Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

i


1.

"em thấy lạ lắm martin." em nói khi ta gặp nhau sau giờ học.

"sức khỏe sao?" anh nghiêng đầu đáp lại em.

"chỉ là em cảm thấy mình như yếu đi, làm gì cũng khó.." em dừng lại một chút nhìn lên bàn tay đang run rẩy của mình có lẽ vì tiết trời mùa xuân hoặc cũng có thể do em đang yếu đi, chẳng dám chắc điều gì nữa.

"thời tiết thay đổi ai cũng dễ ốm mà." anh ghé đầu vào gần em, ánh mắt cũng nhìn những đầu ngón tay tưởng như sắp cứng lại vì lạnh.

anh bắt đầu lo cho em rồi.

"để anh." anh đan tay mình vào tay em sau đó nhét vào túi áo, em lại cười tươi vì mấy trò dở hơi của anh.

bước chân tiếp tục di chuyển, miệng em vẫn bật ra những tiếng ho khan mãi chẳng ngừng.

cả quãng đường về nhà anh để ý rất kỹ hành động của em, có lúc em sẽ đột nhiên khựng lại vài giây nhưng sau đó sẽ trở về bình thường, mỉm cười gượng gạo cầm tay anh đi tiếp.

điều đó khiến anh bối rối, anh cảm thấy bất an. chỉ là đột nhiên lo lắng cho em, nhưng trước giờ anh lại chẳng tin vào trực giác của mình nên cũng nhanh gạt đi suy nghĩ tiêu cực đó.

2.

tháng sau anh biết được tin em đi xét nghiệm, lúc nghe seonghyeon nói đã có kết quả anh liền bỏ hết bài tập chạy đến nhà em chẳng vì điều gì cả. có lẽ là vì anh nghĩ bản thân mình nên làm vậy hoặc một điều gì đó tương tự chăng? dù cho nó là gì, anh vẫn chưa thể giải đáp.

qua lời của mẹ anh biết được sau lần chúng ta gặp nhau em bắt đầu có những dấu hiệu lạ thường, cơ thể em đã yếu đi đột ngột sụt liền 5kg chỉ vỏn vẹn trong 1 tháng trời, thường xuyên có dấu hiệu của việc khó thở, thậm chí đã bất tỉnh trong lúc ngủ.

nhìn anh hồi lâu, cuối cùng bà cũng khóc, nước mắt trào ra như đã kìm nén rất lâu anh chẳng hiểu gì hết. anh không biết tại sao bà lại khóc càng không biết em đã bị gì.

anh đi lên phòng em từ xa có thể nghe thấy những tiếng nức nở trong đêm, đứng trước cánh cửa gỗ, đưa tay lên, bình tĩnh hít một hơi thật sâu lấy hết can đảm mở toang cửa phòng.

"Martin.." em đứng dậy chậm chạp bước đến gần anh, anh thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt em.

tối hôm đó em chỉ gục vào lòng anh rồi khóc khóc đến nát lòng, khi ấy anh chẳng biết phải làm gì bàn tay chỉ đơn giản ôm lấy cơ thể nhỏ bé, nhẹ nhàng vuốt ve xoa dịu.

em của anh khóc rất lâu.

3.

nửa đêm anh tỉnh dậy nhìn em bên cạnh cũng đã ngủ được một lúc, hai mắt sưng lên vì khóc quá lâu, em cứ ôm chặt lấy anh như thể đây là lần cuối em làm vậy, anh hôn lên trán em cẩn thận rời khỏi cái ôm đó.

anh mở laptop tìm hiểu về căn bệnh của em, cầm trên tay là tờ xét nghiệm, anh gõ từng chữ tìm kiếm thật kĩ về sức khỏe của em, giờ lại đến lượt anh khóc.

em mắc phải căn bệnh hiếm gặp friedreich's ataxia nó sẽ từng chút dày vò em ngay từ giai đoạn đầu tiên, tình trạng yếu cơ, nói khó khăn hoặc bệnh tim. biểu hiện đầu tiên sẽ là khó đi lại đến cuối cùng sẽ phải sử dụng xe lăn.

hiện nay vẫn chưa có phương thức chính xác để chữa trị ánh mắt anh trở nên mờ mịt, khuôn mặt bắt đầu nhăn nhó ngăn không cho nước mắt trào ra. anh tự nhủ với chính mình có khóc cũng sẽ không khóc trước mặt em.

"martin..anh không ngủ hả?" em lò mò tỉnh dậy ôm lấy anh từ phía sau khuôn mặt ngáy ngủ rúc vào cổ anh tránh đi ánh sáng từ màn hình máy tính.

bàn tay nhanh chóng đóng lại laptop anh xoay người ôm lấy cơ thể em "bây giờ anh ngủ với em ha."

nằm lên giường em lại ôm chặt lấy anh lần nữa, theo thói quen lại rúc vào trong lòng anh mỉm cười thỏa mãn. em cứ như vậy anh lại chẳng nỡ để em đi.

"juhoon, ngủ ngon em nhé."

dịp tết này em của anh chỉ vừa 18 chịu đựng nỗi buồn dịp đầu năm mới.

4.

tháng 3.

em bắt đầu quá trình tiếp nhận điều trị, bác sĩ đã nói với anh những gì em sắp phải đối mặt, sớm thôi em sẽ phải đi xe lăn, điều đó thật tệ em nhỉ.

ngày đầu tiên nhập viện mọi người trò chuyện cùng em đến tối muộn. mẹ đã nói chuyện với anh, bà nhường lại cho anh việc chăm sóc sức khỏe cho em. khi nào cần bà ở đó bà sẽ đến giúp.

khi chỉ còn hai ta, em bắt đầu khoe rằng dịp tết vừa qua dù có buồn đấy nhưng nó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của em, ai cũng quan tâm em, lo lắng cho em.

và đặc biệt họ hàng đều đã chấp nhận tình cảm của em và anh.

em ngồi trong lòng anh.

nói về những việc em tiếc nuối vì chưa thể thực hiện được.

kể về những dự định tương lai mà em đã từ bỏ.

cuối cùng em lại khóc nhưng lần này em chẳng còn dáng vẻ yếu đuối như tối đó, em chỉ đơn giản là khóc thôi.

khóc để giải tỏa nỗi buồn, để chấp nhận một sự thật phũ phàng em chẳng còn nhiều thời gian để tồn tại.



------------------------------------

hi

10/6

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com