Len
Vào một ngày đầy nắng, Huyền Tuấn mơ màng tỉnh giấc khi đã khá muộn. Lòng thầm cảm ơn đống giấy tờ cần phải hoàn thành trước khi deadline tới đã khiến gã trở nên kiệt quệ.
Thế là gã ngủ một mạch từ hai giờ sáng tới khi Mặt Trời đã quá đỉnh đầu.
Huyền Tuấn ngồi dậy vươn vai, lọ mọ xỏ đôi dép vào vệ sinh cá nhân, chỉnh chu quần áo thì lấy phóng xe đến chỗ làm. Định bụng kiếm gì đó nhét vào dạ dày.
Thế mà đến nơi thấy cửa quán vẫn còn đóng, gã lầm bầm tính quay xe đi về ngủ tiếp. Sau cùng lại đi về hướng ngược lại, gã chạy xe đến phòng gym để tập luyện.
Huyền Tuấn hoàn thành buổi tập cũng như ăn bữa cơm sáng-trưa dồn thành một xong xuôi, rời khỏi trung tâm thương mại liền phi xe đến thẳng chỗ làm.
Đến nơi, thấy Lý - chủ quán - Sang Hiếu đang lọ mọ mở cửa. Gã thắng xe cái 'KÉTTTTTT' thật chói tai mới ung dung hạ chân chống.
- Nay nghỉ hả anh?
- Không?
- Thế sao giờ mới cửa vậy? Nãy em qua không thấy ai đành quay về đấy.
Sang Hiếu vừa mở cửa vừa suy nghĩ. Nhớ lại vụ ẩu đá tối qua khiến anh bất giác rùng mình.
Giá mà hôm qua anh không gật đầu cho lũ giặc kia tổ chức tiệc tùng, giá mà anh không đồng ý đưa chìa khóa quán cho Vũ Anh Sơn, giá mà nhắc mọi người không để Lý Minh Hùng cùng Trịnh Chí Vinh chén em chén anh. Và nhắc thằng bạn không thân đứng lên, ngăn cái mồm của Vũ Tuấn lại trước khi nó kịp chửi chủ quán đối thủ là thằng mặt bướm thì...
Đêm qua anh đâu cần phải lên đồn chuộc tụi nó về.
Giá mà ăn với phở bò mà lại hay.
- Ôi, mày đừng hỏi. Mày đéo ở đồn vào rạng sáng nay mày không hiểu đâu.
- Hiếu Lê thế mà lại tày. Qua đi lùa gà nên anh bị tóm à?
- Không, ơn phước con vợ em ấy.
- Yể? Em mới về sớm có một hôm thôi ấy?
Sang Hiếu day day thái dương, mặt đen kịt khi lại nhớ đến chuyện rạng sáng. Khung cảnh ồn ào nơi đồn cảnh sát, cũng như sự đau rát từ cái ví tiền làm anh khóc không thành tiếng.
- Nói ít thôi em. Vào dọn dẹp đi!
- Ơ, có mình em làm thôi à?
- Lát Hùng đến giờ, nó đến anh kêu nó phụ mày cho.
- Thế từ đấy đến khi nó tới thì anh làm cái gì?
- Anh làm chủ và đi ngủ.
- ???
Suốt khoảng thời gian đầu giờ chiều, Huyền Tuấn cùng Minh Hùng xắp xếp bàn và làm việc cần làm đến khi Sang Hiếu lật tấm biển từ 'Close' sang 'Open'.
Thời điểm giữa chiều thì vẫn như mọi lần, không có gì đặc sắc mấy. Huyền Tuấn vẫn cứ phải gọi bận bịu tay chân, hết chạy qua chạy lại, bưng bê cốc chén, đến cả làm ông kẹ dọa đám trẻ con . Thì công việc cũng chủ như thường ngày.
Đang làm thì nghe giọng của một vị khách ngồi gần quầy oder gọi. Huyền Tuấn nhìn qua thì thấy một nhóc con da mặt trắng như trứng gà bóc, nhìn mềm mềm như cục mochi đang giơ tay gọi, gã chạy lại cúi đầu nhẹ giọng hỏi.
- Lee Gia xin chào, cho hỏi muốn oder gì đây ạ?
- Cho mình một Hotchoco và một phần bánh ăn kèm với ạ.
- Vâng, bạn đợi một lát nước và bánh sẽ ra ngay.
- Bạn ơi, cho mình hỏi là ở tiệm có mấy cái này không ạ?
-Hửm?
Trước mắt gã là chiếc điện thoại đang giữ nguyện một tấm ảnh mấy quận len màu sắc sặc sỡ.
- Dạ, bên mình hiện không hỗ trợ len móc ạ! Bạn có thể thử qua làm gốm hoặc tô tượng ở tầng 2 nhé. Hoặc bạn có thể đi tới tiệm len ở ngay ngã tư phía Tây. Cách đây vài mét.
- Mình cảm ơn, tại chân mình hơi bất tiện nên muốn hỏi chút thôi ạ.
Huyền Tuấn im lặng cúi xuống nhìn cẳng chân đang được bó nẹp như móng heo thì chột dạ. Gã nhìn cẳng chân rồi nhìn lên nhóc con rồi suy nghĩ.
- Bạn có cần gấp không?
- Cũng cũng ạ.
- Bạn ghi ra giấy đi, mình sẽ đi mua cho bạn.
- Dạ thôi ạ! Quán đông như này, mình sợ phiền lắm!
- Không sao, tiệm ấy cũng gần đây thôi. Mình phóng xe một chút là tới.
- Được chứ ạ? Mình sợ ảnh hưởng đến công việc của bạn lắm.
Huyền Tuấn vui vẻ đồng ý. Gã cẩn thận note lại màu sắc và loại len mà nhóc con cần dùng. Đi ra nói với Sang Hiếu vài câu, rồi kéo thêm Minh Hùng đi cùng, tại thằng đấy biết quán nào uy tín.
Trước khi rời khỏi quán thì trời rõ ràng còn nắng ấm. Vậy mà giờ đã mù tịt mây đen, gió cũng bắt đầu thổi và có xu hướng mạnh lên từng đợt.
- Mày mang áo mưa không thằng kia?
- Không, mà trời này sao mà mưa luôn được!
- Mày chắc không? Nó mưa nó báo mày à?
- Tao chắc chắn, trời hơi nhiều mây nhưng không mưa luôn được đâu!
Lý Minh Hùng nhìn gã bằng ánh mắt 3 phần nghi hoặc 7 phần như 3.
- Không tin à?
- Tch..... Nói ít và lên xe mau đi.
- Xe tao mà mặt lồn?
- Xe mày nhưng tao lái! Lên!
Huyền Tuấn giựt giựt môi muốn chửi thề, nhưng vì đang ở ngoài nên gã đành phải nhịn xuống.
- " Sẽ có ngày tao đạp mày xuống hồ dung nham con gấu bự mất nết!!!! "
- Đi bộ nhá?
- Tao lên, tao lên!
Gã sực tỉnh, vội vã trèo lên yên sau xe ngay. Lý Minh Hùng nổ máy, phóng nhanh ra đường chính để về. Cả hai đi một đoạn rất bình thường, chợt giông nổi lên rồi trời đổ mưa.
- Đèo mẹ, sao lại mưa ngay lúc này!
- Rẽ phải đi, đường tắt đấy!
Chào mừng đến với lớp học nhận biết của Huyền Tuấn. Hôm nay, ta sẽ học cách nhận biết người bình thường rẽ hướng khi tham gia giao thông nhé.
Đầu tiên, khi rẽ sang trái hay phải, người bình thường sẽ luôn ưu tiên việc xi nhan báo hiệu, đạp hoặc bóp thắng xong mới tăng ga từ từ theo vòng cung đúng không?
Nhưng đấy là ở trường của người bình thường. Còn ở Lý Minh Hùng thì không làm như thế. Hắn rồ ga con xe moto xong rẽ mẹ luôn.
Hồn xác Huyền Tuấn lúc đấy nó chỉ muốn tách nhau ra bay đi chứ chả còn gì luyến tiếc nữa.
Mọi lỗi lầm đều sẽ phải trả giá do sự ngu dốt và chủ quan. Huyền Tuấn và Minh Hùng ngã sõng soài giữa đường, ngay giữa trời mưa to.
Gã không chết, chỉ là nằm đơ ở đấy một cục rồi quay sang nhìn thằng bạn đang lúi húi dựng xe.
- Tuấn biết vì sao Hùng hay lái ô tô đi làm rồi Hùng...
- Vì Hùng lái hai bánh như lồn vậy!
- Đèo mẹ, rồ ga ăn cặc à!?
Hôm ấy trời mưa to, cửa chính của quán đã chật kín xe của khách ở lại đợi trời tạnh. Thành ra cả 2 mới vào bằng cửa sau của tiệm, nơi gửi xe của nhân viên.
Nhưng hôm ấy cửa khóa trái vì lí do bảo trì. Minh Hùng gọi cho Sang Hiếu trong tiệm để cầu cứu nhưng anh không nghe máy vì đang bận làm đồ cho khách.
- Đúng rồi! Cốp xe tao có chìa khóa, mày ra lấy đi!
- Mẹ mày nãy giờ đéo nói!
Đã vài phút trôi qua, thấy bạn mình lâu quá nên gã chạy ra chỗ xe vừa để.
- Tìm thấy không?
- Ôi mẹ ơi!
Không biết vì giật mình hay lỡ tay mà Lý Minh Hùng làm chiếc chìa khóa duy nhất rớt xuống cống.
- Hùng có bao giờ nhờ mẹ dẫn đi thanh tẩy vận xui chưa Hùng?
- Tuấn nghe Hùng giải thích đi, mọi chuyện không phải như Tuấn nghĩ đâu Tuấn.
- Chồng thất vọng về em. Chạy lên trước quán đi.
Chạy lên được phía trước quán, cả 2 mở tung cửa thở hổn hển. Mặc kệ người còn đang ướt đầm đìa, gã sải chân tiến tới bàn nhóc con đưa đồ.
- Mình gửi nhé, xin lỗi vì đã chậm trễ.
- Mình cảm ơn nhiều ạ, mình đợi được mà. Bạn vào thay đồ đi không lại cảm ra.
- Vậy mình xin phép!
- THẰNG TUẤN, THẰNG HÙNG ĐÂU!
- Tới ngay, tới ngay.
Huyền Tuấn chỉ kịp cúi chào, liền ba chân bốn cẳng chạy lại chỗ Sang Hiếu đang chống nạnh nhìn Minh Hùng ướt như chuột lột.
- Hai đứa ôm nhau giữa trời mưa à? Sao mà đứa nào đứa nấy ướt sũng vậy hả? Đi vào thay đồ rồi ra lau sàn đi, không tí khách ngã!
Cả hai đứa vâng dạ liền thoăn thoắt làm theo lời Lê Sang Hiếu dặn, dọn dẹp xong mới ngồi nghỉ chốc lát.
- Bạn gì ơi...
- Gọi mình ạ?
Vâng!
Huyền Tuấn đi lại. Chỉ thấy nhóc con nhẹ giọng kêu muốn gửi tiền công vì đã dầm mưa, thậm chí là bị thương vì đi mua đồ cho nhóc ấy. Nhưng bị gã từ chối.
- Giúp đỡ người khác là chuyện bình thường thôi mà. Với cả chân bạn cũng không tiện đi lại. Không cần phải như thế.
Nhóc ấy cười và nói chuyện qua lại với gã thê. một lúc. Trong lúc nói chuyện thì gã biết nhóc ấy là Vũ Tài, kém hắn 2 tuổi. Công việc hiện tại đang làm họa sĩ tự do, thiết kế và livestream LoL tại nhà. Vì một lần đi chơi với tình trạng sức khỏe không được ổn định, nhóc đột ngột ngất xỉu rồi té ngã cầu thang gãy chân nên đành tạm gác công việc qua một bên để chăm sóc bản thân một chút.
Huyền Tuấn ngồi im lắng nghe em kể chuyện.
Gã thấy em nói chuyện đáng yêu lắm, miệng xin cứ chu ra mời gọi thôi. Với sự thúc đẩy của anh em trong quán, gã mạnh dạn đi lại gần em mà xin in4, gã được nhóc ấy chấp nhận ngay.
- Em phải về đây. Lần tới sẽ ghé qua ủng hộ tiếp nhé!
- Để anh dìu em ra!
Sau lần đó, Vũ Tài rất hay ghé quán gã làm. Em hay ngồi ở chiếc bàn đấy móc len, nhiều hình thù ngộ nghĩnh đã lọt vào tầm mắt Lee Sanghyeok, thấy chúng khá đẹp và ưng ý, anh liền vung tiền mua một vài con để trên kệ trang trí. Sau thành trăm, thành nghìn để đầy chiếc tử kính trừng bày.
Nhiều năm trôi qua, tiệm đã được mở rộng hơn trước nhưng bên trong vẫn giữ nguyên tình trạng cũ. Vẫn chiếc bàn ấy, con người ấy, động tác đan len ấy nhưng lại có thêm một chiếc đuôi đi cùng.
- Vợ không về với anh ạ?
-Sao em phải về?
-Anh tan làm rồi mà ạ...
- Tan làm rồi thì về đi, nói em làm gì?
- Anh đợi vợ về cùng.
-Không cần đâu, lát em tự về được!
- ...
- Sao còn chưa về?
- Anh làm gì khiến vợ giận ạ?
- Không hề, em bình thường!
- Hay giờ vợ về với anh, tắm rửa xong anh chở vợ đi ăn rồi đi mua thêm len nhé?
- ...Thế cũng được.
- Dạ vợ để anh dọn, vợ ra xe đợi anh trước nha!
- Hôm nay ngoan vậy? Không giấu em chuyện gì chứ?
- Anh ngoan đó giờ mà...
- Cúi xuống đây!
Huyền Tuấn vừa cúi đầu xuống liền bị tập kích bởi một nụ hôn mạnh mẽ. Mắt gã mở to, rạng đỏ lan tận xuống cổ.
- Thưởng cho anh đấy, em ra xe trước đây!
- V-vợ đợi anh chút ạ!
Gã vừa cười khờ vừa nhìn bóng Vũ Tài đi ra xe. Hí hửng hát hò, tay thoăn thoắt dọn đồ rồi phi ra xe nhanh nhất có thể.
Mọi người trong quán nhìn gã rồi quay sang nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi lửa giận, không báo trước mà lập tức đồng thanh.
- TRỪ LƯƠNG!
___________________________
Hẹn gặp lại ở số tiếp theo
🐯⚡📸
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com