Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[on2eus] hộp cơm


Mười giờ đêm

Tiệm tiện lợi đầu ngõ vẫn sáng đèn.

Hyeonjun tan làm muộn, mặc chiếc hoodie đen rộng thùng thình, tai đeo headphone, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài.

"Còn một hộp cơm thôi."

Giọng nhân viên vừa dứt thì một bàn tay khác cũng đồng thời chạm vào hộp cơm đó.

"..."

Hai người cùng ngẩng đầu.

Một cậu trai đeo kính gọng bạc, tóc đen hơi rũ xuống mắt, ôm theo chồng tài liệu dày cộp.

"Anh lấy đi."

Người kia cười trước.

"Không sao, em lấy đi."

"Em ổn."

"Anh cũng ổn."

"..."

Nhân viên nhìn hai người nhường qua nhường lại gần hai phút rồi thở dài.

"Hay... hai người chia đôi?"

"..."

Đó là lần đầu Moon Hyeonjun gặp Choi Wooje.

___

Sau hôm đó.

Hyeonjun bắt đầu thấy cậu trai kia xuất hiện ngày càng nhiều.

Buổi sáng mua cà phê.

Buổi tối ghé cửa hàng tiện lợi.

Cuối tuần ngồi thư viện gần nhà.

Lần nào Wooje cũng mang theo laptop và sách.

Lần nào cũng cắm cúi học đến tận khuya.

Có hôm Hyeonjun đi ngang thư viện lúc mười hai giờ.

Qua cửa kính, Wooje vẫn đang chống cằm đọc tài liệu.

"Không biết thằng nhóc này có biết mệt không."

___

Một ngày trời đổ mưa.

Wooje quên mang ô.

Hyeonjun đứng dưới mái hiên nhìn cậu loay hoay.

"..."

"Cùng đi."

Wooje quay lại.

"Hả?"

"Anh có ô."

"..."

"Không thích thì thôi."

"Không... em đi."

Chiếc ô không lớn.

Hai người phải đứng sát nhau.

Vai chạm vai.

Wooje nhỏ hơn một chút nên đi rất ngoan, gần như nép sang một bên để Hyeonjun không bị ướt.

Đến trước khu chung cư.

"... Anh cũng ở đây?"

"Ừ."

Hai người im lặng.

Wooje khẽ cúi đầu.

"Hôm nay cảm ơn anh."

"Ừ."

"..."

Không khí lại rơi vào im lặng.

Hyeonjun vốn không phải người chủ động bắt chuyện.

Wooje cũng ngại mở lời.

Đúng lúc cửa thang máy mở ra, Wooje bỗng quay lại.

"À..."

"Hửm?"

"Anh... có hay xuống cửa hàng tiện lợi không?"

"Cũng gần như mỗi ngày."

"Vậy..." Wooje mím môi cười. "Nếu hôm nào em học khuya, anh ăn tối cùng em nhé?"

Hyeonjun hơi sững người.

"... Được."

Cửa thang máy chuẩn bị khép lại.

Wooje bỗng như nhớ ra điều gì.

"Nhưng mà nếu lỡ không gặp thì sao?"

"..."

Hyeonjun lấy điện thoại trong túi ra, mở mã QR KakaoTalk rồi chìa về phía cậu.

"Thêm đi."

"Khỏi phải canh cửa hàng."

Wooje chớp mắt vài cái, rồi bật cười.

"Em cứ tưởng anh sẽ không chủ động."

"Anh cũng tưởng vậy."

Tiếng ting báo kết bạn vang lên.

Tên hiển thị của Hyeonjun chỉ có đúng hai chữ:
Moon.

"Em tới tầng rồi, em về trước nha, ngủ ngon"

"Ngủ ngon"

Wooje không nhịn được, đổi luôn biệt danh của anh thành "Anh hàng xóm."

Chưa đầy mười giây sau, điện thoại cậu rung lên.

Moon: Về nhà nhớ uống nước nóng.

Wooje nhìn dòng tin nhắn đầu tiên, khóe môi cong lên.

Wooje: Vâng. Cảm ơn anh hàng xóm.

Đứng trong thang máy, Hyeonjun đọc hai chữ "anh hàng xóm", bất giác bật cười.

Có lẽ...

Đây sẽ không chỉ là một mối quan hệ giữa hai người ở chung cư nữa.

___

Sau lần trao đổi liên lạc ấy.

Tin nhắn giữa hai người bắt đầu nhiều lên một cách rất tự nhiên.

Ban đầu chỉ là

Anh hàng xóm: Ăn chưa?

Wooje: Đang định đi.

Anh hàng xóm: Đừng ăn mì nữa.

___

Rồi thành:

Wooje: Anh tan làm chưa?

Anh hàng xóm: Mười phút nữa.

Wooje: Em để phần bánh trong tủ lạnh anh rồi. Xíu về ghé qua lấy nha

___

Từ hôm đó.

Mối quan hệ của họ tiến triển rất tự nhiên.

Hyeonjun sẽ nhắn: "Ăn chưa?"

Wooje trả lời: "Chưa."

Mười phút sau.

Chuông cửa vang lên.

Một hộp cơm nóng đặt trước cửa.

Không lời nhắn.

Chỉ có một tờ giấy.

"Đừng học đến mức quên ăn."

___

Đổi lại.

Wooje biết Hyeonjun hay đau dạ dày.

Mỗi sáng.

Trên tay nắm cửa căn hộ tầng mười hai luôn treo một túi bánh mì và hộp sữa.

Không ký tên.

Nhưng Hyeonjun biết là ai.

Cậu chỉ cười.

"Đồ ngốc."

___

Có hôm Hyeonjun tan làm muộn.

Vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Wooje ngồi bó gối trước cửa nhà mình.

Cậu ôm laptop, tai vẫn đeo tai nghe.

"Ngồi đây làm gì?"

Wooje ngẩng đầu.

"Đợi anh."

"Đợi?"

"Anh bảo tối nay về ăn cơm."

"..."

"Em sợ anh quên."

Hyeonjun im lặng vài giây rồi đưa tay vò nhẹ mái tóc cậu.

"Anh có quên ai thì cũng không quên em."

Wooje cúi đầu che đi đôi tai đã đỏ bừng.

___

Những ngày cuối tuần.

Hyeonjun sẽ chở Wooje đi siêu thị.

Một người đẩy xe.

Một người cầm danh sách.

Wooje luôn nhắc: "Anh đừng mua đồ ăn liền nữa."

Hyeonjun chỉ gật đầu cho có.

Đến lúc thanh toán.

Trong xe vẫn xuất hiện hai hộp mì.

Wooje nhìn anh.

"..."

"Khuyến mãi."

"..."

"Thật."

"Anh nghĩ em tin hả?"

Cuối cùng Hyeonjun chỉ biết cười, ngoan ngoãn cất hai hộp mì lại kệ hàng.

___

Có hôm Wooje học đến gần sáng.

Mở cửa ra định xuống mua cà phê thì thấy trước cửa đã có một ly Americano còn ấm.

Bên cạnh là tờ giấy ghi vỏn vẹn mấy chữ.

"Đừng thức trắng."

Không cần nhìn nét chữ.

Wooje cũng biết là của ai.

Ngược lại.

Mỗi lần Hyeonjun tăng ca.

Wooje sẽ để sẵn cơm trong hộp giữ nhiệt trước cửa căn hộ tầng mười hai.

Lúc nào cũng dán thêm một mẩu giấy nhỏ.

"Hâm nóng rồi hãy ăn."
"Đừng bỏ bữa."
"Ăn xong nhớ ngủ sớm."

Hyeonjun chẳng giữ lại hóa đơn mua sắm hay giấy tờ gì.

Nhưng những mẩu giấy của Wooje thì cất kín trong ngăn kéo đầu giường.

___

Ba tháng.

Không ai tỏ tình.

Không ai nói thích.

Nhưng cả khu chung cư đều mặc định hai người đang yêu.

Bà chủ cửa hàng tiện lợi còn cười trêu mỗi lần thấy họ đi cùng nhau.

"Hôm nay không đi đón người yêu hả, Hyeonjun?"

Anh còn chưa kịp đáp thì Wooje đã đỏ mặt.

"Cô..."

"Cháu với anh ấy chỉ là hàng xóm thôi ạ."

Bà chủ bật cười.

"Hàng xóm nào ngày nào cũng đứng đợi nhau tan làm?"

Wooje cứng họng.

Hyeonjun thì bình thản xách túi đồ, khóe môi khẽ cong lên.

"Cô nói đúng."

"..."

Wooje quay phắt sang.

"Anh!"

"Đùa thôi."

Nhưng từ lúc rời cửa hàng đến tận về nhà, khóe môi Hyeonjun vẫn không hạ xuống.

___

Có lần Hyeonjun phải đi công tác ba ngày.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi quen nhau, hai người không gặp mặt.

Ngày đầu.

Wooje vẫn học như bình thường.

Ngày thứ hai.

Cậu vô thức mở cửa căn hộ nhiều lần chỉ vì nghe thấy tiếng thang máy.

Đến ngày thứ ba.

Điện thoại rung lên.

Anh hàng xóm: Xuống sảnh được không?

Wooje gần như chạy xuống.

Vừa bước ra đã thấy Hyeonjun kéo vali đứng trước cửa chung cư.

"Anh về rồi."

"Ừ."

"Ăn cơm chưa?"

"Chưa."

"..."

"Em cũng chưa."

Hyeonjun nhìn cậu vài giây rồi bật cười.

"Ba ngày không gặp."

"Việc đầu tiên em hỏi là anh ăn chưa?"

Wooje cúi đầu.

"Thì..."

"Em nhớ anh."

Câu nói vừa dứt, cả hai đều khựng lại.

Wooje lập tức quay mặt đi.

"Ý em là..."

"Em..."

"Anh biết."

Hyeonjun nhẹ nhàng kéo vali sang một bên rồi xoa đầu cậu.

"Anh cũng nhớ em."

Đó là lần đầu tiên họ thừa nhận nỗi nhớ dành cho đối phương.

Dù vẫn chưa ai nói câu "thích".

Từ hôm ấy.

Mỗi tối, đèn phòng của Hyeonjun và Wooje đều sáng gần như cùng lúc.

Một người tan làm sẽ nhắn: "Về chưa?"

Người còn lại luôn trả lời trong chưa đầy một phút.

Nếu một trong hai bận đến mức quên nhắn.

Người kia sẽ là người chủ động gọi trước.

Chẳng ai nói ra.

Nhưng họ đã âm thầm trở thành thói quen trong cuộc sống của nhau.

___

Mùa đông năm đó.

Wooje bị sốt.

Vẫn ôm laptop làm bài.

Đến lúc ngất ngay trên bàn.

Người đầu tiên nhận được cuộc gọi là Hyeonjun.

Cậu lao đến bệnh viện trong bộ đồ ở nhà.

Mái tóc rối tung.

Dép còn đi lệch.

Bác sĩ nhìn mà tưởng người nhà.

"May đưa đến kịp.

"Học nhiều quá."

"Kết hợp thiếu ngủ."

Hyeonjun chỉ lặng im.

Đến khi Wooje tỉnh.

Điều đầu tiên nhìn thấy là người kia đang ngủ gục bên giường bệnh.

Tay vẫn nắm lấy cổ tay mình.

Wooje khẽ gọi.

"... Anh."

Hyeonjun mở mắt ngay lập tức.

"Khó chịu chỗ nào?"

"..."

"Còn sốt không?"

"..."

"Có muốn ăn gì—"

Wooje bật cười.

"Lần đầu em thấy anh nói nhiều vậy."

Hyeonjun khựng lại.

"..."

Một lúc sau.

Anh khẽ cúi đầu.

"Anh sợ."
"Sợ mất em."

Căn phòng yên tĩnh.

Wooje nhìn người trước mặt rất lâu.

Rồi nhẹ nhàng siết lấy bàn tay ấy.

"Em cũng sợ."

"Sợ anh không nhận ra em thích anh."

Hyeonjun chết lặng.

"Hả?"

Wooje cười bất lực.

"Em nghĩ em thích anh rõ lắm rồi."

"Ngày nào cũng mua đồ ăn."

"Ngày nào cũng chờ thang máy."

"Ngày nào cũng kiếm cớ nhắn tin."

"..."

"Anh không biết thật à?"

Moon Hyeonjun gãi đầu.

"... Anh tưởng em tốt bụng."

"..."

Wooje phì cười.

"Anh đúng là đồ ngốc."

"Ừ."

"Nhưng là đồ ngốc thích em."

Họ bắt đầu yêu nhau vào một ngày rất bình thường.

Không hoa.

Không nến.

Không màn tỏ tình hoành tráng.

Chỉ là hai bàn tay đan vào nhau.

Rồi chẳng ai buông nữa.

___

Một năm sau.

Wooje tốt nghiệp.

Tấm bằng loại xuất sắc.

Trong buổi lễ ai cũng mang hoa.

Riêng Hyeonjun ôm theo một hộp cơm.

Wooje nhìn xong cười đến chảy nước mắt.

"Anh tặng gì vậy?"

"Thứ đầu tiên bọn mình tranh nhau."

"Một hộp cơm."

"Giờ thì khỏi tranh."

"Anh mua hai phần."

Wooje bật cười, vòng tay ôm lấy người yêu giữa sân trường.

"Không."

"Giờ cũng không cần hai phần."

"Sao?"

"Mình ăn chung."

Hyeonjun cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu.

"Ừ."

___

Mùa xuân năm sau.

Wooje nhận được công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp.

Ngày cậu ký hợp đồng, người vui nhất lại là Hyeonjun.

Buổi tối hôm đó.

Hai người ngồi trên sân thượng chung cư, mỗi người cầm một lon bia vị đào.

"Gần một năm rồi."

Wooje chống cằm nhìn bầu trời.

"Hồi mới gặp nhau, em còn tưởng anh là người khó gần."

"Giờ thì sao?"

"Là người phiền nhất."

"Anh phiền?"

"Ngày nào cũng hỏi em ăn chưa."

"Ngày nào cũng bắt em ngủ sớm."

"Còn tự ý mang đồ ăn sang nữa."

Hyeonjun khẽ cười.

"Không thích?"

Wooje lắc đầu.

"Thích."

"Thích đến mức nếu một ngày anh không hỏi, em lại thấy thiếu."

Gió đầu xuân khẽ lướt qua.

Hyeonjun quay sang nhìn người bên cạnh.

"Vậy thì anh hỏi cả đời."

Wooje cười.

"Được."

___

Ít lâu sau.

Hai người chuyển sang một căn hộ lớn hơn.

Không phải vì căn hộ cũ quá nhỏ.

Mà vì chẳng còn ai muốn mỗi tối lại phải đứng trước hai cánh cửa khác nhau.

Ngày chuyển nhà.

Bà chủ cửa hàng tiện lợi mang sang một túi quýt.

Nhìn hai người bận rộn dọn đồ, bà cười bảo:

"Hồi trước cô đã nói rồi."
"Hàng xóm gì mà nhìn là biết yêu nhau."

Wooje bật cười ngượng ngùng.

Hyeonjun chỉ lẳng lặng nắm lấy tay cậu.

Lần này.

Không còn giấu nữa.

___

Buổi tối đầu tiên ở nhà mới.

Wooje mở tủ lạnh.

Bên trong vẫn là những món ăn Hyeonjun chuẩn bị từ hôm trước.

Cậu quay đầu nhìn anh.

"Anh này."

"Hửm?"

"Nếu ngày đó anh nhường em hộp cơm luôn..."

"Thì sao?"

"Có lẽ mình sẽ chẳng nói chuyện thêm lần nào."

Hyeonjun bước đến, ôm lấy cậu từ phía sau.

"May mà anh không nhường."

"May mà trời hôm đó mưa."

"May mà em hỏi xin liên lạc."

Wooje tựa đầu vào vai anh.

"May mà..."

"Là anh."

Hyeonjun khẽ hôn lên tóc cậu.

"Ừ."

"May mà là em."

Ngoài ban công, mưa xuân lất phất rơi.

Trong căn bếp nhỏ, nồi canh trên bếp bắt đầu sôi.

Tiếng ùng ục rất khẽ.

Giống như cuộc sống của họ.

Không ồn ào.

Không quá kịch tính.

Chỉ là mỗi sáng thức dậy đều có một người chờ mình ăn cơm.

Mỗi tối trở về đều có một ngọn đèn còn sáng.

Và sau tất cả những ngày bình thường ấy họ vẫn luôn chọn trở về bên nhau.

___

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com