Chỉ là các OS hỗn độn mình viết nhằm bày tỏ tâm trạng thôi. Trong này có HarDra, NaruSasu, HarSev,..nói chung đa phần là Đam Mỹ nên các bạn lưu ý cho. Thân~
Trong này cái nào là Fanfiction thì nhân vật thuộc về tác giả của họ, mình đều viết với mục đích bấn loạn chứ không phải vì lợi ích gì về thương mại hết. Chỉ là quá lười bổ sung nên tống hết lên đây.
Tên: Xuyên Văn Ngựa Đực Thành Đôi Với Nữ Chủ.Tác giả: Lam Khanh VyThể Loại: Bách hợp.Chuyện kể trạch nữ Mộng Y tự nhận thẳng từ trong ra ngoài, cả ngày ngoài ăn rồi lại nằm, tính cách hướng nội lại quái dị chỉ có một sở thích duy nhất là đọc tiểu thuyết. Ngày đó đọc một bộ ngựa đực văn, tùy tiện bình luận vài câu liền xuyên sách!Xuyên sách... không sao! Nhưng tại sao lại xuyên vào nữ phụ xấu xí chỉ xuất hiện một tập duy nhất, chết vô cùng thê thảm?!Mộng Y: "Đại thần! chúng ta cần nói chuyện!"Đại thần: "Tốt, cho ngươi nữ chủ!"Mộng Y: "..."Khoan, khoan, có gì không đúng lắm!!!!(*Truyện là nguyên tác và chỉ đăng tại Wattpad: _LamKhanhVy_, magatoon: Lam Khanh Vy.)…
Fic là giả, otp là thật 👌Fic mang nhiều yếu tố ảo ma Canada Nobita yêu shizuka đi sang Italia tìm con ma nhờ nó bay qua Korea ăn cưới Jungkook Jeon và Taehyung Kim 😃Nhiều yếu tố trong fic được phóng đại nên cân nhắc trước khi đọc nhaaaa.H khá thô nên để cạnh một chậu nước rửa mặt khi mặt đỏ tránh phụ huynh hiểu nhầm mình có ny.Mang nhiều tình huống hài cười bay lâu đài tình ái. Tránh đọc ban đêm đề phòng trường hợp bị gank. Tránh xa bạn bè và phụ huynh đề phòng bị nhìn với ánh mắt kì thị…
-Tên fic: ButterflyWattpad: MeooAka99- Cp chính: VKook (Taehyung x JungKook) - Tình trạng: hoàn.- Văn án:"JungKook... Là cậu?""Đúng..""Vậy đứa bé này là?""Con tôi..""Không phải con chúng ta sao?""Anh cút..""Đôi mắt của tôi ở đó, đó là con của tôi..""Tiểu Mẫn, ba bế con... Chúng ta đi về nhà, ba sẽ làm canh cho tiểu bảo bối của ba. Đừng ở đây nhiều điều với hắn, hắn không xứng...""JungKook... Anh xin lỗi. Phải làm sao để em tha thứ cho anh?"" Trừ phi anh chết.."…
Thể loại: Đam mỹ, 1x1, niên hạ, ngọt, hỗ sủng, cường x cường. Quân sự (ít), thương giới. Thuộc tính: Nhất kiến chung tình niên hạ mặt than xinh đẹp công x phúc hắc thẳng nam tự bẻ cong chính mình nhân thê anh tuấn thụ. Gặp nhau trong một buổi yến tiệc, VNB liền không quên được con người tinh anh kia, nhưng cậu lại giả vờ không để ý, bỏ qua cảm xúc khác lạ của bản thân, làm một tiểu sư tử an tĩnh. Nhưng rốt cuộc vẫn là sư tử, khi nó không an tĩnh nữa, nó vốn là chúa sơn lâm bắt đầu tiếp cận tấn công người nọ, khiến cho cuộc sống của anh không thể không có hình bóng cậuTiêu Chiến biết rõ mình thẳng, chưa từng có cảm xúc khác lạ với bất kỳ người đàn ông nào, nhưng lại không chống cự nổi con người xinh đẹp lại lạnh lùng kia, thậm chí vì người này anh còn tự bẻ cong chính mình để tiếp nhận cậu...…
Tên Truyện: Phò Mã Mười Sáu Tuổi - 驸马十六岁Tác giả: Bình Quả Nhất Sinh Thôi - 苹果一生推Edit: Tớ Tên KunTình Trạng: Hoàn Độ Dài: 87 Chương + 5 Phiên ngoại truyện.Thể Loại: Bách Hợp + Xuyên Không + Cổ Đại + Sinh Tử + HE Nhân Vật chính: Tô Hạo + Trường Ninh Công ChúaPhối Hợp diễn: Tiểu Kiều, Huyền Tuyết cùng các nhân vật khác.Trong tất cả các bộ truyện bách hợp mình từng đọc thì đây là bộ truyện mình tâm đắc nhất, khổ nỗi tìm ở tất cả các trang mạng chưa có bạn nào edit bộ này hoàn thành cả, đọc bản QT thì loạn cả đầu óc do văn phong diễn đạt quá khác biệt so với tiếng việt nên mình đành mạo muội edit bộ này, vì là lần đầu edit nên còn nhiều thiết sót mong mọi người thông cảm. Cũng mong rằng sẽ nhận được ý kiến đóng góp của các bạn để bộ truyện ngày càng hoàn thiện hơn. Xin cảm ơn !!!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…