Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 9 - Mập Mờ

Sau đêm đó, drama trong khoa gần như đổi chiều hoàn toàn.

Không còn kiểu:

"Minh An đáng thương quá."

Mà dần chuyển thành:

"Sao vẫn chưa chịu dừng nữa?"

Đặc biệt là khi Xuân Bách gần như không còn giấu chuyện mình đang theo đuổi Thành Công.

Không công khai.

Nhưng cũng chẳng né tránh.

Đi học chung.

Tan tiết thì đợi nhau.

Thỉnh thoảng còn bị bắt gặp đi ăn tối rồi cùng về ký túc xá.

Instagram thì vẫn giữ đúng phong cách cũ —
úp úp mở mở tới mức người xem tăng huyết áp.

Một story bàn học.

Hai ly nước.

Một góc tay áo hoodie quen thuộc.

Caption của Thành Công:

"Có người bắt học chung."

Ba phút sau.

Story của Xuân Bách xuất hiện.

"Không học thì điểm thấp."

Dòng thứ hai hiện lên sau đó.

"Tôi giữ GPA hộ người nào đó."

FC SỮA ĐẬU CON gần như nổ tung.

"TRỜI ƠI TỤI NÀY YÊU NHAU ĐI 😭"

Nhưng ở một góc khác.

Minh An vẫn chưa dừng lại.

Không còn confession trực tiếp nữa.

Mà chuyển sang kiểu bóng gió cay cú hơn.

Story close friend bị leak ra ngoài.

"Có vài người giả bộ tử tế thôi."

"Có người dùng vẻ ngoài để khiến người khác đứng về phía mình."

"Đừng nghĩ ai cũng hiền như vẻ ngoài."

Khôi Vũ đọc xong mà cạn lời.

"Trời má."

"Bộ drama này không có season finale hả?"

Xuân Bách nhìn màn hình điện thoại.

Lần này không còn bực như trước.

Chỉ thấy... mệt.

"Không hiểu nổi."

"Đã nói rõ tới vậy rồi."

Khôi Vũ chống cằm, ngẫm một lúc.

"Tao thấy có gì đó hơi kỳ."

Xuân Bách ngẩng lên.

"Kỳ gì?"

Khôi Vũ thôi cười.

Giọng nghiêm túc hẳn.

"Gần đây hình như Công bị theo dõi."

Xuân Bách khựng lại.

"...Là sao?"

"Có mấy lần tao thấy có người đứng ngoài khoa nhìn em ấy."

"Không vào, cũng không nói gì."

"Chỉ đứng nhìn."

Cậu ngừng một nhịp.

"Với lại hình như có tài khoản lạ nhắn tin kiếm chuyện."

Mặt Xuân Bách lạnh hẳn xuống.

Cả căn phòng yên đi.

Khôi Vũ nuốt nước bọt.

Mặt này... không ổn rồi.

Tối hôm sau.

Thành Công tan ca thực tập muộn.

Con đường phía sau trường vắng hơn thường ngày.

Đèn đường hắt xuống mặt đất thành từng mảng sáng tối loang lổ.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ Xuân Bách.

[Bách]

— Đứng yên đó.

[Công]

— ?

[Bách]

— Anh qua đón.

Khóe môi Thành Công vừa cong lên một chút.

Chưa kịp trả lời—

Một người đi ngang đột ngột va mạnh vào vai cậu.

Rầm.

Thành Công mất đà lùi nửa bước.

Một giọng nam vang lên đầy khó chịu.

"Đi đứng kiểu gì vậy?"

Cậu nhíu mày.

"...Xin lỗi?"

"Xin lỗi là xong hả?"

Giọng điệu rất cố tình.

Không giống va chạm vô ý chút nào.

Thành Công lập tức thấy không ổn.

Cậu lùi thêm một bước.

Giữ khoảng cách.

"Anh muốn gì?"

Ngay lúc đó—

"Mày muốn gì mới đúng."

Một giọng lạnh tanh cắt ngang.

Xuân Bách.

Nó xuất hiện từ phía sau.

Áo khoác còn chưa kéo khóa tử tế, hơi thở vẫn chưa đều.

Rõ ràng vừa chạy tới.

Theo phản xạ, nó đứng chắn hẳn trước Thành Công.

Không hề quay đầu lại.

Chỉ nhìn thẳng người đối diện.

Ánh mắt lạnh tới mức người ta khó nhìn lâu.

"Một người tan học mà cũng kiếm chuyện được?"

Đối phương lúng túng thấy rõ.

"Không... hiểu lầm thôi."

Xuân Bách cười nhạt.

"Hiểu lầm?"

Nó tiến lên nửa bước.

"Vậy biến."

Không khí căng cứng vài giây.

Cuối cùng người kia chửi nhỏ một câu rồi quay đầu bỏ đi.

Trên đường về.

Hai người đi chậm hơn bình thường.

Xuân Bách im lặng suốt quãng đường.

Mặt vẫn rất khó coi.

"Anh."

Thành Công gọi nhỏ.

"Hửm?"

"Em không sao mà."

Xuân Bách siết nhẹ quai balo.

Một lúc lâu mới đáp.

"Nhưng anh có."

"...?"

Nó thở ra chậm rãi.

Giọng thấp xuống.

"Anh ghét cảm giác có người cố tình làm em khó chịu."

Ngừng một chút.

"Càng ghét hơn nếu ai đó nghĩ họ có quyền vượt ranh giới."

Thành Công lặng im nhìn gương mặt nghiêng của người bên cạnh.

Lúc này cậu mới nhận ra.

Xuân Bách không đơn thuần là tức giận.

Mà là... lo.

Lo thật sự.

Cho cậu.

"...Anh bảo vệ em dữ ghê."

Xuân Bách quay sang.

Ánh mắt dịu đi đôi chút.

"Anh nói rồi."

"Người này đặc biệt."

Gió đêm thổi qua.

Không ai nói gì trong vài giây.

Rồi Thành Công khẽ đưa tay.

Kéo nhẹ tay áo Xuân Bách.

Một động tác rất nhỏ.

Nhưng đủ khiến bước chân người kia khựng lại.

"...Sao vậy?"

Tai Thành Công bắt đầu đỏ lên.

Nhưng lần này cậu không né ánh mắt đối diện.

"...Em nghĩ kỹ rồi."

"Hả?"

"Chuyện của tụi mình."

Tim Xuân Bách đập mạnh một nhịp.

Thành Công hít nhẹ một hơi.

Như đang tự lấy can đảm.

"...Vậy cho anh danh phận luôn không?"

Não Nguyễn Xuân Bách trống rỗng đúng ba giây.

"Hả?"

Thành Công mím môi.

Tai đỏ tới tận mang tai.

"Em nói..."

"Cho anh theo đuổi chính thức luôn."

Im lặng.

Rồi—

Xuân Bách bật cười.

Lần đầu tiên sau cả tuần trời.

Là kiểu cười thật sự.

Nhẹ nhõm.

Vui tới mức không giấu nổi.

"...Được."

Nó cúi đầu gần hơn một chút.

Giọng trầm hẳn.

"Nhưng từ giờ có chuyện gì phải nói anh biết."

"Đừng tự chịu."

Thành Công khẽ gật đầu.

"...Dạ."

Ở phía xa.

Trong góc tối cạnh tòa nhà.

Có người đang siết chặt điện thoại.

Màn hình vẫn sáng.

Story mới của Minh An chưa kịp đăng.

Caption gõ dở.

"Có những người lúc nào cũng giả vờ vô tội..."

Ngón tay dừng lại trên màn hình.

Không nhấn đăng.

Bởi lần này—

Cô biết.

Sẽ không còn ai dễ dàng đứng về phía mình như trước nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com