Tác giả: Trang Sơ Thể loại: Nam x Nam, bẩn bựa, đời thường, sến sẩm. Nhân vật chính: Trang, Quân Giới thiệu truyện phần 1: Ờm ờ. Tao tên Trang mặc dù tao là trai. Nếu tao không nhầm thì Đường Tăng cũng tên Trang. Cơ mà không có liên quan, mẹ tao tưởng nhầm tao là bé gái nên mới đặt tên Trang thôi... Mấy đứa muốn cười thì cười đừng ngại ngùng. Tao mài sẵn dao rồi đấy, cứ cười trên nỗi đau người khác đi!!! Xin thứ lỗi vì lời văn tao dùng kể không được bay bướm hoa mĩ đâu mấy bro ạ. Đại khái là cuộc sống nhầy nhụa và cuộc tình máu chó với thằng bạn thân của tao. Đứa thì cộc lốc đứa thì sến rện.Giới thiệu phần 2:Ai ai cũng có trăn trở, Bác Hồ trăn trở tìm con đường cứu nước. Sịp Đỏ trăn trở giặt sịp vá sịp.Còn tao.Tao vẫn luôn trăn trở suy nghĩ tại sao tao lại tên Trang. Thề chứ tao ghét cái tên gái tính này lắm lun á.Mà thôi, lên 12 rồi, tao lớn rồi, tao sẽ bớt phàn nàn với mẹ tao về vụ này.Thay vào đó, tao phải sút con chó Quân đã. "Bỏ tay ra khỏi ciu bố!! ĐMM!!"Tao cứ ảo tưởng chỉ cần ở bên con chó Quân sống yên ổn qua ngày. Mà, biết đâu được khi con đường phía trước quá hẹp để cả hai cùng bước. Tao chùn bước... Tao sẽ dừng lại để thằng Quân đi tiếp. _____________________________Truyện liên quan:Hey! Em đẹp trai cách vách!…
Tác giả: Kiều DiêuTên gốc: Sai LiêuThể loại: Hiện đại, hài, sủng, ngọtSố chương: 69 chương + 2 ngoại truyệnEdit: JeongieBìa: Qin ZồCám ơn chị Tâm @ Nhà Tâm toàn Convert đã giới thiệu truyện…
Tác giả:Dữu Nhất Chỉ LêThể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại, SủngNhóm dịch: An Hồng Đậu TeamNguồn:yeungontinh.vn------------VĂN ÁN:Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nàng yêu nàng biết bao nhiêu. Sau khi nàng bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân. Mãi cho đến ngày đó, nàng nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt hắn. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ thù đến rồi cũng tuẫn táng theo nàng. Sống lại một đời, nàng muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng hắn, yêu hắn, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa......…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…