48
48
Sau khi dạo chơi một vòng, bá tước Kim Taehyung nắm tay Điền Chính Quốc rời khỏi công viên trò chơi.
Bá tước Kim Taehyung đỡ Điền Chính Quốc ngồi lên xe của mình, hỏi: "Ở chỗ Du Niệm có quen không?"
"Cũng không tồi." Điền Chính Quốc trả lời.
Bá tước Kim Taehyung lại lắc đầu: "Tôi thấy không ổn."
"Tại sao?" Điền Chính Quốc khó hiểu.
Bá tước Kim Taehyung lập tức trả lời: "Nhà y không có nam hầu tóc vàng mắt xanh."
Điền Chính Quốc bật cười, nghĩ thầm: Đâu chỉ không có nam hầu tóc vàng mắt xanh, đến người hầu y còn đếch có!
Tất nhiên, Du Niệm không cần Điền Chính Quốc giúp y làm việc trả tiền thuê nhà, nhưng Điền Chính Quốc phải tự mình phụ trách sinh hoạt thường ngày của cậu.
Nói cách khác, Điền Chính Quốc tự trải giường gấp chăn, tự giặt ủi, dọn dẹp phòng ngủ, ngẫu nhiên còn nấu cơm rửa chén. Cậu từ một tiểu thiếu gia lại biến trở về bé đáng thương tha hương như trước.
Thời điểm lăn lộn cực nhọc lúc mới bắt đầu đi du học, cậu không cảm thấy có gì không quen.
Nhưng bây giờ đột nhiên "xa hoa biến tiết kiệm", cậu đã quen với việc mười ngón tay không dính nước xuân rồi, bây giờ vô cùng nóng lòng chui ngược lại căn nhà lớn của bá tước Kim Taehyung, áo đến thì nhận, cơm xong thì há mồm mà thôi.
Nhưng Điền Chính Quốc phải ráng duy trì "tự trọng", nếu sảng khoái đáp ứng thì chẳng còn chút mặt mũi nào cả.
Điền Chính Quốc liền trả lời: "Người hầu đẹp trai quái gì, cũng chẳng phải nhu yếu phẩm cần thiết."
"Quả thật không phải nhu yếu phẩm mà là hàng xa xỉ mới đúng." Bá tước Kim Taehyung nói, "Em xứng đáng với tất cả các loại chi tiêu đắt giá, bao gồm cả nam hầu."
Điền Chính Quốc lười biếng cười: "Không phải tôi xứng với nam hầu mà là bọn họ xứng với tôi ấy chứ."
Bá tước Kim Taehyung hạ giọng thủ thỉ: "Vậy thì đó là vinh hạnh của nam hầu."
Điền Chính Quốc suy đi tính lại, nói: "Để tôi nghĩ thêm đã."
"Cân nhắc bao lâu?" Bá tước Kim Taehyung hỏi.
Điền Chính Quốc qua quýt¹ đáp: "Hai ngày nữa tôi cho anh câu trả lời."
¹ Tác giả dùng cụm từ "Mạn bất kinh tâm": Không để trong lòng, không để tâm đến.
"Được, tôi đợi." Bá tước Kim Taehyung ôn nhu đáp.
Bá tước Kim Taehyung chở Điền Chính Quốc đến khách sạn.
Điền Chính Quốc ngẩn người: "Sao lại đến khách sạn?"
Bá tước Kim Taehyung giải thích: "Em ở trong nhà người khác, có nhiều bất tiện."
Ý tứ của hắn rất rõ ràng: Em có thể không đến nhà tôi, nhưng cũng không thể tá túc ở nhà người khác.
Điền Chính Quốc cảm thấy vừa bực vừa buồn cười: "Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe lời anh?"
Bá tước Kim Taehyung khẽ bóp cằm Điền Chính Quốc, nhẹ nhàng hôn một cái lên khóe miệng cậu.
Điền Chính Quốc theo bản năng nhắm mắt lại, đón tiếp cái hôn này.
Nhưng bá tước Kim Taehyung chỉ mổ nhẹ như chuồn chuồn lướt, thong thả trêu chọc: "Bằng việc em vừa nhắm mắt."
"..." Điền Chính Quốc:... Muốn giả bộ dục cự còn nghênh thiệt là khó. QAQ
Thân mật với bá tước Kim Taehyung đã khắc cốt ghi tâm trong cậu.
Chỉ cần bá tước Kim Taehyung hôn cậu, cậu liền tự nhiên nhắm nghiền mắt.
Hắn ôm cậu, cậu cũng bất giác mềm nhũn thân thể.
Những thứ này đều là phản xạ tự nhiên.
Chính cậu không thể khống chế được.
Điền Chính Quốc vốn định giả vờ thận trọng, nhưng phản ứng thân thể lại giống như muốn vạch trần tất cả.
Cũng may Điền Chính Quốc không cảm thấy mất mát.
Ngược lại cậu còn rất cao hứng: Bá tước Kim Taehyung có thể nhìn thấu cậu rất yêu hắn, đây là chuyện tốt thôi.
Điều này chứng minh hoài nghi của bá tước Kim Taehyung với Điền Chính Quốc đã tiêu phai bớt, không phải sao?
Điền Chính Quốc lập tức nở nụ cười: "Anh biết tôi thích anh."
Bá tước Kim Taehyung thấp giọng nói: "Tôi không phải người mù, đương nhiên có thể nhìn ra."
Nhưng trong lời nói của bá tước Kim Taehyung không hoàn toàn bộc lộ hết tâm ý: Hắn biết Điền Chính Quốc yêu mình, nhưng hắn cũng biết cậu không phải chỉ yêu hắn, mà là yêu thích sức sống thanh xuân, mỹ lệ đa tình.
Nói tóm lại, chỉ cần là những cậu trai đẹp đẽ, Điền Chính Quốc đều sẽ thích.
Bá tước Kim Taehyung cho rằng Điền Chính Quốc thích Thi Tiêu Nại vì Thi Tiêu Nại vô cùng đẹp.
Sau khi chán ngấy Thi Tiêu Nại rồi, bèn nhảy đến trước mặt bá tước Kim Taehyung.
Bây giờ hứng thú của Điền Chính Quốc dành cho bá tước Kim Taehyung không lớn không nhỏ, tình nguyện đẩy đưa tình ái với bá tước.
Nhưng bỗng nhiên Du Niệm xuất hiện, phân tán lực chú ý của Điền Chính Quốc.
Nhận thức này của bá tước Kim Taehyung thật ra không phải không có căn cứ - hắn mang suy nghĩ của hắn từ thế giới hiện thực vào trong giấc mơ.
Khi đó Điền Chính Quốc thả thính bá tước Kim Taehyung, chẳng qua vì hắn trầm ổn vững vàng như núi, mới nổi tính háo thắng, nhất định phải lay động ngọn núi này cho bằng được, có vậy mới thể hiện được năng lực trà xanh của cậu.
Mới bắt đầu, Điền Chính Quốc và bá tước Kim Taehyung không tồn tại chân tình thực cảm.
Đương nhiên, cậu cũng như vậy với tất cả mọi người.
Điền Chính Quốc quá sợ sệt bị thương tổn, cũng không dễ dàng tin tưởng người khác, trải nghiệm đau lòng khiến tính cách cậu tràn ngập khuyết thiếu.
Cậu dạo quanh nhân gian tìm kiếm cảm giác được yêu, nhưng không dám trả giá.
Bởi vậy, người ngoài đều cho rằng Điền Chính Quốc là công tử nhà giàu, thích trêu chọc nam nhân anh tuấn.
Bá tước Kim Taehyung tất nhiên cũng là một nam nhân đẹp đẽ.
Thi Tiêu Nại cũng tương tự như hắn.
Thi Tiêu Nại phân tích lí do mình "thất bại", không nhịn được mổ xẻ tại sao bá tước Kim Taehyung "thành công".
Thi Tiêu Nại cho rằng, bá tước Kim Taehyung thành công vì hắn tỉnh táo hơn người, đã sớm nhìn thấu thói hư tật xấu của Điền Chính Quốc.
Thi Tiêu Nại thua vì quá mê muội vẻ ngoài vô hại của cậu. Bọn họ đều yêu mến Điền Chính Quốc, cũng vì Điền Chính Quốc để lộ tia yếu đuối mà đau lòng, không dám xâm phạm. Bọn họ sẽ thần phục cậu, chỉ cần thấy cậu đột nhiên lạnh lùng thì không nhịn được run sợ trong lòng, tự kiểm điểm chính mình. Họ cũng sẽ thuận theo Điền Chính Quốc...
E rằng, tất cả bọn họ đều đã sai khi cho rằng thái độ chân thành có thể đánh đổi chân tâm của Điền Chính Quốc.
Điều này không được.
Bá tước Kim Taehyung thức tỉnh sớm nhất, nhận ra được Điền Chính Quốc là một tay lừa gạt ác liệt nhường nào.
Điền Chính Quốc là một kẻ lừa lọc, bạn càng đối xử chân thành với kẻ lừa lọc, án tử của bạn càng đến nhanh.
Cậu ấy nhìn chằm chằm chân tâm của bạn, nếu bạn phơi ra tặng hết, cậu sẽ vô cùng vui vẻ, nghênh ngang rời đi.
Chỉ còn cách đành phải chậm rãi, từ khe hở khẽ tặng cho cậu, không thể lập tức giao hết, nhưng cũng không thể không giao, nếu không cậu sẽ mất hứng, nhanh chóng lựa chọn "người bị hại" kế nhiệm.
Bá tước Kim Taehyung biết rõ, Điền Chính Quốc thấp kém, cũng rất tham lam, chỉ muốn nhận, càng nhiều càng tốt, còn trao đi, càng ít càng tốt.
Đương nhiên, Điền Chính Quốc vẫn sẽ trao đi.
Trao một ít dịu dàng, vài phần đồng tình, một chút ám muội... kể cả một chút chút tình cảm chân thật phi thường hiếm thấy, giống như xác suất đánh được mảnh vỡ SSR.
Bá tước Kim Taehyung tường tận Điền Chính Quốc có mới nới cũ cỡ nào, bạc tình bao nhiêu.
Bởi vậy, hắn nhất định cũng phải làm bộ có mới nới cũ, bộ dạng bạc tình bạc ý, mới có thể khiến Điền Chính Quốc nghĩ rằng họ tương xứng, cho rằng người này thật thú vị.
Nhưng bá tước Kim Taehyung nào có thật sự cảm thấy thú vị?
Hắn cho rằng đó chỉ là loại chuyện vô vị nhàm chán nhất trên đời.
Hắn chỉ muốn mỗi sáng sớm mở mắt đều nhìn thấy Điền Chính Quốc nằm trong lòng.
Không có người khác, chỉ có hai người bọn họ.
Thật ra Điền Chính Quốc cũng rất muốn như vậy.
Bi kịch của mẹ khiến cậu ôm lòng ngờ vực với hôn nhân và ái tình.
Thời niên thiếu chìm trong bóng tối lại càng gieo rắc hạt giống báo thù âm u trong đáy lòng cậu.
Cậu không tin tình yêu, cũng không mong đợi gì ở lòng người.
Nhưng cậu vô cùng khao khát được yêu, cố chấp dùng thủ đoạn tự cho là an toàn để thâu tóm hảo cảm từ người khác, tựa như uống rượu nặng giải khát, hại người hại mình.
Bá tước Kim Taehyung dùng thái độ kiêu ngạo hờ hững thu được sự ưu ái từ Điền Chính Quốc.
Bọn họ cùng nhau nhảy khúc "Tango tình yêu" suốt mấy năm trời, người đến tôi đi, cuối cùng cũng xác lập mối quan hệ yêu đương.
Nhưng thực chất "Thành công nhờ Tiểu Hà, thất bại tại Tiểu Hà²."
² 成也萧何,败也萧何: Nó được sử dụng như một phép ẩn dụ rằng tốt hay xấu, thành công hay thất bại của mọi thứ đều do cùng một người gây ra. Ở đây ý chỉ anh cua được em do anh lạt mềm buộc chặt, nhưng mà cũng vì lạt mềm buộc chặt đó nên em mới thấy bất an khi yêu anh.
Trùng hợp là thái độ thờ ơ đấy của bá tước Kim Taehyung lại khiến Điền Chính Quốc cảm thấy bất an trong đoạn quan hệ tình cảm này.
Điền Chính Quốc phát hiện bá tước Kim Taehyung vẫn luôn như gần như xa, tâm lý trở nên thấp thỏm.
Cậu đương nhiên không biết, bá tước Kim Taehyung làm vậy cũng chỉ để Điền Chính Quốc không mất hứng với mình.
Lo lắng mẫn cảm khiến Điền Chính Quốc càng đi càng chui vào ngõ cụt, cố ý thương tổn bá tước Kim Taehyung, ép bá tước Kim Taehyung phải đố kị, trở mặt, lộ ra dáng vẻ sốt sắng, biểu cảm quan tâm nhất.
Mà bá tước Kim Taehyung cũng ngày càng bước trên con đường bất an, lo lắng, mê muội...
Điền Chính Quốc nhìn bá tước Kim Taehyung ở đối diện - là khuôn mặt năm mười chín tuổi.
Trong lòng cậu bỗng nhiên nghĩ: Thì ra bá tước Kim Taehyung mười chín tuổi trông như thế này.
Ký ức sót lại trong cậu dừng lại ở thời điểm bá tước Kim Taehyung đã vào ba mươi, xác lập quan hệ yêu đương với cậu, còn cậu trở thành người yêu chính thức của hắn. Áo mũ luôn chỉnh tề, thần sắc cao ngạo, cử chỉ không hề có chút sai sót nào, ánh mắt hắn nhìn cậu tràn ngập dịu dàng, nhưng vĩnh viễn phủ một tầng sương mù trắng đầy xa cách.
Điền Chính Quốc tưởng rằng, xa lạ là bởi vì bá tước Kim Taehyung không đủ yêu cậu.
Đến lúc này mới nhận ra không phải.
Bá tước mười chín tuổi thoạt nhìn ngây ngô nhiều lắm, đôi mắt màu lam trong suốt không hề che giấu mà bộc lộ thâm tình.
Điền Chính Quốc bỗng nhiên tự vấn, nếu năm ấy ở Athens mình không bày trò đùa bỡn bá tước Kim Taehyung, có phải đến năm ba mươi tuổi hắn cũng sẽ dùng ánh mắt nóng rực như thế này mà nhìn mình không?
Mà nếu như...?
Không có nếu như.
Coi như tận dụng quãng thời gian thôi miên hồi tưởng, cũng không thể sửa đổi những tổn thương đã phát sinh được.
Điền Chính Quốc mỉm cười, nói: "Em thật sự yêu anh."
Đây là lần đầu cậu nói câu này.
Vẫn luôn giấu giấu diếm diếm để ở trong lòng không chịu thốt ra.
Mà câu nói này rất quan trọng với cậu, rất quan trọng.
Quan trọng nhường nào chứ?
Nó giống như đồng bạc cuối cùng trong tay người đàn ông nghèo kiết xác đã tiêu sạch tiền của và sắp phải sống lang thang trên đường phố.
Anh ta có định tiêu nốt đồng bạc này cho những sòng bài?
Cái gọi là "mười cược chín thua", xác suất gặt hái được tình yêu đích thực có lẽ còn thấp hơn so với trúng số.
Vậy anh ta còn muốn đặt cược số tài sản cuối cùng lên bàn đánh bạc không?
Một bóng ma tội nghiệp sống trên đường phố, toàn thân chằng chịt những sợi tơ xanh, tóc bết dính ruồi, móng tay lấm lem bùn đất, nhưng đồng bạc cầm trên tay thì sáng, trắng và lấp lánh. Một loại ánh sáng đẹp đẽ không thuộc về anh ta.
Muốn đánh cược không?
Bất kỳ một người lý tính nào cũng sẽ không chọn cách đánh bạc mà tiêu hết số tiền cuối cùng trên người.
Và Điền Chính Quốc cũng sẽ không.
Hôm nay cậu có thể ngồi trong xe bá tước Kim Taehyung, thản nhiên nói với hắn những lời này, vì cậu biết mình không ngồi trong sòng bài.
Cậu không cần đánh cược, cậu biết tâm đối phương đã dành hết cho mình từ lâu rồi.
Cậu ngả bài thành thật thừa nhận: "Em thật sự rất yêu anh."
Câu nói này rơi vào tai bá tước Kim Taehyung, như sấm sét nổ vang.
Nhưng cũng chỉ là chớp một cái.
Chỉ chớp một cái, không có đoạn sau, không gió không mưa, thậm chí một chút gợn mây cũng chẳng tồn tại.
Bá tước Kim Taehyung ôn nhu nở nụ cười, nói: "Anh biết."
Tâm trạng Điền Chính Quốc hơi trầm xuống: Cậu hiểu mọi chuyện không dễ dàng như vậy.
Cậu nói yêu hắn, hắn sẽ không dễ dàng tin tưởng đến thế.
Ngay từ đầu Điền Chính Quốc đã chấp nhận điều ấy, nên thời điểm giấc mơ bắt đầu, cậu không chọn một bá tước Kim Taehyung bình thường, từng bước cùng hắn viết chuyện tình cảm yêu đương ngọt ngào. Cậu cũng không cần chọn người nào khác, nghiêm túc nói chuyện yêu đương một một với bá tước Kim Taehyung.
Cậu cũng biết, điều cậu đang làm là vô dụng.
Nhưng cậu vẫn muốn nói cho bá tước Kim Taehyung biết tâm ý của mình, chẳng cần quan tâm liệu hắn có tin hay không, đều không quan trọng.
Cậu bèn mỉm cười: "Được, vậy em về trước."
Nói rồi, Điền Chính Quốc xuống khỏi xe bá tước, sau đó quay đầu nói với hắn: "Em biết anh cũng thích em."
Bá tước Kim Taehyung có chút ngơ ngẩn, nhanh chóng bày ra nụ cười: "Đương nhiên rồi, có ai không thích em chứ?"
Điền Chính Quốc nghĩ thầm: Lại bắt đầu rồi đấy, bá tước Kim Taehyung thích nhảy điệu Tango với mình đã quay trở lại.
Điền Chính Quốc phân tích phải trái, nhận thấy tuy bá tước Kim Taehyung trong giấc mộng dễ nắm bắt công lược hơn so với thực tế, nhưng chung quy vẫn tương đối bảo thủ.
Bá tước Kim Taehyung trước sau luôn gán cho Điền Chính Quốc cái mác playboy, nên hắn không dám dễ dàng bộc lộ chân tâm với cậu, lúc nào cũng tỏ ra như gần như xa, dục cầm cố túng, lâu dần đã trở thành phản ứng bản năng của hắn.
Điều duy nhất khiến bá tước Kim Taehyung kích động... vô cùng bất hạnh, chính là ăn dấm.
Bởi vì Thi Tiêu Nại chạy đến tận cửa thị uy nên bá tước Kim Taehyung mới pha sữa tươi trợ ngủ cho Điền Chính Quốc.
Còn thường ngày vẫn ung dung vô sự. Bá tước Kim Taehyung rảnh rỗi, thành thạo điêu luyện cùng cậu chơi chút trò vặt.
Vài ngày sau, vì Điền Chính Quốc tiêu pha phung phí ở câu lạc bộ nam hầu, bá tước Kim Taehyung không nhịn được mà gia tăng lực độ, cuối cùng lại để Điền Chính Quốc phát hiện ra đầu mối.
Điền Chính Quốc bay nhảy khắp chốn, vì không đến tá túc ở chỗ Thi Tiêu Nại nên bá tước Kim Taehyung lại duy trì vẻ bình tĩnh, không chủ động liên lạc với Điền Chính Quốc trước, một lần nữa thể hiện hắn "thành thục, như gần như xa."
Chờ tới khi Điền Chính Quốc nói muốn hẹn hò với Du Niệm, bá tước Kim Taehyung đã không kiềm chế được nữa, tức tốc chạy đến nhà ma.
Nhưng Điền Chính Quốc trong khu nhà ma quá mức phối hợp, cả mặt viết lên mấy dòng "i like it", ngược lại đã khiến bá tước Kim Taehyung thong thả trở lại, bây giờ lại bắt đầu chơi trò lạt mềm buộc chặt.
Tốt bụng cái đếch.
Điền Chính Quốc xoa mi tâm, muốn đối tốt với anh mà không nổi đấy, nhất định phải để tui bện cho anh một cái mũ xanh hả?
Điền Chính Quốc được bá tước Kim Taehyung thu xếp chu đáo.
Bá tước Kim Taehyung vô cùng tận tâm, đồ dùng hàng ngày cũng mang tới, còn có mấy rương quần áo mới toanh, tất cả đều vừa vóc người Điền Chính Quốc. Ý của hắn chính là đồ đạc của Điền Chính Quốc ở nhà Du Niệm có thể không cần lấy đến.
Điền Chính Quốc không nhịn được mắng: Tâm cơ dữ vậy sao, muốn chơi dục cầm cố túng chứ gì?
Chà!
Điền Chính Quốc ngẫm nghĩ, vẫn phải cho hắn liều thuốc mạnh một chút.
() Bé ví bé như liều thuốc chữa lành cho anh đóa.
Vì vậy, cậu liền gọi cho Du Niệm một cuộc: "Ui cha, là tôi, có muốn đi khách sạn thuê phòng không nào?"
Du Niệm: "... Không có ý mạo phạm, nhưng tôi không có hứng thú với cơ thể cậu."
"Trùng hợp thế nhỉ?" Điền Chính Quốc nói, "Tôi cũng không có hứng thú với cơ thể anh đâu, gọi anh đến đánh bài nè!"
Du Niệm nói: "Được rồi, nhưng cậu sẽ thua thôi."
Bộ não Du Niệm khổng lồ, đối phó với chuyện vặt vãnh vốn dư giả, đánh bài trên căn bản thua thì ít mà thắng thì nhiều.
"... Chả liên quan."
"Cậu thua rất nhiều lần." Du Niệm bổ sung.
Điền Chính Quốc nổi điên: "Gọi thì anh cứ đến đây đi! Có muốn thí nghiệm thôi miên thành công không thì bảo?"
"Ý của cậu là làm bộ động phòng kích thích bá tước Kim Taehyung phải không?" Du Niệm vạch trần, "Cậu cứ nói thẳng đi, tôi đến ngay."
Vẻ mặt Điền Chính Quốc bất đắc dĩ: "Xem ra ở trong lòng anh, bá tước Kim Taehyung còn có sức hấp dẫn hơn tôi á?"
Du Niệm nói: "Không dám, cả hai người đều không có sức hấp dẫn với tôi."
Chà, còn đối xử bình đẳng phết?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com