Nàng là tuyết. Chàng là bóng tối. Định mệnh nghiệt ngã khởi nguồn từ đêm đông lạnh giá, khi cả hai lẽ ra phải tan biến vào hư vô.
Tại một ngôi làng nhỏ bé, chìm khuất giữa dòng chảy thời gian và thế giới phép thuật, Elira xuất hiện như một truyền thuyết sống động. Nàng sở hữu mái tóc đen tuyền óng ả, làn da trắng mịn như tuyết, cùng đôi mắt sâu thẳm tựa hồ nước bị phong ấn ngàn năm. Dân làng lan truyền những lời đồn đoán, cho rằng nàng đến từ khu rừng cấm hoặc là kết quả của một lời nguyền cổ xưa, một điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc đến.
Vào một ngày đông giá rét, khi tuyết phủ kín mọi ngóc ngách ký ức, Elira vô tình khai mở cánh cửa bị phong ấn suốt hàng thế kỷ. Hành động này đã đánh thức một nhân vật tưởng chừng đã an nghỉ vĩnh viễn: Regulus Arcturus Black, em trai của một kẻ phản diện khét tiếng, người từng chạm vào cõi chết và không bao giờ trở lại thế giới phàm tục.
Giờ đây, anh không còn thuộc về thế giới hiện tại.
Và cô, dường như cũng không hoàn toàn thuộc về nơi này.
Giữa những bí mật chưa được giải mã của dòng họ Black, những mảnh linh hồn bị ám lời nguyền, cùng những tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi và tàn khốc, Elira và Regulus phải đưa ra một quyết định sinh tử: cùng nhau dấn thân vào bóng tối vô tận, hoặc một lần nữa buông tay để ánh sáng vĩnh viễn rời xa cuộc đời mình.
Một khúc ca bi tráng, vượt xa khỏi những câu chuyện cổ tích ấu thơ. Bản tình ca được viết nên bằng sự tương phản nghiệt ngã giữa tuyết trắng thuần khiết và máu đen u ám.
Ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, và lo lắng về một sự mất mát, vuột vỡ. Người ta vẫn thường nói yêu và ghen luôn đi cùng với nhau, khi yêu là sẽ có ghen tuông, tình yêu thì phải có chút ghen thì mới tạo nên món ăn tình yêu nhiều màu sắc mùi vị, có ngọt có chua có cay đắng...Đó là đôi dòng tâm sự về ghen trong cuộc sống thường ngày. Nhưng với tác giả Thượng Quan Miễu Miễu thì chữ ghen này được thể hiện ra sao trong tác phẩm truyện ngôn tình Trung Quốc "hợp đồng hôn nhân 100 ngày".Vậy trong tác phẩm của mình với tâm lý các nhân vật + bối cảnh sống thì tình yêu và Ghen được tác giả truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày diễn tả ra sao? Mọi người cùng đến với nội dung chính của truyện : Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.Diễn biến câu truyện hay này khi anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạ…
[CHƯA CHỈNH LỖI 81 CHƯƠNG ĐẦU. VÌ WATT KHÔNG ĐỦ SỐ CHƯƠNG NÊN MÌNH SẼ TÁCH PHẦN NHA, VÔ ACC MÌNH ĐỂ XEM UPDATE)*Hán Việt: Khoái xuyên: Phản phái nam thần, biệt hắc hóa*Tác giả: Y Thiên Hạm*Edit+Beta: Cá Trèo Cây và những người yêu*Thể loại: Đam mỹ, HE, Hệ thống, Xuyên nhanh*Văn Án:Vai ác là như thế nào? Chuyện xấu làm hết, tam quan bất chính, cố chấp biến thái...Chính là, ít ai lại biết rằng vai ác đau thương? Người đáng giận tất có chỗ đáng thương, vai ác tàn nhẫn độc ác luôn có một quá khứ vô cùng bi thảm.Mà nhiệm vụ của Diệp Mộ Sanh, chính là xuyên đến các vị diện, chữa lành vai ác, phòng ngừa hắn lại bắt đầu hắc hóa. Nhưng vẫn có đôi khi vai ác vẫn đột nhiên hắc hóa...Diệp Mộ Sanh chẳng những thông minh tuyệt đỉnh, hơn nữa là người có thù tất báo, không muốn bị người khác khống chế. Cho nên sau khi phát hiện hệ thống không đơn giản, Diệp Mộ Sanh trực tiếp thiết kế xử lý hệ thống, một mình xuyên qua vị diện, chữa lành vai ác.Nói ngắn gọn đây là một bộ sủng văn chữa khỏi lẫn nhau: thụ muốn trùng sinh, nên trói định cùng hệ thống bắt đầu chữa lành vai ác aka công, sau đó xử lý hệ thống, lại được công chữa lành lại, cuối cùng thụ cùng công hạnh phúc vui vẻ ở bên nhau.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tên gốc: Mỗi ngày một cái thất nghiệp tiểu kỹ xảoĐộ dài: 110 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Hiện đại đô thị, xuyên sách, ngọt ngào, đời sống công sở, thương trường, chủ thụ, HENhân vật chính: Tổng giám đốc tài giỏi yêu vợ Chử Duật (công) x Thực tập sinh ghét đi làm thương chồng Trì Tích Đình (thụ)Tóm tắt: Ngày nào cũng phải bán mình cho tư bản thực sự quá mệt mỏi, lương thì thấp công việc thì bấp bênh, lắm lúc chỉ muốn đốt công ty luôn cho rồi. Thế nhưng cuộc sống không chỉ có một con đường duy nhất mà luôn mở ra cho ta những cánh đồng bao la rộng lớn, để ta thỏa sức vùng vẫy với những ước mơ và khát khao của chính mình.…