Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

End

Warning: Tất cả là giả, kể cả tác giả. Không nhận góp ý, người trẻ khó tính. Xin không đánh giá tác giả tránh bị đánh lại chạy không kịp, văn phong dở đã nhai đi nhai lại cả trăm lần một loại phong cách viết.

Có người chết
Có người chết
Có người chết

Không dành cho người nghiêm túc, phụ nữ mang thai và đàn ông đang cho con bú.

Không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào trước toà
______________

Thật ra anh lớn chưa từng rời đi đâu cả. Chỉ là âm thầm ở lại, dưới một hình dạng khác, tiếp tục che chở cho em nhỏ của anh mà thôi. Hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn như thế. Vậy nên... để Woojin đi cùng Ryul nhé?

Hồi 1

"Ngày hôm nay sao hoa rơi khi ta buông đôi chân mềm.

Gió đang lay khắp muôn nơi, dòng lệ tuông tan trên thềm

Ta thấy buồn một ngày nữa như hôm nay tại sao?"

Ngày buồn, tháng nhớ, năm không còn.

Hôm nay anh của mình không thể ngủ cùng mình, có lẽ vậy.

Sáng nay lúc vẫn còn lay hoay trong bếp thì mình nghe tiếng anh ấy gọi trong phòng, cái giọng khản đặc nhưng chẳng làm mình sợ chút nào, đó là chất giọng đặc biệt của một rapper lâu năm với những tháng ngày viễn chinh trên sân khấu.

Anh đã bảo rằng "Cất hộ anh đôi dép vào trong, kẻo con Bi nó tha đi, tối về lại kiếm mãi không thấy"

Lúc đó em vẫn khẽ khàng gật đầu cười đùa với anh, trao cái hôn nhẹ phớt lờ như con chuồn chuồn mơn trớn qua mặt nước tĩnh lặng.

Sẽ không ai lường trước sự được sắp đặt tự nhiên của ông trời, và nếu biết đó là lần cuối thì có lẽ em đã níu lấy cổ tay thô cứng đó. Đôi tay hơi chai sạn vì luôn phải đặt trên đống phím tại bàn làm nhạc của anh khẽ xoa nhẹ lên mái tóc đen của em, sáng nào cũng sẽ luyến tiếc chào nhau như vậy để niềm hạnh phúc được hun đúc mõi ngày.

Mới vừa sáng còn ôm ấp không thôi sao giờ anh lại nằm đó rồi? Chiếc xe mất phanh, ở giao lộ đông đúc dòng người qua lại như mong cầu một lối thoát đã đem 'anh lớn' của 'em nhỏ' đi.

Thông qua lớp vải mỏng, em thấy mắt anh nhắm nghiền, và em sẽ tưởng rằng anh đang ngủ, một giấc ngủ đầu thu dịu dàng... Chí ít là nếu anh không ở đây. Nhưng sự thật đã vả vào mặt em một cái, thân xác - linh hồn - nhận thức em đều đang ở đây, giữa tang lễ của Kim Ryul vậy nên mọi thứ lại chân thật hơn bao giờ hết.

Tiếng khóc của đoàn người nghe sao mà chua xót không nguôi, bầu không khí se se, cái thứ tiết trời chỉ giỏi làm con người ta khó chịu và muốn chui rúc trong chăn ấm, nhưng Ryul của em đã xa mãi.

Những chuyện này, hoàn toàn chẳng có lấy một chút giả dối...

Từng cái hoa viếng trắng xoá được đặt khắp nơi trong nhà tang lễ, tiếng cầu nguyện của cha xứ cứ vang lên, mặt ông ấy cũng đượm buồn và sầu não nề. Ông ấy cũng là người đã chúc phúc cho đám cưới lúc trước của chúng ta anh nhớ không? Và em ước rằng cơn ác mộng này mau chóng biến mất, chúng đáng sợ đến mức làm linh hồn em run rẩy như bị đoạ đày.

"Em chẳng có khóc lóc hay gì đâu, nhưng ý là tí em về nhớ vẫn phải nắm tay em cùng về đấy"

Không phải là em đang hoá điên nói năng mơ hồ đâu, chỉ là em biết dù có ở dạng thực thể nào thì tên mặt lạnh như anh cũng sẽ không bỏ em đâu, vì anh lớn biết em sợ ở một em lắm, anh ấy rất thương em mà.

"Em thích anh của năm đó hơn, nhưng cũng thích em của năm đó... Vì em đã chọn đã thích anh"

Tự nhiên lại nhớ mấy câu sến sẩm của anh rồi đấy, lúc nào cũng nói mấy cái thứ khiến người ta nổi da gà da vịt này, dù lúc nào cũng lí nhí rồi tỏ ra cọc cằn khi nói xong, nhưng vẫn sẽ đỏ mặt gãi đầu như thuở mới yêu.

Em lui về một góc khuất trong cái tang lễ một màu u uất này, ngửa đầu ra sau dựa vào cái quan tài làm từ gỗ thông lạnh lẽo, mái tóc anh thương vẫn ở đây. Thật ra em đã tự nhủ rằng sẽ không buồn đâu, chỉ là nước mắt này đến như một cơn mua rào mùa hạ, như mong cơn lũ nỗi buồn này sẽ qua đi, nước mắt đáp lên trên thềm gạch lạnh ngắt tựa bao giờ.

Em dùng đôi tay có đôi phần run rẩy, cố quẹt đi dòng nước mắt, anh sẽ không thích em hay khóc nhè đâu.

Và em ngoan mà sẽ ăn cơm đủ bữa, uống đủ thuốc mỗi khi bệnh, nên là Ryul đi sớm về với em đó, không là em sẽ để con Bi tha dép anh giấu đi mất cũng sẽ không làm bánh quy cho anh ăn nữa đâu.

Mắt nhắm nghiền rơi vào cơn mộng mị, mệt vì khóc, mệt vì đau lòng. Đôi khi lúc nào cũng buồn thì hôm nay buồn thêm một ngày nữa cũng không sao nhỉ?

Hồi 2

"Phát cuồng vì ngọn lửa đang trỗi dậy khi em qua.

Yeah! Anh còn nhớ nơi ta lần đầu gặp

Có! Ánh sáng chiếu đi khắp muôn nơi

Không có cao, không có thấp hơi thở nhẹ và không gấp.

Anh nghe được con tim đang đập nó bình an ngập."

Khi em vô thức chìm vào giấc mơ dài, em sẽ nhớ lại những gì? Nhớ về tháng ngày hạnh phúc hay là đơn giản nhớ về một Woojin yêu mãi một anh rapper trẻ.

Rung động của tuổi trẻ giống như cơn mưa rào đầu hạ, đến vội vàng nhưng để lại mùi đất ẩm mãi không tan. Dẫu thời gian có đi qua bao lâu, chỉ cần một cơn gió thoảng ngang cũng đủ khiến lòng người xao động như ngày cũ.

Em thấy trước mặt em là cái sân trường lớn nhộn nhịp người qua kẻ lại, lọt vào tầm mắt là cậu tân sinh viên trẻ tuổi, ăn mặc đơn giản loay hoay giữa đoàn người. Từng vạt nắng vàng lăn tăn chạy khắp trên ngôi trường đại học lớn, cơn gió nhẹ mang theo sự âm ĩ của tuổi trẻ len lỏi vào từng thế tế bào em.

Em dỗi theo một Jeong Woojin của năm 18 tuổi sợ sệt cố tìm lối ra, rồi cậu trai nhỏ bỏ chạy để tìm một nơi trống trải, không thèm nhìn ai cả. Woojin bé cứ cấm mặt xuống đất mà chạy, như muốn thoát khỏi cái đông đúc ngột ngạt đến khó thở.

Khi kim đồng hồ điểm, lá rơi chạm đất là lúc tình yêu bắt đầu. Em thấy Woojin bé va phải cái gì đấy, chầm chậm ngước lên thấy một người con trai, có gương mặt theo ấn tượng đầu là có nét điển trai. Nhưng chẳng thể ngờ vẻ mặt đó là thứ mà đến mãi ngày sau và bây giờ em đã khắc sâu vào tâm trí.

Khoảnh khắc Kim Ryul của năm đó mỉm cười rồi nhìn Woojin, lúc đó chàng hoa niên xao động tâm hồn. Lúc mà mồi lửa của tình yêu được thắp lên.

"Hoa... Buông ngập sân...

Tiếng sáo ru...

Mùa thu... mùa thu ngàn muôn bông hoa...

Buông ngập sân...

Tiếng sáo ru...

Mùa thu... mùa thu này anh yêu em!

Mùa thu... mùa thu này anh yêu em!"

Cảnh sân trường ngập trong tán lá vàng mùa thu vàng dưới đất, bước ngang sẽ nghe mấy cái tiếng vụn vỡ đang lạo xạo dưới bàn chân. Thật ra thu đến rồi đi, không cho một chút đoàn viên, chỉ là mùa thu năm ấy là mùa đẹp nhất trong mắt một thiếu niên non nớt.

Lúc đó có đôi phần bồi hồi lại có vài phần tha thiết, tuổi trẻ mà vừa chạm đã má đỏ hây hây hồng, vừa âu yếm đã ngỡ lễ đường lung linh.

Thời gian như cánh bướm dập diều, chúng nó của năm 20 tuổi, chỉ có độ vài năm trôi qua mà Ryul đã cao hơn em, điển trai và gương mặt góc cạnh hơn một chút. Từ xa em nhìn Ryul và bản thân của thời son trẻ, cảm xúc ngày ấy ùa về như cuộn phim trôi qua trí óc, nước mắt nơi khoé mi cũng trục trào rơi ra.

Em thấy Ryul trao cho Woojin một cái ôm và một nụ hôn, hạnh phúc năm ấy như thác nước chảy ngược dòng ồ ạt tràn về nơi mộng ảo.

Một mùa thu cả hai đến với nhau, mùa thu năm 20 tuổi, là tuổi trẻ vĩnh hằng của Jeong Woojin.

Hồi 3

"Họ nói rằng có một nơi mà họ không tới và nơi đó tên là thiên thu

Anh đã đặt cho ta hai vé và đi vào lúc mùa thu tàn

Nắng sẽ sáng, đường ngả vàng vì lá sẽ đưa ta sang

Nàng đừng lo lắng ta bên nàng ta chắc chắn."

Giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng âm ĩ anh nhìn quanh, à thì ra mọi người đã dần ra về cả rồi ư, có vài người lau vội nước mắt rồi xách túi rời đi, có người mặt lại lạnh tanh đến vô cảm.

Đúng là để thấy được bản chất con người hãy đến một tang gia.

Thật ra lúc vừa thấy chiếc xe lao nhanh đến anh đã sợ hãi, sợ phải để một Woojin chờ đợi, sợ để một chuột con trầm lặng phải cô đơn. Cuối cùng là đến lúc bản thân chết đi vẫn không nhận thức được.

Nhìn em lim dim ngủ cạnh quan tài gỗ lạnh ngắt, lòng anh nhói lên mũi kim của số phận ghì chặt lòng ngực anh.

Đi đến bên cạnh em, anh muốn đưa tay xoa mái tóc đen nhánh ngày nào anh thương nhớ, nhưng rồi... linh hồn anh xuyên qua thân xác em... À thì ra là không thể nữa.

Lặng lẽ ngồi cạnh em, nhìn người thương có vệt nước mắt khô nhưng không tài nào lau được, tự mỉa mai phận trớ trêu cuối cùng lời thề non hẹn biển năm ấy vẫn không làm được.

Có một nơi người ta gọi là thiên thu anh có thể đến đó để linh hồn này được siêu thoát an yên. Nhưng rồi anh chọn ở lại, dù có ra sao anh vẫn có thể bảo vệ chuột con của anh mà, đúng chứ?

Cái đồng hồ treo trong phòng kêu lên tíc tắc, thời gian lặng lẽ trôi đi còn con người ta thì mặc nó chạy, để rồi chưng hửng lại tại khoảnh khắc hối tiếc vì bản thân không trân trọng khoảng thời gian mà mình vốn có.

Khi mà cái kim giờ chỉ điểm 5 giờ chiều, anh thấy em cử động một chút, em đã tỉnh giấc rồi, tỉnh vì tiếng chuông về chiều, tỉnh vì cơn mơ đã qua đi.

5 giờ chiều

Ngày rời, tháng đi, năm ở lại.

Dưới cái nẻo đường ngả vàng vì lá sẽ đưa ta sang, bóng lưng em đơn độc với bộ vest đen, bước dọc mép đường. Anh vẫn như vậy, vẫn cất bước cạnh em bàn tay chai sạn luôn cố gắng để giữ được tay em, để ủ ấm cho những ngày thu se lạnh nhưng mà tất cả đều là vô nghĩa rồi, linh hồn anh chỉ là thứ lơ lửng rỗng tuếch.

Mấy cái tiếng lá dưới chân vụn vỡ tan nát như lòng kẻ âm dương đã cách biệt, tại sao chứ anh có thể chấp nhận cả hai cãi vã chia tay chứa đầy hận thù, hơn là vẫn còn yêu đến muôn trùng bể khổ cũng có thể đi qua, nhưng lại một âm một dương, đối nghịch mãi mãi.

Con đường về nhà có vẻ đã quá quen rồi nhỉ? Nó uốn cong tựa dải lụa đào, anh biết em nhớ lắm cái lọn tóc đen trên cái gáy rám nắng của người thân thương xưa cũ, và đó là anh.

Về tới trước cửa bỗng anh thấy em ngập ngừng không muốn mở cửa, anh có thể lập tức đi vào nhưng anh vẫn luôn muốn em là người bật mở nó, như những lúc em đón anh về nhà.

Linh hồn anh như bản ngã nhưng tuyệt nhiên không thay đổi, cả hai đều bước vào nhà bằng chân phải, anh thấy em đăm chiêu nhìn căn nhà bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ này, nó như cái xà lim vậy, tối ngòm và vô cảm.

Em bước đi loạng choạng về phía trước, anh thấy em sắp ngã liền đẩy cái ghế ở cách đó không xa lại gần. Em không quan tâm lắm... Về đến nhà rồi, đến lúc em được mệt mỏi rồi.

Anh thấy em la hét hoảng loạn, anh nghe em gọi tên anh trong những tiếng nấc nghẹn đau lòng. Anh muốn ôm em quá, muốn xoa dịu cho người anh yêu.

Rồi sau khi đã làm loạn đủ em lại thẩn thờ ra đó, em bị đa nhân cách rồi à? Anh không biết nữa nhìn bóng lưng em quay vào phòng mà tim anh chợt thắt lại. Đến khi xác định được rằng em đã khuất dạng sau cánh cửa, anh liền dọn dẹp đống thủy tinh em vừa gây ra. Anh quét sạch tàn dư, anh lượn lờ đi vào phòng thì thấy em đã chìm trong giấc chiêm bao.

Đi đến kéo chăn lên cho em rồi quay sang thấy cái tủ đầu giường trống trải, anh đưa tay vào hộc tủ rồi lấy ra một cái lọ tinh dầu hoa nhài nhỏ, em nhỏ của anh dễ mất ngủ lắm nên lúc nào anh cũng mua để trên tủ đầu giường.

Anh chỉ có thể quan tâm em những lần cuối qua cách ấy, qua những thứ mơ hồ nhỏ nhặt.

Những ngày sau đó em làm gì cũng được anh giúp đỡ, từ việc nhỏ nhất là đỡ cho em cái bát rơi, hay là cứ mỗi lần em cất đi cái lọ tinh dầu anh đều lục tung cả nhà để tìm ra.

Hôm đó đêm tối muộn anh vẫn thấy em ngồi mãi trên giường, gương mặt em lộ rõ vẻ mỏi mệt hằn sâu nơi mi mắt.

"Này Kim Ryul em biết anh còn ở đây mà"

Trên tường bỗng xuất hiện ba chữ mờ ảo không rõ nét 'Xin lỗi em' anh lại thấy em ôm mặt nước mắt thầm lặng chảy dài, đau xót mấy dòng lệ đổ thẳng vào tim.

Hồi 4

"Ta sẽ đi đến thiên thu, ta sẽ đi đến thiên thu.

Chỉ nhiêu đó thôi là đủ, chỉ cần ta nắm chặt tay.

Hãy coi như là giấc ngủ, giống như những khi ta say.

Tình ta sẽ bay thật cao, mặt ta sẽ trở nên đỏ.

Em ghé tai anh thì thầm vẫn là bài nhạc đó."

Seoul dạo này im ắng quá nhỉ? Mặc dù, chỉ một vài khoảnh khắc trước thôi, thần trí em còn đông nhộn những tiêu điều khốn quẫn, và lồng ngực thì đau nhói về một thứ nguy hại vô hình, hay đó chỉ là triệu chứng của một kẻ thèm muốn (lắm) cái hơi người thương quen thuộc?

Chưa bao giờ nguôi ngoai niềm kiên định và đanh thép về một một tình yêu rực lửa, dù người nó yêu đã xa xôi mãi muôn trùng.

Xin lỗi vì lắm lúc em lơ đãng và thờ ơ vô cùng, nhưng xin hãy mủi lòng tin tưởng khi em bảo rằng em đang chênh vênh giữa đại ngàn vì lạc lối.

Xót xa làm sao cái sự bần hàn trong chính những mộng tưởng phiêu bồng khó dập, rằng em như kẻ lãng du chết giẫm cơ hồ nào đó đã dần quên béng mất đi hình bóng người thân thương.

Vốn em nghĩ, em đã thuộc làu làu những đường nét gương mặt người thân yêu từ lâu, nhưng mười mấy ngày sau đó bản nhạc anh thích nhất không còn vang vọng khắp căn phòng này nữa. Em muốn lắm cái khoảnh khắc được nắm lại đôi tay gầy của người tình xưa cũ.

Hôn nhau trong bản dục vọng nồng cháy hay múa về điệu nhảy tình ái của riêng đôi ta, say sưa trong một miền cũ kỹ.

Em biết anh vẫn hiện diện trong căn nhà này, từ việc cuốn sách anh thích nhất luôn xuất hiện trên bàn trà mỗi sáng. Bởi không muốn nghĩ ngợi quá nhiều, em luôn cất đi chai tinh dầu vì nhìn nó sẽ lại nhớ anh da diết, nhưng tại sao nó luôn ở đó?

Một ngàn câu hỏi vì sao thì một triệu lí do tại vì. Đó đơn giản là bởi anh còn ở đây, còn ở lại một bảo vệ Woojin nhỏ bé khỏi xã hội mục ruỗng đang chạy đua với thời gian.

Thiên thu, hay là em cùng anh đi đến thiên thu? Liệu anh có đợi em đến không anh ơi? Tình ta sẽ bay thật cao.

Có vẻ anh thương đang cần em rồi, âm thanh người tình cứ văng vẳng trong khối óc của em, như một giấc ngủ ngàn thu thôi em xin đi trước một bước.

Em treo bản thân trên thòng lọng ở trần nhà, để gương mặt đỏ lên như ngại ngùng ngày đầu yêu, hơi thở em nhẹ dần như rơi vào giấc ngủ khi nắm chặt tay người thân thương. Và rồi hai vé thiên thu đã đưa một đôi tình trẻ rời đi, kết thúc cho chuyện tình ngày thu.

Hồi kết

Mở mắt em thấy bản thân ở một nơi vô định hình, xung quanh bao phủ bởi một màu trắng, cảm nhận bản thân đã nhẹ đi rất nhiều.

Nhìn xuống bàn tay, em chợt nhận ra cơ thể nó đã mờ nhạt rồi, à thế giới đã mất đi thêm một sự sống mới ngày nào còn mãnh liệt. Em đứng dậy nhìn về phía xa xa, đâu đây hình ảnh Ryul của em hiện hữu, em lao đầu chạy về phía cánh cửa có ánh sáng phía sau đó.

Ôm chằm lấy anh, em cảm nhận được bản thân đang khóc nhưng hình như chẳng có tí nước mắt nào cả.

"Chào em"

"Gặp lại nhau rồi"

"Anh đã nói có như nào thì cũng cùng nhau trải qua mà"

Hai đôi bàn tay đan vào nhau, anh trao em nụ hôn nhẹ nơi vầng trán rồi cùng nhau bước ra sau cánh cửa, ánh sáng trắng chói loà nuốt chửng hai linh hồn.

Em... em... em...

Và anh nhờ cơn gió đưa lời yêu

Và anh nhờ cơn gió đưa lời thương...

'Bệnh nhân số 4; Jeong Woojin

Loại bệnh; Hoang tưởng
Lí do tử vong: Treo cổ'
___________________
Bike

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com