Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2,

Eurwangni vào cuối tuần thường đông người hơn, nhất là ở khu siêu thị gần biển.

Seonghyeon đẩy xe vào quầy rau củ, định mua vài thứ cho bữa tối. Anh không phải người thích chen chúc nơi ồn ào, nhưng hôm nay lại cần mua thêm một ít hoa quả tươi.

Vừa chọn được bó cải thì nghe tiếng gọi lanh lảnh:

"Chú Seonghyeon ơiiii!"

Anh ngẩng đầu.

Giữa hàng người đông, một cô bé mặc áo len vàng nhảy chân sáo lại gần, đôi mắt sáng lên. Bên cạnh là Ahn Keonho, tay đẩy xe hàng, thoáng sững khi bắt gặp ánh mắt anh.

"Chú có nhớ con không ạ?" Hana hỏi ngay, như sợ chú quên mất mình.

Seonghyeon khẽ cười:

"Nhớ chứ. Con khỏe không?"

"Khỏe ạ! Với lại... hôm nay con được ăn bánh cá đó." Bé hạ giọng như tiết lộ bí mật quan trọng. "Chú có muốn ăn cùng con không ạ?"

Anh chưa kịp trả lời thì Keonho lên tiếng:

"Ahn Hana, con đừng làm phiền chú."

"Không sao." Seonghyeon vội nói, ánh mắt thoáng qua Keonho rồi lại hướng về Hana. "Chú thích bánh cá."

Cô bé cười hớn hở, quay sang Keonho: "Vậy chú Seonghyeon đi ăn cùng chúng ta nha ba?"

Keonho im lặng vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi cậu thở ra, gật nhẹ:

"Eurwangni nhỏ vậy mà gặp hai lần, xem như chúng ta có duyên."

Cái chữ "duyên" từ miệng Keonho làm lòng anh chộn rộn, nhưng anh cố giữ vẻ bình tĩnh.

8 năm không gặp, anh nghĩ khoảng cách ấy sẽ khiến mình quên, hoặc ít nhất là bớt rung động. Nhưng chỉ cần một câu nói, một ánh mắt, anh nhận ra mình chưa bao giờ thoát khỏi cái vòng tròn tên Ahn Keonho.

Anh đi phía sau hai ba con họ, nhìn Hana lon ton bám tay ba, thi thoảng quay lại cười với mình.

Đã lâu rồi anh mới cảm thấy mình được chờ đợi.








Mùa đông năm lớp 12, Seoul lạnh đến mức mỗi hơi thở đều hóa thành làn khói trắng.

Buổi học phụ đạo vừa kết thúc, sân trường đã lên đèn vàng mờ mờ. Học sinh tản ra về hết, chỉ còn vài đứa nán lại vì câu lạc bộ.

Eom Seonghyeon đứng cạnh hồ bơi, xỏ tay vào túi áo khoác, chờ Keonho thay lại đồ thể dục sau khi tập xong.

"Xin lỗi, tớ để cậu chờ lâu rồi." Keonho chạy tới, hơi thở phả ra làn khói trắng, tay dụi dụi vào nhau cho ấm.

"Không sao." Seonghyeon đáp ngắn, mắt tránh đi vì chẳng hiểu sao thấy người trước mặt lúc này đáng yêu quá.

Keonho cười, chỉ về con phố bên kia:

"Cậu có muốn ăn bánh cá không? Chỗ đó ngon lắm. Lạnh thế này ăn là chuẩn bài."

Seonghyeon thoáng do dự. Anh vốn không hay ăn vặt, nhưng gật đầu vì một lý do rất đơn giản, đó là lời mời của Ahn Keonho.

Họ ngồi bên xe bánh cá ven đường, hơi nóng từ khuôn bánh bốc lên thơm lừng. Keonho cắn miếng đầu tiên, nóng đến mức phải chu môi thổi phù phù, khiến Seonghyeon bất giác mím môi nhịn cười.

"Ngon lắm đó." Keonho chìa nửa cái bánh còn lại về phía anh. "Cậu ăn thử đi."

Seonghyeon nhẹ nhàng cúi đầu, cắn một miếng. Mùi bánh ngọt béo, phần nhân đậu đỏ ấm nóng lan trong miệng. Nhưng so với vị ngọt đó... anh lại cảm thấy tim mình đập nhanh hơn vì khoảng cách giữa hai người quá gần.

Keonho nhìn anh, ánh mắt cong cong:

"Thấy chưa, tớ nói rồi mà."

Hình ảnh ấy, mùi vị ấy, tiếng cười ấy... 10 năm sau vẫn ở nguyên trong trí nhớ Eom Seonghyeon, không phai đi dù chỉ một chút.








Khói trắng từ khuôn bánh cá nghi ngút bốc lên, hương thơm béo ngậy của đậu đỏ lan khắp góc phố. Gió biển mang hơi lạnh lùa vào, làm mái tóc của Hana rối nhẹ.

"Chú Seonghyeon ơi, ăn cái này nha." Hana chìa nửa cái bánh cá nóng hổi về phía anh, bàn tay nhỏ xíu run run vì nóng, đôi mắt cong cong hệt như ai đó của nhiều năm trước.

Khoảnh khắc ấy, hình ảnh chồng chéo trong trí óc Seonghyeon: một bên là thiếu niên Ahn Keonho 17 tuổi cười tươi dưới ánh đèn vàng Seoul, một bên là bé Ahn Hana hiện tại đang chờ anh nhận lấy.

Anh cầm lên, cắn một miếng, vị ngọt của đậu đỏ lan ra,cùng với cơn nhói nhẹ nơi lồng ngực.

"Ngon không ạ?" Hana nghiêng đầu hỏi, ánh mắt mong chờ đến mức anh không nỡ nói gì khác ngoài "Ngon lắm".

Keonho đứng bên cạnh, lặng lẽ uống một ngụm trà nóng. Cậu không nhìn Seonghyeon, nhưng khóe môi lại khẽ cong, giống như đã nhận ra điều gì đó.

Còn Seonghyeon, vừa ăn bánh cá vừa thấy lòng mình ấm đến lạ. Nhưng ẩn sâu trong hơi ấm đó vẫn là cơn lạnh kéo dài suốt 10 năm qua, thứ mà chỉ một người - hoặc có lẽ, bây giờ là hai - mới có thể xua tan.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com