4,
Buổi chiều, trời đổ nắng vàng nhẹ.
Seonghyeon vừa tan ca sớm, trên tay xách một túi cam và vài món ăn vặt Hana thích. Anh định ghé qua nhà Keonho, nhưng vừa ra khỏi siêu thị, đoạn qua ngã tư gần nhà, một chiếc xe máy lao tới. Anh chỉ kịp xoay người né nhưng vai trái bị quẹt mạnh. Cú va khiến anh mất thăng bằng, ngã xuống mặt đường, cánh tay trái đập mạnh xuống nền nhựa nóng.
Tiếng thắng xe chát chúa rồi im bặt, người gây ra tai nạn biến mất. Mấy người dân gần đó vội chạy lại, đỡ anh ngồi dậy. Máu rỉ ra từ chỗ xước, áo sơ mi trắng lem một vệt đỏ. Seonghyeon siết nhẹ quai túi đồ ăn, thở khẽ.
"Tôi ổn... chỉ là hơi đau..."
Không ai tin câu nói ấy, và cuối cùng anh cũng bị ép đưa vào bệnh viện gần nhất.
Ở nhà, Hana cứ níu tay áo ba.
"Ba ơi, con muốn sang nhà chú Seonghyeon!"
Keonho đang gọt táo, khẽ cười.
"Giờ chắc chú bận... để mai nha con."
"Không... con nhớ chú."
Cậu thở dài, lấy điện thoại ra gọi. Chuông reo vài giây rồi tắt, máy báo thuê bao. Keonho thử gọi lại. Lần này, điện thoại bên kia thậm chí không đổ chuông. Một lớp cảm giác bất an bắt đầu bò lên lồng ngực.
Không hiểu vì sao, đầu cậu hiện lên đủ thứ viễn cảnh xấu.
Cậu nhớ mấy hôm trước Seonghyeon nói sẽ tan làm muộn vì chỗ làm thiếu người. Cảm giác ấy càng lúc càng siết chặt lấy tim.
Keonho đứng bật dậy, mở danh bạ tìm số của bệnh viện khu vực.
Giọng cậu run rõ rệt:
"Xin hỏi... hôm nay có bệnh nhân nào tên Eom Seonghyeon không ạ?"
Khoảng lặng kéo dài chưa đến ba giây nhưng với Keonho, nó như nguyên một tiếng đồng hồ.
"Có, vừa nhập viện cách đây nửa tiếng. Anh là người thân à?"
Cậu nuốt khan, nắm chặt điện thoại.
"...Vâng."
Keonho gần như bế Hana chạy ra xe. Suốt quãng đường tới bệnh viện, cậu chỉ cảm nhận được tiếng tim mình đập dồn dập, cổ họng nghẹn cứng. Đầu óc không ngừng nghĩ:
Eom Seonghyeon... nếu cậu ấy...
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Seonghyeon ngồi đó, lưng dựa vào thành giường, mặc trang phục bệnh viện với cánh tay trái quấn băng trắng, tóc hơi rối, nhưng vẫn cố nở nụ cười khi thấy Keonho.
Hana lao đến trước, ôm chầm lấy anh: "Chú Seonghyeon ơi, chú bị sao vậy?"
Seonghyeon khẽ xoa đầu bé: "Chú bị ngã nhẹ thôi, không sao đâu."
Keonho đứng ngay ngưỡng cửa, không bước vào ngay. Ánh mắt cậu khóa chặt vào bàn tay trái quấn băng ấy, rồi chậm rãi lướt lên gương mặt Seonghyeon.
Trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó siết chặt lồng ngực cậu, vừa là sợ hãi, vừa là nhẹ nhõm, vừa là một nỗi đau không gọi tên được.
"Tay cậu..." Giọng Keonho trầm xuống.
"Va chạm nhỏ thôi. Bác sĩ bảo tôi hạn chế vận động một tháng."
"Điện thoại của cậu đâu?"
"Rơi xuống đường bị hỏng rồi. Tôi chưa kịp gọi..."
Keonho mím môi, không nói thêm, chỉ bước lại gần. Bàn tay cậu đưa ra như muốn chạm vào vai Seonghyeon, nhưng dừng lại giữa khoảng không.
Tối đó, Keonho đặt Hana nằm trên chiếc sofa ở góc phòng bệnh, còn mình ngồi bên giường Seonghyeon.
Bệnh viện về đêm im lìm, chỉ còn tiếng máy điều hòa rì rì và tiếng kim giây đồng hồ nhích từng nhịp.
Keonho ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay phải của Seonghyeon. Hơi ấm ấy vẫn quen thuộc như nhiều năm trước...
Khi cậu nắm tay Seonghyeon chạy qua con hẻm nhỏ sau trường lúc trời bất chợt đổ mưa. Khi cậu rất nhát gan nhưng lại hay rủ Seonghyeon đi xem phim kinh dị, rồi suốt cả buổi cứ nắm chặt tay anh, sợ đến mức liên tục dụi mặt vào vai anh.
Ánh mắt Seonghyeon rời khỏi trần nhà, nhìn xuống bàn tay mình đang bị Keonho giữ chặt.
Không ai nói gì, nhưng khoảng lặng ấy đầy đến mức tưởng như chỉ cần một hơi thở mạnh là sẽ tràn khỏi lồng ngực.
Keonho nhận ra mình đã hoảng loạn đến thế nào khi nghe tên anh trong danh sách bệnh nhân. Cảm giác ấy rõ ràng không chỉ là lo cho một người bạn cũ. Nhưng cậu không dám nói ra. Chỉ siết tay Seonghyeon thêm một chút.
Seonghyeon khẽ cười. Ánh mắt anh dịu lại, nhưng sâu trong đó là một niềm vui mà anh phải cố gắng kìm xuống.
Sáng hôm sau.
Sau khi làm thủ tục xuất viện, Keonho đưa Seonghyeon và con gái về thẳng nhà mình. Hana bám lấy anh không rời, liên tục dặn Keonho:
"Ba nhớ nha, chú Seonghyeon sẽ ở nhà mình luôn. Ba đừng để chú về nhà một mình."
"Ừ, ba biết rồi." Keonho xoa đầu con, mắt liếc sang Seonghyeon như để nhấn mạnh thêm rằng anh không có quyền phản đối.
Về tới nhà, Keonho bảo anh nghỉ ngơi rồi quay sang Hana: "Con ở nhà chơi với chú, ba qua nhà chú lấy quần áo với vài đồ cần thiết."
Seonghyeon nhíu mày: "Không cần đâu, tôi có thể tự-"
"Cậu ngồi yên." Keonho cắt ngang, giọng không cao nhưng đủ khiến Eom Seonghyeon ngậm miệng lại ngay.
Chiều tối. Keonho mở cửa nhà Eom Seonghyeon. Không khí yên tĩnh đến lạ. Cậu đi vào phòng ngủ, mở tủ để tìm quần áo thì tay vô tình chạm phải một chiếc hộp nhỏ ở ngăn trên.
Tò mò, Keonho lấy xuống. Hộp gỗ hơi cũ, nắp được buộc bằng một sợi dây ruy băng bạc đã sờn. Cậu tháo ra, và tim bỗng khựng lại. Bên trong là một chiếc cà vạt xanh đậm, chất liệu mềm mịn vẫn còn mới nguyên. Dưới cà vạt là một tấm thiệp nhỏ, nét chữ quen thuộc:
"Ahn Keonho, chúc mừng sinh nhật tuổi 20 của cậu. Hi vọng sau này tớ sẽ luôn là người đứng bên cạnh cậu, dù là ở bất kỳ đâu."
Ahn Keonho ngồi lặng hồi lâu, ngón tay khẽ vuốt lên những con chữ. Một cảm giác ấm áp xen lẫn nhói nhẹ nơi lồng ngực lan khắp người.
Cậu nhớ lại ngày sinh nhật năm đó, Eom Seonghyeon bảo có việc bận, tối mới ghé qua nhưng cuối cùng anh không đến. Và cậu cũng chưa bao giờ biết về sự tồn tại của món quà này.
Hít sâu một hơi, Keonho cẩn thận đặt lại chiếc hộp, nhưng trái tim thì không tài nào bình tĩnh như lúc trước.
Keonho xếp đồ vào vali nhỏ mang về, vừa bước vào phòng khách thì thấy Hana đã ngủ say, đầu dựa vào đùi Seonghyeon. Anh khẽ ra hiệu im lặng, rồi nhẹ nhàng đặt đầu bé xuống ghế sofa, đắp chăn cẩn thận.
"Tôi đi tắm một lát." Anh nói nhỏ, nhưng Keonho vẫn thấy anh thoáng nhăn mặt khi cử động tay trái.
Khoảng mười phút sau, tiếng gọi khe khẽ vang lên từ phòng tắm:
"...Keonho..."
Cậu bước đến, gõ nhẹ cửa: "Sao thế?"
Giọng Eom Seonghyeon hơi ngượng:
"Tôi... không cởi được áo... Cánh tay trái còn đau..."
Cửa mở hé, hơi nước nóng tràn ra ngoài. Eom Seonghyeon đứng quay lưng, mái tóc ướt vài lọn bết xuống gáy, áo phông trắng đã ướt loang, dính sát vào tấm lưng rắn chắc.
Keonho nuốt khan một cái, bước vào, khép cửa lại.
"Ngẩng đầu lên đi, để tớ giúp cậu."
Ngón tay cậu luồn vào gấu áo, chậm rãi kéo lên. Vải ướt bám chặt vào cơ thể anh, từng đường cơ trên lưng hiện rõ dưới ánh đèn. Khi vạt áo lướt qua vai bị thương, Seonghyeon khẽ hít sâu vào vì đau.
"Keonho..." Giọng anh trầm, khàn khàn vì hơi nước.
Keonho cúi đầu, sát đến mức hơi thở phả vào làn da anh, cẩn thận luồn tay qua, nhẹ nhàng nhấc phần áo qua vai. Khi lớp vải cuối cùng rời khỏi người, Keonho bất giác đứng yên vài giây, mắt dừng ở đường xương vai rộng nhưng rắn rỏi, mùi xà phòng dịu mát trộn với hương bạc hà quen thuộc khiến cậu hơi choáng váng.
Eom Seonghyeon xoay nhẹ đầu nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu làn hơi nước mờ mờ.
"Cảm ơn cậu..."
Keonho quay đi, đặt áo vào giỏ đồ, nhưng trái tim cậu thì không hiểu sao lại đập mạnh đến mức như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Ban đầu, Eom Seonghyeon chỉ định gọi Ahn Keonho vào giúp một chút, hoàn toàn không nghĩ ngợi gì, cho đến khi cậu bước vào, hơi nước nóng vây quanh cả hai, và khoảng cách giữa họ bị thu hẹp lại chỉ còn vài bước chân.
Lúc Keonho luồn tay vào gấu áo, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào làn da bên hông, Eom Seonghyeon cảm giác có một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Anh không dám cử động mạnh, sợ vừa đau vai vừa để lộ trái tim đang đập nhanh bất thường.
Cậu kéo áo lên thật chậm, từng chút một, và mỗi giây trôi qua là mùi dầu gội trái cây từ tóc Ahn Keonho - mùi mà Eom Seonghyeon đã nhớ suốt nhiều năm - lại ùa vào khiến cổ họng anh khô khốc. Anh muốn mở miệng nói gì đó để phá tan không khí, nhưng lại sợ lỡ nói thì giọng mình sẽ khàn đến mức lộ hết tâm trạng.
Khi Ahn Keonho cúi sát để giúp áo không cọ vào vai đang bị thương, khoảng cách gần đến mức anh cảm nhận được hơi ấm từ cậu. Một khoảnh khắc ngắn thôi, Eom Seonghyeon ước gì thời gian dừng lại. Vì đã bao lâu rồi anh chưa được Ahn Keonho chạm vào một cách dịu dàng như thế.
Và rồi, khi lớp áo cuối cùng rời khỏi người, anh quay đầu khẽ nhìn cậu, chỉ để thấy đôi tai Ahn Keonho ửng đỏ. Trong lòng Eom Seonghyeon vừa dâng lên một niềm vui âm ỉ, vừa có chút đau, bởi anh biết, cảm xúc này với mình thì rõ ràng, nhưng với Ahn Keonho có lẽ vẫn là một dấu hỏi lớn.
Keonho ra khỏi phòng tắm như bị ai đuổi, tim đập loạn xạ. Cậu vào bếp, mở tủ lạnh lấy đồ ra nấu mà tay vẫn run run. Không phải vì lạnh, mà vì hình ảnh vừa rồi cứ chiếm hết suy nghĩ trong đầu cậu.
Bàn tay cậu đã chạm vào lưng Eom Seonghyeon. Gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của anh. Và mùi xà phòng thoang thoảng còn vương lại trên da...
Ahn Keonho cắn môi, cố tập trung vào việc rửa rau nhưng lại phát hiện tai mình nóng bừng.
"Trời ơi, mình bị sao thế này..." Cậu tự lẩm bẩm, vừa cố trấn tĩnh vừa lén hít một hơi thật sâu.
Ở phía sau, Eom Seonghyeon đứng dựa vào khung cửa bếp, tay vẫn giữ nhẹ cánh tay trái bị thương. Ánh mắt anh dừng lại ở vành tai đỏ ửng của Ahn Keonho, khóe môi bất giác cong lên. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ lúng túng ấy như thể đang cất giữ một bí mật ngọt ngào cho riêng mình.
Đêm hôm ấy, Ahn Keonho trằn trọc mãi trên giường, xoay người hết bên này đến bên kia, rõ ràng mệt mà mắt vẫn mở trừng trừng. Cậu biết lý do, nhưng nhất quyết không chịu thừa nhận, cái cảnh mình cúi xuống, tay chạm vào bờ vai rắn chắc của Eom Seonghyeon, cẩn thận kéo áo qua đầu anh, từng thớ cơ căng lên dưới làn da ấm áp... cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Khi cuối cùng cũng chợp mắt, giấc mơ lại chẳng để cậu yên. Ahn Keonho không biết mình đang ở đâu, chỉ thấy xung quanh là ánh hoàng hôn màu cam dịu, gió biển mơn man qua da.
Cậu quay đầu, Eom Seonghyeon đứng gần đó, cao lớn, ánh mắt sâu thẳm, bước từng bước về phía cậu như thể chẳng có gì trên đời này đáng để anh quan tâm ngoài người trước mặt.
Khi khoảng cách chỉ còn một gang tay, Eom Seonghyeon đưa tay chạm khẽ vào má cậu. Lòng bàn tay ấm đến mức Ahn Keonho run nhẹ. Anh cúi xuống, hơi thở phả vào môi cậu, giọng khàn khàn:
"Cậu biết là tớ đã muốn làm điều này từ lâu rồi không?"
Không đợi Keonho phản ứng, Seonghyeon kéo cậu sát vào người mình. Hương gỗ thông và lá xô thơm dịu dàng mà mạnh mẽ bao lấy cậu, khiến cả người như mất trọng lượng. Cánh tay rắn chắc quấn quanh eo, còn tay kia thì luồn vào tóc, nâng gáy cậu lên để áp môi mình xuống.
Nụ hôn không vội vã, nhưng sâu đến mức Ahn Keonho thấy mình như bị hút vào chẳng thể thoát ra được. Trái tim cậu đập dồn dập, tay chân như mềm nhũn. Khi Eom Seonghyeon khẽ nghiêng đầu, đầu lưỡi lướt qua môi dưới của cậu, Ahn Keonho thở hắt ra, ngón tay vô thức bấu nhẹ vào vai anh.
Tiếng sóng vỗ xa xa, mùi muối biển, và vòng tay ấy siết chặt hơn, cho đến khi...
Ahn Keonho giật mình tỉnh dậy, mồ hôi rịn nơi thái dương, tai đỏ bừng, tim đập như muốn phá tan lồng ngực. Cậu úp mặt xuống gối, vừa xấu hổ vừa hoảng loạn.
"Trời ơi... Mình vừa mơ cái gì thế này..."
Sáng hôm sau, Ahn Keonho thức dậy với đôi mắt hơi thâm, vì giấc mơ kia mà cậu chỉ ngủ được 4 tiếng. Vừa bước ra khỏi phòng đã thấy Eom Seonghyeon ngồi ở bàn, ung dung uống cà phê, mắt dán chặt vào cậu. Ánh nhìn ấy không hề lạnh lùng như ngày xưa mà lại như đang giấu một nụ cười bí ẩn.
Ahn Keonho lập tức cúi mặt, lảng đi hướng khác. Tai thì nóng rần lên, tim lại lỡ nhịp như thể Eom Seonghyeon biết hết những gì cậu vừa mơ đêm qua.
Khi ăn sáng xong, Ahn Keonho xung phong rửa bát để tránh phải nói chuyện. Đang đứng ở bồn rửa, nước chảy róc rách, bỗng cảm nhận được một bóng người áp sát từ phía sau. Eom Seonghyeon đứng gần đến mức Ahn Keonho nghe rõ hơi thở của anh.
Một ngón tay chạm nhẹ vào vành tai đỏ bừng của cậu. Giọng anh vang lên nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:
"Cậu ổn chứ? Có bị sốt không?"
Ahn Keonho khựng lại, vẫn cắm cúi nhìn chằm chằm vào cái đĩa trong tay, cố giả vờ bình tĩnh:
"Tớ... tớ bình thường mà."
Eom Seonghyeon bật cười khe khẽ, nhưng không rời đi. Anh đưa tay vòng qua, đặt lên vai Ahn Keonho rồi dùng một tay khác ép cậu xoay người lại. Khoảng cách giữa hai người ngắn đến mức Ahn Keonho phải ngẩng lên mới nhìn thấy mắt anh.
"Nhìn tớ này." Eom Seonghyeon nói nhỏ, bàn tay còn lại đặt lên trán cậu, giả vờ như đang kiểm tra nhiệt độ. "Ừm... không nóng lắm. Nhưng sao tai lại đỏ thế này?"
Câu hỏi nhẹ bẫng mà như mũi tên bắn trúng tim, Ahn Keonho lập tức quay đi chỗ khác, lí nhí:
"Chắc... chắc do sáng nay trời hơi nóng thôi..."
Eom Seonghyeon không phản đối, chỉ mỉm cười, nhưng trong mắt ánh lên vẻ gì đó sâu xa khiến Ahn Keonho càng thêm bối rối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com