Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

oneshot

"Ngày mai trái đất sẽ diệt vong."

Eom Seonghyeon vùi mình vào trong lớp áo len dày cộm. Tiết trời mùa đông thật khiến con người ta chẳng muốn ra ngoài chút nào.

Phố đã lên đèn, dòng người nối đuôi lướt qua nhau một cách vội vã. Cảnh tượng phản chiếu qua lớp cửa kính của dãy cà phê nom thật giống một phân đoạn thường thấy nào đó trong những bộ phim truyền hình chiếu lúc sáu giờ tối.

Eom Seonghyeon đứng đó, lưng dựa lên chiếc cột điện đã hoen gỉ mà ngắm nhìn những khoảnh khắc sầm uất cuối cùng còn lại thuộc về thế giới này. Cậu lắng nghe tiếng dậm chân sột soạt trên mặt đường phủ đầy tuyết, giọng nói tiêu chuẩn dễ nghe của cô phát thanh viên trên tivi lọt vào tai khiến cậu thở dài một hơi. Con người vẫn đang sống cho hiện tại, mọi thứ vẫn đang vận hành theo quy luật, và có lẽ chuyện tận thế này kia đã chẳng còn có thể khiến lòng ai dao dộng như cách nó từng làm vào những thập kỷ trước.

Eom Seonghyeon khịt mũi, cảm nhận làn gió rét mướt cắt vào da thịt.

"Cậu sẽ chết vì bị viêm phổi đấy"

Ahn Keonho bước tới với cái giọng càu nhàu bực dọc hiếm thấy. Đôi mày đậm chau lại, không hề nhẹ nhàng mà quấn thêm cho Eom Seonghyeon một lớp khăn len. Eom Seonghyeon nhìn người bạn đồng niên nhỏ hơn mình một tháng tuổi đang bĩu môi hờn dỗi với mình, cái dáng dong dỏng cao ẩn sâu dưới lớp áo phao dày cộm, em đứng trước mặt cậu che khuất cả một phần ánh đèn đường phía sau, chỉ để lại chút vầng sáng nho nhỏ bao quanh chiếc mũ len màu đen, nom bạn người yêu của cậu chẳng khác nào thiên sứ.

"Có đau không?"

"Cái gì đau?"

"Khi cậu ngã từ Thiên đường xuống ấy"

Bàn tay đang hoạt động của Ahn Keonho chợt khựng lại giữa không trung. Eom Seonghyeon nhếch khóe miệng cáo, thích thú ngắm nhìn vẻ mặt của em, cậu đồ rằng bạn trai nhà cậu hẳn là đang ngại ngùng tới phát quạu lắm đây.

Nhưng hôm nay nào phải mọi ngày, hôm nay là một ngày rất đặc biệt.

Ahn Keonho khẽ cụp mắt, sau khi quấn những vòng cuối cùng quanh cổ Eom Seonghyeon, em tiện tay phủi chút tuyết đọng bám trên vai cậu.

Eom Seonghyeon đột nhiên không cười nữa. Cậu từ tốn tiến một bước lại sát Ahn Keonho, để hai lồng ngực cách vài lớp áo ấm chạm vào nhau. Cậu nhắm mắt lại, hơi nghiêng đầu về phía trước, để chóp mũi chạm lên những lọn tóc mềm mại lộ ra dưới lớp mũ len của người thương. Dù cho cả hai vẫn luôn dùng chung một loại dầu gội, nhưng Eom Seonghyeon lại luôn cảm thấy Ahn Keonho rất thơm, thơm theo một kiểu rất khác so với cậu và điều đó khiến cậu thích mê.

Cậu chỉ đứng đó, không nói gì, giống như đang yên lặng tận hưởng chút thời khắc cuối cùng của đời mình.

Ahn Keonho hơi ngước mắt lên nhìn cậu trong vô thức, ngắm nghía từng đường nét của người yêu. Từ cặp mắt cáo sắc lẹm, chiếc mũi cao thẳng tuyệt đẹp, những nhúm ria mép đậm màu, vầng trán đẹp đẽ bị vài sợi tóc mái che mất, cả mấy chiếc răng nanh đáng yêu đằng sau đôi môi hơi khô nẻ vì quên bôi son dưỡng.

Bỗng chốc Ahn Keonho nhớ tới những ngày đầu khi cả hai mới quen nhau.

Ahn Keonho là một phi công. Cho tới ngày Eom Seonghyeon đặt chân lên chuyến bay của em lần đầu tiên, có lẽ đã chẳng còn vùng trời nào trên đất nước này mà Ahn Keonho chưa từng ghé ngang. Ngay cả khi đã quyết định hẹn hò và chuyển tới sống dưới cùng một mái nhà, khoảng thời gian mà Eom Seonghyeon và Ahn Keonho ở bên nhau cũng ít ỏi như số ngày nghỉ lễ trong năm. Bởi vì Ahn Keonho thì cứ phải đi miết, và những chuyến công tác của Eom Seonghyeon rất hiếm khi có thể chạm mặt em một lần.

Sẽ là nói dối nếu Ahn Keonho chưa từng nghĩ tới chuyện cái cuộc tình chíp bông này sẽ sớm nở chóng tàn như mấy bộ phim thanh xuân trên tivi, bởi vì em chẳng thể dành thật nhiều thời gian cho Eom Seonghyeon, và Eom Seonghyeon thì còn đó cả một sự nghiệp âm nhạc đầy hứa hẹn đang chờ đợi ở phía trước.

Cả hai đã từng có một khoảng thời gian im lặng rất dài, khi Ahn Keonho tự gặm nhấm nỗi lòng với ý muốn giải thoát cho Eom Seonghyeon. Đó là thời điểm Eom Seonghyeon vừa làm việc vừa phải chịu đựng nỗi lo lắng lấp đầy trong dạ dày vì tần suất Ahn Keonho liên lạc về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay trong suốt cả mùa đông. Nhưng rồi cuộc nói chuyện ngắn ngủi trước ngày Giáng Sinh đã khiến cậu quyết định hoãn lại mọi công việc, xách balo lên và chạy đi tìm em.

Khi Eom Seonghyeon xuất hiện trước cửa phòng homestay với dáng vẻ chật vật và mệt mỏi, dưới cái tiết trời âm 5 độ, tuyết rơi trắng xóa cả cây đàn guitar trên vai, cậu dùng cái giọng run cầm cập mà bập bẹ nói:

"C..cậu có m..mmuốn đ..ón Giáng... Sinh cùng tớ... không?"

Khi Eom Seonghyeon hát lên ca khúc "winter Baby" của 070 Shake để dỗ mình, Ahn Keonho biết em sai rồi.

Sau ngày hôm đó, tưởng chừng cuộc sống của hai người sẽ bước sang một trang mới đầy thú vị, nhưng rốt cục nó vẫn vậy. Ahn Keonho cảm thấy may mắn vì nó không thay đổi. Em vẫn cứ đi còn Eom Seonghyeon thì vẫn mải miết loay hoay với cuộc sống thường nhật của một nhà sản xuất âm nhạc trong phòng thu. Cả hai vẫn sẽ dành trọn vẹn vài ba ngày nghỉ lễ cho nhau, sẽ trao nhau một cái hôn trước khi ra khỏi nhà và một cái ôm khi trời đã tối muộn, đâu đó là vài cuộc điện thoại ngắn ngủi hỏi thăm lúc cách xa.

Không giống như những cặp đôi khác, giữa họ có khoảng trống, những khoảng trống khá lớn, nhưng là những khoảng trống thoải mái để mỗi người đều có thể vùng vẫy trong khoảng trời riêng của chính mình, bởi vì trong lòng cả hai đều biết rằng hai trái tim này không thể bị chia cắt thêm lần nào nữa, cùng không thể nhận thêm bất cứ ai.

Eom Seonghyeon khẽ mở mắt, đối diện với một Ahn Keonho đang nhìn mình chằm chằm. Cậu nghiêng người hôn lên trán Ahn Keonho, bàn tay vuốt ve phần gáy người yêu như vuốt ve một con mèo.

"Keonho."

"Ừ? Tớ đây."

"Sao cậu lúc nào cũng để tớ ở nhà một mình thế?"

Ahn Keonho im lặng. Trời đêm tối quá, nguồn sáng duy nhất lại bị chính mình lấy đi mất rồi. Dù có cố gắng hết sức Ahn Keonho cũng chẳng thể tìm nổi chút nét buồn nào trên khuôn mặt người em yêu. Nhưng em biết Eom Seonghyeon đang tủi thân lắm, cậu sẽ chỉ làm nũng với em khi cậu buồn thôi.

Ahn Keonho áp đôi tay lạnh cóng của mình lên hai má Eom Seonghyeon, khiến cậu cau mày vì lạnh. Em nghiêng đầu hôn chóc lên khóe môi Eom Seonghyeon một cái rồi bật cười khúc khích.

"Cậu có biết vì sao tớ lại trở thành một phi công không?"

Eom Seonghyeon cụp mắt lắc đầu. Bàn tay theo thói quen nhẹ nhàng bao lấy đôi tay sương giá của người kia rồi nhét vào túi áo khoác để sưởi ấm. Cặp đôi vừa thủ thỉ vừa bắt đầu dạo quanh con phố một cách vô định.

Dưới ánh đèn đường đủ sắc màu, từng bông tuyết rơi lất phất như những nàng tiên nhỏ đang khiêu vũ một bản Jazz lãng mạn trên không trung, hai cái bóng trượt dài theo ánh đèn nhấp nhô trên tấm thảm trắng tinh. Ahn Keonho nheo mắt trông theo với tâm trạng vui vẻ hơn mọi ngày.

"Giữa biển trời bao la này có ẩn giấu một kho báu."

Ahn Keonho ngước mắt nhìn lên bầu trời trong không một gợn mây, từng làn khói theo từng cử động của đôi môi mà thoát ra ngoài.

"À thì bố tớ đã nói với tới như vậy á."

Eom Seonghyeon siết chặt nắm tay, im lặng lắng nghe.

"Tớ rất tin vào điều đó. Ngày bé đã tin, bây giờ cũng vậy."

Tới ngã tư đường, cả hai rẽ vào một con ngõ. Ở sâu bên trong có một quán chuyên bán quần áo cũ. Nói là cũ nhưng thực ra chất lượng lẫn mẫu mã đều ổn áp lắm, giá còn rẻ nữa. Đây là nơi Eom Seonghyeon đã dẫn Ahn Keonho tới vào buổi hẹn hò đầu tiên của hai người.

"Những biển mây tuyệt đẹp, những cơn bão dữ dội trút xuống một thành phố, hay những cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ khi nhìn từ trên cao. Tớ đã từng nhìn thấy những đám mây tụ sét trên không trung, cũng từng từ khoang lái mà ngắm nhìn nguyệt thực toàn phần."

"Vậy cậu đã tìm thấy nó chưa?"

Ahn Keonho dừng lại trước quán quần áo đã đóng cửa. Không có đèn, hai cậu trai đứng dưới một tán cây dày rộng, ánh trăng khó khăn xuyên qua từng kẽ lá thả lên sườn mặt Ahn Keonho một vầng sáng nhỏ. Em nhìn Eom Seonghyeon, đôi mắt cong cong hình lưỡi liềm, lấp lánh và tràn đầy tình yêu. Cơn gió mang theo hơi lạnh bất chợt thổi ngang qua khiến lòng hai người bình tĩnh đến lạ.

"Cho tới hôm qua, khi hạ cánh xuống Incheon, tớ đã tìm được rồi."

Eom Seonghyeon dường như đang định nói gì đó thì Ahn Keonho chợt hôn lên môi cậu. Em rút đôi bàn tay vẫn đang nắm chặt lấy mình trong túi áo ra, dùng cả hai tay cẩn thận nâng nó lên sát môi, dịu dàng đặt lên mu bàn tay Eom Seonghyeon một nụ hôn trân trọng.

Eom Seonghyeon ngay lập tức xoay người ép em lên cánh cửa đã đóng kín, cậu hơi rướn người về phía trước, vây chặt em trong vòng tay mình. Ahn Keonho bị hành động bất ngờ của Eom Seonghyeon làm giật mình. Em gần như ngừng thở. Đôi mắt mở lớn nhìn người trước mặt, gương mặt đỏ bừng như say cồn dưới ánh trăng yếu ớt lại trở thành màu hồng nhàn nhạt đáng yêu. Ahn Keonho đảo mắt xung quanh, nơi này cách biệt với đám đông ngoài đường lớn khiến em bối rối nuốt một ngụm nước bọt. Âm thanh từ cổ họng truyền tới tai Eom Seonghyeon khiến tim cậu như muốn nổ tung. Ahn Keonho hơi nghiêng đầu né tránh nhưng bị Eom Seonghyeon giữ lại.

"Này, cậu có nghĩ là cậu nên bù đắp cho tớ chút gì đó không?"

Ahn Keonho luống cuống, em chỉ cảm thấy dạ dày trống rỗng đang thắt lại, tim gan phèo phổi thì đảo lộn hết cả lên. Nhưng rồi đột nhiên có điều gì đó dần trở nên rõ ràng trong em.

Ahn Keonho yêu Eom Seonghyeon, và em biết Eom Seonghyeon cũng yêu em như vậy.

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, thế giới này sẽ chẳng còn lại gì, những mối bận tâm đã luôn dày vò cả em và Eom Seonghyeon suốt mấy năm qua cũng sẽ tan biến như bọt biển. Bàn tay em đưa lên vuốt những lọn tóc không vào nếp từ trước trán ra sau tai, Ahn Keonho gật đầu trong khi đang trao cho Eom Seonghyeon một nụ cười hạnh phúc.

Eom Seonghyeon ngay lập tức đặt tay lên gáy Ahn Keonho, kéo em vào một nụ hôn sâu đầy mãnh liệt. Ahn Keonho vòng tay qua cổ Eom Seonghyeon, kéo cậu sát lại hơn nữa rồi chầm chậm đáp lại một cách từ tốn.

Ngón tay Eom Seonghyeon luồn qua từng sợi tóc của Ahn Keonho, trong khi tay còn lại đang đặt trên gáy em bắt đầu trượt xuống dưới rồi luồn vào trong áo khoác. Hơi ấm từ da thịt em truyền tới qua một lớp quần áo mỏng dính bao lấy đầu ngón tay lạnh cóng của Eom Seonghyeon. Cậu bóp nhẹ bên eo khiến Ahn Keonho ậm ừ khó chịu trong cổ họng. Ahn Keonho vươn hai tay ôm lấy bả vai cậu rồi dứt khoát dứt ra khỏi nụ hôn để hít thở trước khi lại bắt đầu nhấn chìm cả hai vào một cuộc rong ruổi khác.

Từng cử chỉ của Ahn Keonho đều quá dịu dàng, như thể tất thảy sự dịu dàng mà em có trong cuộc đời này đều dành hết cho Eom Seonghyeon, và nó khiến tim cậu như vỡ tan. Eom Seonghyeon bắt đầu dải từng nụ hôn lên khắp nơi thuộc về Ahn Keonho. Từ đôi mắt, sống mũi, tới gò má, đôi môi, chiếc cằm, cả đường quai hàm. Mỗi cái hôn đều mang theo thật nhiều yêu thương tới người kia. Ahn Keonho quen thuộc bắt được nhịp với Eom Seonghyeon. Em mơn trớn trên môi cậu khiến cậu kích động không thôi.

Mãi cho tới khi Ahn Keonho có dấu hiệu đuối sức cả hai mới ngừng lại, từ từ tách ra khỏi nụ hôn, thật nhẹ nhàng. Hai người cụng trán vào nhau, cười khúc khích, trong khi tay của Eom Seonghyeon vẫn đang bóp nhẹ eo của Ahn Keonho theo thói quen.

"Ngay lúc này, tớ đang cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết, Keonho ạ."

Eom Seonghyeon thủ thỉ bên tai em. Ahn Keonho bật cười, nhưng đôi mắt lại phiếm hồng, giọng nghẹn ngào như đang kiềm chế thứ gì đó trong cổ họng.

"Đừng... đừng nói thế."

Eom Seonghyeon chưa từng rời mắt khỏi Ahn Keonho. Ngón tay cậu chạm lên gương mặt em, vuốt ve gò má nóng hổi đỏ ửng vì thiếu dưỡng khí.

"Tớ đã nói với cậu rằng đôi mắt này là điều tớ yêu nhất chưa nhỉ?" Eom Seonghyeon nói không lớn, nhưng đủ để Ahn Keonho có thể nghe thấy.

"Cả nốt ruồi này nữa. Nốt ruồi bên má, tớ yêu nó lắm."

Giọt nước nóng hổi cuối cùng cũng trào khỏi hốc mắt, lăn dài trên má Ahn Keonho. Em xấu hổ vùi mặt vào hõm vai Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon cười khúc khích mà ôm lấy em, vỗ về tấm lưng đang run rẩy.

"Ahn Keonho, nhiều khi tớ ước mình có thể là chiếc áo đồng phục của cậu, là đôi giày cậu thường đi, hay một cuốn nhật ký luôn được cậu cầm trên tay, một chiếc bút, những thứ vô tri vô giác mà cậu có thể mang đi khắp nơi. Tớ sẽ chẳng ốm đau, cũng không làm phiền, tớ sẽ bay cùng cậu, ở bên cậu cho tới khi cậu biến mất."

Ahn Keonho ậm ừ trong cổ họng, em tựa cằm trên vai Eom Seonghyeon, đôi mắt nhắm lại, vòng tay siết chặt eo người yêu.

"Đồ ngốc. Cậu vẫn luôn ở bên tớ mà."

Có lẽ Eom Seonghyeon không biết, nhưng cái ngày cậu chạy tới dỗ Ahn Keonho bằng bài hát "Winter Baby", em đã lén ghi âm lại, để mỗi khi kết thúc một chuyến bay lại mở lên nghe, như thể cậu đang hiện diện ngay bên cạnh em, vỗ về sự mệt mỏi của em.

"Còn tớ thì lại muốn, nếu có kiếp sau, tớ nhất định sẽ bỏ quách mấy chuyến bay vừa lâu vừa mệt người này. Tớ sẽ ở nhà với cậu, rồi tập nhảy, tập đàn, tập hát gì đó. Hai đứa mình sẽ xuống phố biểu diễn cho mọi người coi, biết đâu lại được công ty nào đó hốt về rồi trở thành người nổi tiếng không biết chừng."

Eom Seonghyeon mỉm cười. Nếu được như vậy thì thật tốt quá.

"Keonho, cậu biết không, thực ra lúc đó tớ đã rất cô đơn, đến nỗi tưởng chừng như muốn chết đi. Nhưng rồi cậu xuất hiện. Cậu ấm áp, cậu yêu thương, cậu mang tất cả nỗi cô đơn của tớ đi mất. Khi ấy tớ đã tự nhủ với lòng rằng tớ sẽ không bao giờ để cậu phải khóc."

"À, nhưng cậu có thể khóc vì hạnh phúc."

Ahn Keonho cười lớn. Em rời khỏi vai Eom Seonghyeon, nhìn thẳng vào mắt cậu với hàng mi còn ươn ướt.

"Điều này phải là tớ nói mới đúng chứ? Tớ mới là người khiến cậu buồn nhiều hơn."

Eom Seonghyeon nhìn em, trong mắt đều là yêu thương. Cậu lắc đầu rồi đặt lên nốt ruồi bên má của người yêu một nụ hôn. Cậu chưa từng trách Ahn Keonho, bởi vì cậu biết Ahn Keonho rất yêu mình. Dù em không nói ra, mà em cũng chẳng phải kiểu người sến súa như vậy, nhưng cậu biết em rất yêu mình, đến nỗi ngay cả bầu không khí mà cậu đang hít thở em cũng yêu.

Rồi cả hai cứ thế im lặng nhìn nhau. Sâu trong con ngõ nhỏ tĩnh lặng chỉ có hai người. Những nhánh cây vươn dài nghiêng ngả theo chiều gió thổi, tiếng lá rì rào như đang hân hoan vui mừng cho tình yêu của đôi trai. Tất cả mọi thứ đều lặng lẽ, nhưng sống động, chứng minh cho thế giới vẫn còn đây. Nhưng chỉ ngày mai thôi, mọi thứ sẽ chấm hết, trái đất này sẽ chẳng còn lại gì ngoài những mảnh vụn trôi nổi trong vũ trụ bao la.

"Keonho à, hãy cứ ước mơ thật lớn nhé, và tớ sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho cậu. Tớ vẫn sẽ luôn ở đây, lắng nghe cậu, bảo vệ cậu."

"Ước gì chúng mình cứ mãi như lúc này thì tốt. Thật sự là tốt lắm luôn ấy. Nhưng kể cả khi không phải vậy, chỉ cần có cậu ở bên, mọi chuyện với tớ sẽ đều ổn cả."

Lần này là kết thúc thực sự rồi. Sẽ chẳng còn những lo toan bộn bề, Ahn Keonho sẽ chẳng cần phải dành hàng giờ để ngụp lặn giữa những vùng trời rộng lớn, Eom Seonghyeon cũng sẽ không cần phải gặm nhấm nỗi cô đơn một mình với những bản nhạc rã rời.

Có con mèo béo nằm dài trên nóc nhà vung vẩy cái đuôi đen ngòm, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn về phía xa. Tuyết đang rơi. Chẳng mấy chốc lớp nhung trắng đẹp đẽ sẽ nhấn chìm cả thành phố.

Nhưng ai màng quan tâm, khi tình yêu mới là thứ ta cần lúc này.

/Hết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com