Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

02

năm tháng trước.

vào một đêm mang chút hơi lạnh. cái lạnh len qua từng kẽ áo, xuyên thẳng vào da thịt, để lại những vệt rát buốt mờ nhạt trên đầu ngón tay. anh không thường xuất hiện ở những bữa tiệc thương hiệu, nhưng lần này là ngoại lệ. một hợp đồng lớn, một điều khoản đặc biệt, một sự xuất hiện cần thiết. kim juhoon khoác lên mình bộ vest tối giản của thương hiệu Dior, tay khẽ cầm ly rượu vang, ánh mắt thờ ơ lướt qua những vị khách xung quanh. trên môi anh là nụ cười nhàn nhạt, vừa đủ lịch sự nhưng không quá thân thiện. anh không thích những bữa tiệc đông người, nhưng chẳng thể từ chối lời mời từ một thương hiệu tài trợ lớn của mình.

giữa dòng người náo nhiệt, một bóng dáng cao lớn bước đến gần. mùi hương gỗ trầm đặc trưng lướt qua, rồi giọng nói trầm ấm cất lên.

"streamer nổi tiếng cũng đi sự kiện thế này à? em cứ tưởng anh chỉ hợp với ánh đèn màn hình và những bình luận tràn ngập trên livestream thôi chứ."

juhoon quay đầu, ánh mắt chạm phải gương mặt sắc nét của eom seonghyeon. anh nhận ra ngay, không chỉ vì danh tiếng của seonghyeon, mà còn vì dáng vẻ ngông cuồng tuổi trẻ và sự tự tin ngời ngời tỏa ra từ người đối diện.

"em là tay đua nổi tiếng nhỉ? anh không biết gì về đua xe đâu, nhưng nghe có vẻ... nguy hiểm."

seonghyeon nhướn mày, nụ cười nhếch lên đầy thách thức.

"nguy hiểm? vậy anh sợ em à?"

juhoon cười nhạt, đặt ly rượu xuống bàn.

"chỉ là... anh không muốn gần gũi với thứ gì khiến mình mất kiểm soát thôi."

một câu trả lời nhẹ nhàng, nhưng đánh trúng ngay tâm lý của seonghyeon. tay đua trẻ không chắc mình đang bị trêu đùa hay bị thách thức, nhưng điều đó chỉ càng khiến hắn thêm hứng thú.

"vậy nếu em nói em giỏi giữ kiểm soát thì sao?"

seonghyeon bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. đôi mắt hắn ánh lên tia sắc bén, tựa như kẻ luôn quen với việc làm chủ đường đua, và giờ đây, hắn muốn nắm quyền kiểm soát trong cuộc đối thoại này.

"em luôn làm chủ tốc độ, đường đua, và cả những gì thuộc về mình."

juhoon không lùi lại. anh chỉ nhẹ nhàng xoay ly rượu trong tay, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên miệng ly như thể chẳng mấy bận tâm đến sự khiêu khích của đối phương.

"tay đua giỏi là người biết làm chủ tốc độ, nhưng anh lại nghe nói.."

anh khẽ dừng một chút, đủ để đôi mắt seonghyeon hơi nheo lại chờ đợi.

"rất nhiều kẻ phải từ bỏ cuộc đời vì ảo tưởng rằng mình bất bại trong cuộc chơi."

seonghyeon khựng lại một giây, nhưng rồi cười khẽ, giọng trầm thấp như lẫn chút nguy hiểm.

"anh là đang lo lắng cho em?"

juhoon nghiêng đầu, nét cười nhàn nhạt nhưng ánh mắt thì sâu như vực thẳm.

"không hẳn. chỉ là... những kẻ chạy quá nhanh thường chẳng kịp nhận ra mình đã vượt qua giới hạn."

anh chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành ly, từng nhịp từng nhịp như tiếng đếm ngược.

"và anh thì lại không thích những thứ vô định."

đó là cuộc nói chuyện đầu tiên của hai người, một kẻ mang dáng vẻ ngông cuồng, một người mang thanh âm thách thức.

lần thứ hai họ gặp nhau là vào cuộc đua diễn ra vào một đêm cuối thu.

khi trời se lạnh nhưng không đủ để ngăn nhiệt huyết bùng cháy trong từng vòng tua máy. đường đua sáng rực ánh đèn, tiếng động cơ gầm rú xuyên qua màn đêm, hòa lẫn với tiếng hò reo từ đám đông trên khán đài. juhoon không biết chính xác vì sao mình lại ở đây. anh không phải kiểu người dành thời gian cho những cuộc đua đường phố những nơi chật kín adrenaline, những tiếng động cơ gầm rú và sự cuồng nhiệt không cần lý do. nhưng tối nay, chẳng hiểu vì sao, anh lại ngồi đây, giữa đám đông xa lạ, lặng lẽ dõi theo một người. seonghyeon đứng dưới ánh đèn, tay đặt lên mui xe, đầu hơi nghiêng như thể vừa nhận ra điều gì đó thú vị.

kim juhoon.

anh ngồi đó, không hề nổi bật giữa hàng trăm con người xung quanh. không áo khoác hàng hiệu, không phụ kiện cầu kỳ. chỉ là một chiếc áo len mỏng màu tối, tóc mái rũ nhẹ che đi một phần trán. nhưng seonghyeon vẫn thấy. vẫn nhận ra. vẫn biết rằng ánh mắt kia đang nhìn về phía hắn. trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh như bị bóp nghẹt. tiếng động cơ, tiếng cổ vũ, tiếng loa thông báo-all fade out trong một nhịp hít thở. chỉ còn lại đôi mắt của juhoon phản chiếu ánh đèn đường đua, trầm tĩnh nhưng không thể che giấu hết những gợn sóng nhỏ trong đó.

seonghyeon nheo mắt.

hắn không biết vì sao juhoon lại có mặt ở đây. anh không thuộc về thế giới này thế giới của tốc độ, adrenaline và những cơn điên cuồng theo đuổi chiến thắng. nhưng anh ngồi đó, lặng lẽ quan sát như một vị thần của màn đêm, đủ xa để không ai chạm vào, nhưng lại khiến hắn chỉ muốn phóng thẳng về phía mình. và khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, thế giới như thu nhỏ lại chỉ còn hai người. một tia sáng loé lên trong mắt seonghyeon-một thứ gì đó mang theo cả sự thách thức lẫn thích thú. hắn nhếch môi, như thể đang nói với anh mà không cần lời.

"nhìn kĩ vào."

hắn bước vào xe, kéo dây an toàn, bàn tay siết lấy cần số. tiếng loa vang lên báo hiệu cuộc đua bắt đầu, và ngay giây tiếp theo, seonghyeon đạp ga chiếc lamborghini lao vút đi như một mũi tên xé gió. seonghyeon không quan tâm đến đối thủ bên cạnh, không quan tâm đến những cái tên đang cạnh tranh với mình trên bảng xếp hạng. trong mắt hắn lúc này, chỉ có vạch đích. và một ánh nhìn từ khán đài mà hắn muốn chạm tới.

juhoon đã từng nhìn thấy hắn trên sân khấu, trong những trận đấu chuyên nghiệp, nơi mà mọi chuyển động của hắn đều mang theo sự tính toán và kỷ luật chặt chẽ. nhưng ở đây, trên đường đua này, seonghyeon là một con thú hoang. không còn quy tắc, không còn những giới hạn đặt ra bởi bất kỳ ai khác ngoài chính hắn.

anh dõi theo chiếc lamborghini đen bóng lướt qua từng khúc cua, cảm nhận được nhịp tim của mình đập nhanh hơn một nhịp khi hắn thực hiện một cú drift hoàn hảo. juhoon không hẳn là người yêu thích tốc độ, nhưng có một thứ gì đó trong cách seonghyeon điều khiển mọi thứ khiến anh không thể rời mắt.

hắn không đơn thuần là đang lái xe hắn đang hoà vào nó, như thể chỉ cần một nhịp lệch đi, hắn sẽ tan vào làn gió đêm. vạch đích bị bỏ lại phía sau.

seonghyeon thẳng.

đám đông vỡ òa, nhưng juhoon chỉ ngồi yên. anh không vỗ tay, không reo hò, chỉ lặng lẽ quan sát khi seonghyeon tháo mũ bảo hiểm, vắt nó ra sau vai và bắt đầu bước dọc theo hàng rào bảo vệ. hắn dừng lại ngay phía dưới, không nói gì trong một lúc. ánh đèn từ đường đua hắt lên, phán chiếu một tia sáng sắc lạnh trong mắt hẳn.

"hôm nay có hứng thú với đua xe à?"

"không hẳn. chỉ là có thời gian, nên thử xem thế nào."

seonghyeon khẽ cười. hẳn dựa vào hàng rào, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt lại sắc bén đến lạ.

"thấy gì rồi?"

juhoon liếc nhìn chiếc xe vẫn còn bốc khói nhẹ vì động cơ nóng. rồi anh nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng điềm đạm.

"thấy một con sói con hung hăng lao về phía trước, như thể cả thế giới này không gì có thể ngăn cản."

seonghyeon khẽ cười, nhưng lần này có chút gì đó sâu hơn trong đáy mắt.

" vậy anh có nghĩ em sẽ mất kiểm soát không?"

juhoon không trả lời ngay. gió đêm lùa qua khiến mái tóc anh khẽ xô lệch. anh đứng dậy, bước xuống khỏi bậc thang, để khoảng cách giữa hai người ngắn lại hơn mức cần thiết.

"có lẽ.."

"..chỉ khi em không nhận ra mình đang đi quá nhanh."

một giây im lặng kéo dài giữa họ. seonghyeon nhìn anh chăm chú, ánh mắt tối lại như thể vừa bị cuốn vào một cơn sóng ngầm. nhưng juhoon không để hắn có cơ hội phản ứng. anh liếc nhìn đồng hồ, rồi cất giọng nhẹ bẫng.

"muộn rồi, về đây."

rồi quay lưng rời đi. juhoon không cần quay lại cũng biết seonghyeon đang nhìn theo mình. và vì một lý do nào đó, anh biết rằng đây không phải là lần cuối cùng họ gặp nhau.

trở lại thực tại, cả kim juhoon lẫn eom seonghyeon đều không thể nhớ rõ họ bắt đầu mối quan hệ này từ khi nào. có lẽ là từ cuộc đua đó, hoặc có lẽ sớm hơn, hoặc muộn hơn một chút. nhưng họ không quan tâm đến thời điểm. chỉ là sau đêm đó, những lần gặp nhau về sau không còn là tình cờ nữa. juhoon nghĩ, có lẽ ban đầu họ chỉ thử dò xét đối phương như hai kẻ luôn đứng ở lằn ranh giữa cám dỗ và kìm nén. một ánh mắt kéo dài hơn mức cần thiết, một câu nói cố tình chạm đến giới hạn của người kia, một lần đứng chờ ở nơi mà lẽ ra không cần phải chờ. cứ thế, từng cuộc gặp đều có chủ ý. không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết. eom seonghyeon luôn xuất hiện như thể hắn biết chính xác khi nào juhoon cần một cái cớ để không ở một mình. và kim juhoon chưa từng từ chối, dù chỉ một lần.

tiếng động cơ gầm nhẹ khi seonghyeon đạp ga, lamborghini lướt qua những con phố tĩnh mịch lúc gần ba giờ sáng. ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên kính xe, phản chiếu lại đôi mắt juhoon, vẫn trầm mặc nhìn ra ngoài

"anh lại nghĩ gì nữa vậy?"

giọng seonghyeon vang lên, kéo juhoon ra khỏi mạch suy nghĩ. anh khẽ chớp mắt, nhưng không trả lời ngay. seonghyeon không giục. hắn chỉ cười, tay trái điều khiển vô-lăng, tay phải chống lên cửa xe, những ngón tay thon dài gõ nhịp chậm rãi trên bề mặt lạnh. chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út phản chiếu chút ánh sáng, như một nét tinh tế đầy vô tình.

"đang nghĩ về lần đầu gặp em."

seonghyeon nhướng mày, ánh mắt lướt qua anh một giây trước khi quay lại con đường phía trước.

"lần nào?"

"cuộc đua của em."

seonghyeon chớp mắt, rồi bật cười khe khẽ, một âm thanh trầm thấp và có chút gì đó hoài niệm.

"anh nhớ gì?"

juhoon nghiêng đầu, ánh mắt lững lờ như thể đang để mình trôi theo dòng ký ức.

"nhớ em ngạo nghễ đứng dưới ánh đèn, nhìn anh như thể là điều gì đó thú vị nhất đêm đó."

seonghyeon bật cười.

"thì anh mới là thứ thú vị nhất đêm đó."

juhoon không đáp, chỉ nhìn thẳng vào seonghyeon, để hắn tự cảm nhận câu trả lời trong đôi mắt anh. một giây sau, seonghyeon khẽ bẻ lái, cho xe rẽ vào con đường ít người qua lại hơn.

"nếu anh nhớ vậy, có phải anh cũng nhớ luôn một chuyện không?"

juhoon lặng lẽ chờ hắn nói tiếp. seonghyeon hạ kính xuống, để gió đêm lùa vào. hắn liếc nhìn anh, môi khẽ nhếch.

"nhớ là ngay tối hôm đó, anh đã chọc em trước không?"

juhoon thoáng ngẩn ra.

"chọc?"

"anh nói em là con sói con hung hăng. vậy mà cuối cùng, chính anh lại là người bước xuống trước."

juhoon hơi tựa đầu vào ghế, nhìn hắn với ánh mắt nửa cười nửa không.

"vậy bây giờ em muốn gì?"

seonghyeon chậm rãi vươn tay, kéo cần số, giọng nói nhẹ như không.

"em muốn xem.. giữa chúng ta, ai mới là người mất kiểm soát."
_____________
@hoon.kiw

ed.mart1n,yfan_chaoah.ke0nho đã thích bài đăng

@hoon.kiw: The two souls are reunited...

->người dùng đã tắt tính năng bình luận.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com