Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

7

      "Nhưng điều cậu muốn tôi trả lời nhất, hẳn là vì sao tôi lại chọn 'sống một mình'.

      Câu trả lời của tôi là: 'Bởi vì "cậu còn sống" cũng là tất cả đối với tôi, Sherlock.'

.

Khi ngồi xuống cọc neo, William nhớ lại sáu lá thư từ biệt mà mình đã viết. Theo kế hoạch, lá thư hồi âm thứ năm của Sherlock hẳn là đã được gửi đến văn phòng. Mà lá thư anh viết đầu tiên, nhưng lại gửi đi cuối cùng kia, ngày mai cũng sẽ cùng mình lên đường, lần lượt rời khỏi New York.

Ba tháng qua William không phải chưa từng nảy sinh ý định lặng lẽ đọc thư trả lời của Sherlock, anh muốn xem Sherlock có giải được những câu đố kia hay không, anh muốn xác minh liệu rằng suy đoán của mình có đúng hay không, anh muốn đem nét chữ của đối phương khắc sâu vào trong trí óc.

Nhưng anh buộc mình phải từ bỏ.

Anh đã có hai câu trả lời, một cho anh sức mạnh, cái kia chỉ cho anh phương hướng. Cho nên ngay cả khi không có "câu trả lời của Sherlock cho Alice (Iris)", anh cũng có thể tiếp tục sống tốt.

Anh đã hạ quyết tâm, anh không thể để cho quyết tâm của mình bởi vì tình cảm cá nhân mà thất bại trong gang tấc. Vì vậy trong khi thu dọn hành lý của mình, anh đã để lại tất cả mọi thứ liên quan đến Sherlock trong căn hộ chung của họ —— ngoại trừ cái khuy măng sét hoa diên vĩ kia.

Giờ phút này "Alice (Iris)" ở cổ tay áo trái của anh đang lặng lẽ tách ra, bị tẩy sáng bởi ánh chiều tà màu đỏ vàng. Nó mang theo tâm nguyện và tình cảm dịu dàng của Sherlock, vì vậy việc nói lời tạm biệt với "Người đưa tin (Iris)" này cần một nghi thức đặc biệt và bất khả nghịch đảo.

Anh muốn "Nói rõ" rằng ——

      "Như tôi đã nói ở đầu bức thư này, tôi đã viết nó đầu tiên, là bởi vì tôi không thể kiềm nén nhung nhớ của tôi đối với cậu. Sự dịu dàng và lặng lẽ của cậu giúp tôi chịu đựng những khoảng thời gian khó khăn nhất, nhưng cũng để cho đáy lòng tôi điên cuồng phát triển không kiểm soát được những cảm xúc không nên tồn tại kia.

      ■■■■

      ■■■■■

      ■■■■■ Những từ ngữ đơn giản đã thắp sáng quá khứ và cõi lòng u ám của tôi. Nó cho tôi được hấp thu sức mạnh từ 'Alice (Iris)' đến 'một người đang sống', cho tôi can đảm để một mình đối mặt với con đường khó khăn nhất.

      Bây giờ tôi đã có thể rời xa cậu, Sherlock.

      Bây giờ tôi đã có thể buông bỏ và quên đi.

      Tôi đã tìm được câu nói rẽ mây thấy mặt trời kia, hiện tại tôi phải rời xa cậu.

      Cảm ơn cậu đã cho tôi có cơ hội nói ra những lời này, cho dù là dưới hình thức viết thư —— mà không phải mặt đối mặt.

      Tôi biết cảm xúc của tôi cùng lá thư này sẽ đem lại cho cậu nhiều rắc rối. Tôi rời đi với tư cách là một người bạn và đối tác, chứ không phải là người yêu mến cậu, bởi vì đây là mối quan hệ chân thật nhất, chân thành nhất mà 'chúng ta bây giờ' nên có và trên thực chất phải có.

      Tôi không muốn giữ lại hy vọng vô ích cho mình.

      Tôi còn phải đi một chặng đường rất dài cho tội lỗi của tôi, đã đến lúc trả lại 'Sherlock Holmes' cho London."

—— Sau đó, mới có thể "quên đi".

William chia phần tình cảm này thành hai nửa, phần đổ vào bức thư sẽ cùng với tờ giấy hoá thành tro bụi, và phần còn lại trong "Alice (Iris)" sẽ được chôn cất vĩnh viễn ở đây cùng với chiếc khuy măng sét kia.

Tình yêu của anh đã thức tỉnh ở New York.

Tình yêu của anh sẽ ngủ yên ở New York.

      "Nếu như cậu xuất hiện ở nơi trong tầm mắt tôi, tôi có lẽ sẽ vì không cách nào buông được bóng dáng của cậu, cuối cùng sẽ bị cậu phát hiện và bắt được. Vì vậy, tôi thỉnh cầu ngài, ngài Sherlock Holmes, xin nhất định đừng tới tìm tôi, tôi chỉ kỳ vọng ở ngài bấy nhiêu thôi.

      Trò chơi 'Vua tội phạm' và 'Thám tử lừng danh' đã kết thúc, 'Catch me if you can, Mr. Holmes' là dư âm của 'thế giới cũ', không nên quẩn quanh dưới ánh mặt trời của 'thế giới mới'. Hãy để chúng tôi gánh vác tội lỗi và trách nhiệm của mình, lúc đó hãy quay về chốn cũ, quên đi chuyện trước kia nhé.

      Có lẽ một ngày nào đó, chúng ta có thể gặp lại nhau đâu đó ở London.

      Chúc cậu sau này mọi việc đều tốt đẹp!

Chúc may mắn,

William"

Gió đêm lướt qua đồng cỏ và những ngôi làng bên kia bờ, băng qua sông Hudson rộng lớn, ấm áp mà mạnh mẽ thổi vào cơ thể anh, vỗ anh tỉnh lại. Tà dương đã buông xuống đường chân trời, phà đã về cảng, thuyền máy cũng đã cập bến, công nhân bến tàu bắt đầu ra về, mong sao không phải lần mò bóng tối để về nhà.

"Nếu cứ rối rắm nữa sẽ bỏ lỡ những ngôi sao tối muộn của công viên trung tâm mất." William lẩm bẩm ở đáy lòng, vừa đứng dậy, vừa gỡ cái khuy măng sét kia ra.

Trước khi cất bước, anh xoay người nhìn về phía đất liền, quan sát đường phố và những toà nhà nhỏ, liếc nhìn bến tàu và con đê dài, quan sát góc nhà kho và đột đê. Nếu như có một khả năng —— chỉ là một "khả năng" —— Sherlock nhận ra sự khác thường của mình, bỏ lại vụ án ở London, đồng nghiệp, người thân và bạn bè, tất cả mọi thứ, vượt Đại Tây Dương trở lại New York, đuổi kịp trước khi con thuyền rời cảng lần nữa bắt được mình, anh sẽ nhận thua, anh sẽ cam chịu số phận, anh sẽ cam tâm tình nguyện bước đi trên "một con đường khác" có Sherlock đồng hành, không bao giờ quay đầu lại nữa.

Thế nhưng tầm mắt ngoại trừ cảnh tượng những chủ thuyền vội vã, cũng chỉ có bóng dáng công nhân bến tàu đang muốn về nhà.

"Mình quả nhiên là bị Sherlock và Billy chiều hư rồi, thế mà lại chờ mong những chuyện sẽ không và không nên xảy ra." William lắc đầu, tự giễu cười khẽ, sải bước đi về phía đột đê ở phía xa, "Không cần từ người hiền lành đến cả 'Vua tội phạm' cũng nuông chiều đâu, Sherly."

Nghi thức này chỉ có hai bước. Bước đầu tiên là nói ra lời tỏ tình không cách nào mở miệng, bước thứ hai là buông tay. Sau đó "Sứ giả (Iris)" sẽ mang theo tất cả những lời yêu thương từ sâu thẳm đáy lòng mà lao đến những con sóng cuồn cuộn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com