🐈 MÈO TÔI NUÔI ĐỀU LÀ ĐẠI LÃO 🐈 💥 Tác giả: Bạch Dạ Vị Minh 💥 Thể loại: Xuyên thư, hiện đại, ngọt sủng, hài hước 💥 Tình trạng: Đang edit 💥 Số chương: 126 chương + 5 phiên ngoại 💥 Edit: Tiệm Bánh Sò Một câu chuyện hài hước về hành trình lấy lòng năm chú mèo khó tính của nữ phụ xuyên thư.…
1 Mình Tôi chấp hết là 1 bộ truyện ITS_ME_2210 sáng tác nói về Tiêu Nhã Kỳ. 1 Bác sĩ chuyên khoa nam. Cô xuyên vào 1 cuốn truyện nữ Phụ văn. Đến thế giới này cô thi đậu làm 1 Hình Cảnh quốc tế. khi cô được nhận 1 nhiệm vụ ở nước S cũng là lúc cô gặp nữ chính, nữ phụ và 1 dàn mỹ nam hậu cung của nữ Phụ._ Lấy bối cảnh là Trường học dành cho siêu cấp nhà giàu có. khi dàn mỹ nam chính và nữ chính, nữ phụ chưa xảy ra như trong cốt truyện._ Truyện được Ta viết và xuất bản chỉ mỗi trên Wattpad. Tất cả Wep khác đều là sao chép..... _ Tác phẩm này của Ta nếu bạn nào hay đọc nhảy cóc thì không hiểu đâu nhé.... Thể loại hài hước nên cày từng chap mới vui ??. Nếu thấy hay thì bấm sao nhỏ bình chọn là được. _ Làm ơn mang truyện của ta đi đâu thì nên thông báo với ta 1 tiếng, hoặc phải ghi rõ nguồn WATTPAD và Tên tác giả nha.... Thanks ?????…
Liễu Hạ Băng là con mọt tiểu thuyết điển hình.Một hôm cô đọc được một cuốn ngôn tình sắc chẳng may xuyên vào. Thiên a! Sao ông không cho con xuyên vào người qua đường mà lại xuyên vào nữ phụ có số phận bi thảm thế này Nữ phụ này được nuông chiều hơn nữ chính sở dĩ vì cô ấy là con chính thất còn nữ chính là con riêng do hậu quả của ba cô lúc còn trẻ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng ko ngờ lại vì thế nên nữ chính Liễu Huệ Di ra đời.Mẹ cô sau khi biết chuyện ba cô có con riêng thì kích động đến nỗi đột quỵ.Ba cô dù không muốn vẫn phải cho cô ta theo họ Liễu. Nhưng trong Liễu gia ngoài mặt thì chấp nhận cô ta nhưng trong Liễu gia chỉ sủng ái mỗi cô. Cô sau cái chết của mẹ trở nên lạnh lùng ít tiếp xúc vs người ngoài.Nữ chính luôn ganh ghét cô vì cô đẹp hơn cô ta và đc mọi người sủng ái hơn cô ta nên đã lập ra nhiều kế hoạch câu dẫn các nam chủ và tìm mọi cách giết chết cô.Nhưng có điều cô không ngờ đc rằng khi cô xuyên vào số phận cô đã không còn nằm trong tay của tác giảCô cứ chạy còn bọn hắn cố đuổi theo.Liệu cuộc rượt đuổi này bao giờ mới kết thúc?Cuộc sống của cô rồi sẽ ra sao? Lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót mong mọi người góp ý…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Sinh con , Song tính, ngược trước ngọt sau, "Thanh thủy văn"😅😅Văn án:Vầng hào quang được trao từ hệ thống của Đường Loan Loan dần dần tiêu tán, mà mọi người bị ảnh hưởng bởi vầng hào quang ấy cũng dần dần khôi phục ý thức của chính mình, làm Phó tiên sinh cùng đại nhi tử luôn coi Đường Loan Loan như báu vật lúc này hối hận đến xanh ruột........Năm mười tám tuổi, phụ thân Phó Chân từ bên ngoài mang vệ một đứa con gái riêng. Cha và anh trai luôn yêu thương hắn như thay đổi thành một người khác, đại ca vì đứa con riêng ấy mắng hắn là quái vật bất nam bất nữ, cha thì trực tiếp lấy gậy đánh gãy chân hắn, sau đó đem hắn đuổi ra khỏi nha. Phó Chân vì tránh né sự trả thù của con gái riêng, hắn phải lang thang ngoài rìa thành phố suốt hai năm, còn ở một lần say rượu bị người ám toán, cùng một cái nm nhan xa lạ xảy ra quan hệ.Mà khi hắn dần dần quen với hoàn cảnh sinh hoạt ấy. Ngày nọ, phụ thân cùng đại ca tìm tới nhà, hắn cho rằng bọn họ muốn đem mình xua đuổi đến địa phương xa hơn.Nhưng bọn họ lại cùng chính mình nói, bọn họ hối hận.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…