[KOOKV] Tình Địch (text)
Nhiều người bắt đầu tình yêu bằng tình bạn... còn chúng tôi thì bắt đầu từ tình địch…

Nổi sợ sinh ra từ lúc nào?
Từ lúc có sự xuất hiện của sinh vật sống?
Từ xa xưa hơn?
Hay là nó đã có từ trước lúc thế giới này được hình thành?
Không có gì là không có nỗi sợ cả.
Con người.
Động vật.
Kể cả ác ma.
Tất cả những thứ sở hữu "Sinh" điều tồn tại nỗi sợ.
Trong vũ trụ hoặc thế giới nào cũng có tồn tại nỗi sợ.
Nỗi sợ giống nhau nhưng cũng khác nhau.
Nỗi sợ cũng có thể tạo ra, trao cho cũng như làm biến mất rất nhiều thứ.
Sinh mệnh, tử vong, niềm vui, tuyệt vọng, điên cuồng, giận dữ,...
Tất cả gói gọn trong thứ mang tên nỗi sợ.
Và không biết từ lúc nào đó nỗi sợ bắt đầu cấu tạo ra thành một thứ gì đó...
Một thứ gì đó đáng lẽ không nên xuất hiện trên thế giới này...
--- Tác Giả ---
Gánh 4 bộ truyện có phải mơ? Có lẽ nhưng tui thật sự đang gánh 4 bộ truyện a!
Bộ này thì đang trong quá trình thử nghiệm :v
Đừng có mà mong đợi nhiều :3
Đây là một câu truyện về một thực thể? trên đường đi thu thập nỗi sợ hãi, qua vô vàn thế giới cuối cùng ma thần của sự sợ hãi đã được sinh ra.
Mà bản thể của cái thực thể đó chính là một con mèo đen, sau thì mới thành người.
Mà truyện của tui thì mấy bạn biết rồi, tên và ngoại hình (các) nhân vật chính vẫn như như cũ, (các) nữ chính điều là la lỵ (loli).
Thôi chúc mấy bạn xem vui vẻ :3
![[KOOKV] Tình Địch (text)](https://truyen4u.com/images/kookv-tinh-dich-text-203685488.webp)
Nhiều người bắt đầu tình yêu bằng tình bạn... còn chúng tôi thì bắt đầu từ tình địch…

Hai năm trước, cô gả vào nhà họ Cảnh dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, một bước lên trời làm phượng hoàng. Nhưng không ai ngờ rằng hai năm sau, người phụ nữ đã có chồng là cô, vẫn còn trong trắng... Hôm đó cô bị mẹ chồng và em gái chồng hãm hại, đẩy cho một người đàn ông khác - Mộ Dạ Bạch, tổng tài khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của tập đoàn Mộ Thị. ....... "Cố Thiên Tầm, tuy rằng tôi không yêu gì cô, nhưng dù sao cô cũng là người của Cảnh Nam Kiêu này, thế nên cô tốt nhất nên biết thân biết phận đi!" Sau ngày hôm đó, chồng cô đã cảnh cáo bên tai rằng: "Đừng có mà cắm sừng cho tôi, nếu không tôi sẽ cho cô chết rất bi thảm đấy." Thật là quá lắm rồi! Tên khốn đó thật quá đáng! Đã cắm sừng cho mình, sắp biến cô thành con hươu rồi còn dám đưa ra yêu cầu như thế ?! Vì vậy..... Đã không làm thì thôi, đã làm phải làm cho oanh liệt! Cô cũng học bài của hắn một lần, xem ai sợ ai! Các bạn có thể vào website : http://www.rosenovel.com để đọc các chương sớm và nhanh hơn!!!…
![[VKook] [Fanacc] Hint của VKook/VKook Is Real - YYDuDu](https://truyen4u.com/images/vkook-fanacc-hint-cua-vkook-vkook-is-real-yydudu-100946121.webp)
Hint của VKook: Chống chỉ định cho những shipper không ship VKook (hoặc KookV).Phát hành: 10/4/2017.Highest ranking: No.1 in #Random.No.1 in #Fanacc.No.1 in #Real.No.1 in #armys.No.1 in #moments.No.2 in #hint.…
![[CaoH] Ngọc Cầm](https://truyen4u.com/images/caoh-ngoc-cam-361896008.webp)
Thể loại: Đam mỹ, NP, hơi giam cầm, chiếm hữu, song tính...Mô tả:Truyện kể về cuộc yêu của ba anh em và đứa con út được nhận nuôi của nhà họ Du.…

Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
![[Edit] (Q1) [Xuyên nhanh]: Nữ đế giá đáo, cường thế liêu](https://truyen4u.com/images/edit-q1-xuyen-nhanh-nu-de-gia-dao-cuong-the-lieu-178368443.webp)
Tác giả: Hắc Bạch Hôi Cô NươngNguồn: wikidichTình trạng: Còn tiếpEdit by RacyThể loại: 1vs1Văn án:"Nữ hoàng bệ hạ, có biết ngài vì cái gì mà mưu triều soán vị thất bại không? Bởi vì ngài không có nam sủng a!"Phong Hoa:"..... Nghĩ trẫm tin?#Em trai ngoan ngoãn đáng yêu bệnh kiều:" Người mà em thích nhất chính là chị"#Vai ác phúc hắc tà mị cười:" Vương phi của ta, ta muốn bá chiếm vẻ đẹp của ngươi""Sư tôn băng sơn thanh lãnh tự phụ:" Một ngày là thầy, cả đời là chồng".........Mỗi nam thần đều không dễ chọc, dường như đều cùng một loại người............Nữ đế đại nhân cười lạnh một tiếng, tuyệt sắc phong hoa nói:"Cho rằng như vậy trẫm sẽ sợ sao? Đến đây, từng người xếp thành hàng, ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ, chờ trẫm sủng hạnh!"*Lưu ý: Editor là tay mơ lần đầu edit, edit chưa có sự đồng ý của tác giả, cố gắng dịch theo ý hiểu sát nghĩa, có từ gì khó hiểu phiền mọi người chỉ bảo nhiều hơn!!!!!!!! Cảm ơn <3…

Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người... đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều…