o
⠀⠀⠀⠀⠀⠀
Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố lúc chập choạng tối, mang theo cái lạnh tê tái len lỏi qua từng khe cửa kính của căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm quận 1. Bên trong, không khí trầm mặc đến ngột ngạt, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường và âm thanh lạch cạch từ bàn phím cơ vang lên không ngừng nghỉ.
Nam Sơn, chàng trai mười chín tuổi với gương mặt điển trai nhưng luôn phảng phất nét nghiêm nghị vượt xa độ tuổi, đang ngồi trước màn hình máy tính. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên đôi mắt sâu thẳm, phản chiếu sự tập trung cao độ. Cậu là một thiên tài công nghệ, tốt nghiệp sớm và hiện đang đảm nhận vị trí trưởng nhóm phát triển tại một công ty khởi nghiệp tiềm năng. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang loay hoay với những bài thi đại học hay những mối tình đầu ngây thơ, Nam Sơn đã phải gánh vác áp lực của hàng trăm nhân viên và những con số doanh thu khổng lồ. Sự bận rộn ấy đã trở thành bức tường vô hình ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài, và đáng buồn hơn, nó cũng đang dần tạo ra khoảng cách với người mà cậu yêu thương nhất.
Nhật Hoàng, ngồi co ro trên chiếc ghế sofa bọc nhung màu xám tro ở góc phòng khách. Anh mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, tay cầm một cuốn sách nhưng đã lật đi lật lại cùng một trang suốt nửa tiếng đồng hồ mà chẳng đọc được chữ nào. Đôi mắt anh dán chặt vào bóng lưng cứng nhắc của Nam Sơn, nơi ánh đèn bàn làm việc tạo nên một quầng sáng cô độc.
Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày họ chính thức đến với nhau. Nhật Hoàng đã dậy từ sáng sớm, tự tay chuẩn bị bữa sáng, ủi phẳng phiu bộ vest yêu thích của Nam Sơn, và thậm chí là đặt trước bàn tại nhà hàng Pháp sang trọng nhất thành phố cho buổi tối nay. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả tuần, tưởng tượng về một bữa tối lãng mạn, nơi họ có thể tạm quên đi guồng quay công việc để chỉ nói về nhau, về những dự định tương lai, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Thế nhưng, sự thật lại phũ phàng hơn nhiều.
Sáng nay, khi Nhật Hoàng hào hứng đưa tấm thiệp mời ăn tối ra, Nam Sơn chỉ liếc nhìn nhanh, nhíu mày rồi lắc đầu: "Anh Hoàng, hôm nay em có deadline quan trọng lắm. Đội ngũ backend gặp lỗi nghiêm trọng, em phải ở lại xử lý. Để lần khác nhé."
Câu nói ngắn gọn, lạnh lùng ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm vui vừa chớm nở của Nhật Hoàng. Anh cố gắng nài nỉ, cố gắng thuyết phục rằng công việc có thể ủy để lại cho người khác, nhưng Nam Sơn vẫn kiên quyết. Với tính cách thực tế và cầu toàn của mình, Nam Sơn tin rằng không ai có thể làm tốt bằng chính cậu, và trách nhiệm không cho phép cậu rời đi dù chỉ một giây.
"Em xin lỗi," Nam Sơn nói thêm, giọng điệu có phần mềm mại hơn nhưng vẫn đầy vẻ mệt mỏi, "Nhưng đây là chuyện sống còn của dự án."
Nhật Hoàng im lặng, gật đầu chấp nhận, nhưng trong lòng thì một khối uất ức bắt đầu hình thành. Không phải vì anh không hiểu áp lực công việc của Nam Sơn - anh biết rõ cậu vất vả thế nào, biết rõ những đêm trắng cậu thức để code, những cuộc họp căng thẳng kéo dài đến tận khuya. Nhưng vấn đề không nằm ở công việc, mà nằm ở thái độ. Nam Sơn dường như đã quên mất rằng phía sau sự thành công rực rỡ ấy, luôn có một người đàn ông lớn tuổi hơn sẵn sàng lắng nghe, chăm sóc và chờ đợi. Và tệ hơn nữa, Nam Sơn thường xuyên bỏ qua những cảm xúc tinh tế của Nhật Hoàng, coi những nhu cầu về sự quan tâm, những cử chỉ lãng mạn là thứ xa xỉ, không cần thiết trong cuộc sống bận rộn của cậu.
Suốt cả ngày hôm nay, Nhật Hoàng đã cố gắng giữ bình tĩnh. Anh dọn dẹp nhà cửa, nấu một bữa tối nhẹ nhàng để chờ Nam Sơn về, hy vọng rằng ít nhất khi cậu trở về, họ có thể cùng nhau ăn cơm, trò chuyện đôi câu. Nhưng Nam Sơn về nhà lúc tám giờ tối, xách theo cặp tài liệu dày cộm, chào anh một cách vội vã rồi lao ngay vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại.
Bây giờ, đã gần mười giờ đêm. Cơn đói bụng cồn cào, nhưng Nhật Hoàng không muốn ăn. Cảm giác bị bỏ rơi, bị xem nhẹ cứ lớn dần lên trong lồng ngực anh. Anh ghét cảm giác này. Ở tuổi hai mươi sáu, Nhật Hoàng vốn dĩ là một người chín chắn, điềm đạm, luôn biết cách kiểm soát cảm xúc. Nhưng khi đứng trước Nam Sơn, đặc biệt là khi đối diện với sự thờ ơ vô tình của cậu, anh lại trở nên yếu đuối và dễ tổn thương như một đứa trẻ.
Tiếng gõ phím dừng lại đột ngột. Nam Sơn thở dài, vươn vai khiến xương cốt kêu răng rắc. Cậu quay ghế lại, đưa tay dụi mắt rồi mới nhận ra Nhật Hoàng vẫn còn ngồi đó, trong bóng tối mờ ảo của phòng khách.
"Anh Hoàng? Sao anh chưa đi ngủ?" Giọng Nam Sơn khàn đặc vì thiếu ngủ và sử dụng máy tính quá lâu.
Nhật Hoàng không trả lời ngay. Anh chậm rãi gấp cuốn sách lại, đặt lên bàn trà với một động tác nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Rồi anh đứng dậy, bước về phía phòng bếp mà không nhìn Nam Sơn lấy một cái.
Nam Sơn nhíu mày, cảm thấy có gì đó bất ổn. Cậu đứng dậy, đi theo Nhật Hoàng. "Anh ơi, em hỏi anh mà."
Nhật Hoàng dừng lại trước tủ lạnh, mở cửa ra lấy một chai nước suối. Bàn tay anh hơi run nhẹ. Anh đóng mạnh cửa tủ lạnh, tiếng cạch vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh.
"Tôi mệt" Nhật Hoàng nói, giọng lạnh tanh, không còn chút ấm áp nào thường thấy. "Tôi đi ngủ trước."
Nam Sơn sững người. Cậu chưa bao giờ thấy Nhật Hoàng dùng từ "tôi" với cậu. Đó là dấu hiệu của sự xa cách, của việc dựng lên một bức tường phòng vệ. Cậu bước tới, định nắm lấy cánh tay anh, nhưng Nhật Hoàng đã khéo léo né tránh, bước nhanh về phía phòng ngủ.
"Anh Hoàng!" Nam Sơn gọi với theo, giọng điệu bắt đầu lộ rõ sự khó chịu lẫn lo lắng.
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại trước mặt cậu. Tiếng khóa cửa lách cách vang lên như một lời tuyên chiến.
Nam Sơn đứng chết trân giữa phòng khách, cơn tức giận và sự bối rối xen lẫn nhau. Cậu cảm thấy bất công. Cậu làm việc vất vả như vậy, thức khuya dậy sớm, hy sinh cả sức khỏe và thời gian cá nhân, tất cả cũng vì tương lai của hai người, vì muốn tạo dựng một nền tảng vững chắc để Nhật Hoàng có thể sống an nhàn, hạnh phúc. Vậy mà đáp lại sự nỗ lực đó, cậu chỉ nhận được sự im lặng và những cơn dỗi hờn vô cớ.
"Vô lý" Nam Sơn lầm bầm, quay trở lại bàn làm việc. Nhưng ngón tay cậu treo lơ lửng trên bàn phím, không thể nhấn xuống được nữa. Hình ảnh Nhật Hoàng với vẻ mặt thất vọng lúc chiều và sự lạnh lùng vừa rồi cứ hiện lên trong đầu cậu, cản trở mọi suy nghĩ.
Cậu tắt máy tính, đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Đứng trước cánh cửa gỗ sồi, Nam Sơn do dự. Cậu giơ tay định gõ, nhưng rồi lại hạ xuống. Tính kiêu ngạo của tuổi trẻ, cộng với sự mệt mỏi cùng cực, khiến cậu không muốn hạ mình xin lỗi khi mình cảm thấy mình không sai. Cậu quay lại phòng khách, nằm vật xuống sofa, nhắm mắt lại cố gắng ngủ, nhưng tâm trí thì rối bời.
Bên trong phòng ngủ, Nhật Hoàng nằm cuộn tròn trong chăn, nước mắt chảy dài trên gối. Anh không khóc vì giận, mà khóc vì tủi thân. Một năm qua, anh luôn là người nhường nhịn, là người chủ động hàn gắn mỗi khi có mâu thuẫn. Anh hiểu Nam Sơn còn trẻ, còn nông nổi, còn cái tôi cao ngất trời. Nhưng anh cũng là con người, cũng có giới hạn chịu đựng.
Sự chênh lệch bảy tuổi không chỉ là con số. Nó là khoảng cách về trải nghiệm, về cách nhìn nhận cuộc sống. Nhật Hoàng ở độ tuổi cần sự ổn định, cần những cử chỉ quan tâm tinh tế, cần cảm giác được trân trọng. Còn Nam Sơn, ở ngưỡng cửa mười chín, đang cháy hết mình cho tham vọng, cho khát khao khẳng định bản thân. Cậu ấy giống như một ngọn lửa rực rỡ nhưng cũng dễ dàng thiêu rụi mọi thứ xung quanh nếu không được kiểm soát.
Nhật Hoàng nhớ lại những ngày đầu họ gặp nhau. Khi ấy, Nam Sơn mới mười bảy, còn là một cậu học sinh cấp ba với nụ cười tỏa nắng và ánh mắt lấp lánh sự tò mò. Cậu ấy chủ động tiếp cận anh, tán tỉnh anh bằng sự chân thành và nhiệt huyết tuổi trẻ. Nhật Hoàng, vốn dĩ khép kín và thận trọng, đã bị cuốn hút bởi nguồn năng lượng mãnh liệt ấy. Họ yêu nhau say đắm, bất chấp dị nghị về tuổi tác, về giới tính.
Nhưng thời gian trôi qua, cảm xúc của tình yêu ban đầu dần phai nhạt, nhường chỗ cho những bộn bề của cuộc sống thực tại. Nam Sơn trưởng thành nhanh chóng, trở nên nghiêm túc và lạnh lùng hơn. Áp lực thành công đè nặng lên vai cậu, biến cậu thành một cỗ máy làm việc không biết mệt mỏi. Và trong guồng quay ấy, Nhật Hoàng dần trở thành phông nền, là hậu phương thầm lặng mà Nam Sơn mặc nhiên cho là sẽ luôn ở đó, không bao giờ rời đi.
"Sai lầm lớn nhất của em là nghĩ rằng anh sẽ luôn hiểu và chờ đợi," Nhật Hoàng thì thầm vào khoảng không tối đen.
Đêm hôm đó, cả hai người đều trằn trọc. Một người trong phòng khách với chiếc chăn mỏng, một người trong phòng ngủ với nỗi cô đơn xâm chiếm. Mưa ngoài kia vẫn rơi xối xả, như rửa trôi những bụi bặm của thành phố, nhưng không thể rửa sạch những vết nứt trong lòng người.
Sáng hôm sau, bầu trời quang đãng hơn, nhưng không khí trong căn hộ vẫn nặng trĩu. Nam Sơn dậy sớm, chuẩn bị cà phê như thường lệ. Cậu đặt hai tách cà phê lên bàn ăn, một cho cậu và một cho Nhật Hoàng. Rồi cậu ngồi đợi, mắt dán vào điện thoại, kiểm tra email.
Một lúc sau, Nhật Hoàng bước ra. Anh mặc bộ đồ công sở chỉnh tề, tóc tai vuốt gel gọn gàng, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm. Anh đi thẳng vào bếp, rót cho mình một ly nước lọc, hoàn toàn bỏ qua tách cà phê nóng hổi Nam Sơn đã pha.
"Anh Hoàng..." Nam Sơn cất tiếng, giọng có phần dịu hơn tối qua.
"Ừm" Nhật Hoàng đáp ngắn gọn, không nhìn cậu.
"Tối qua... em xin lỗi. Em hơi căng thẳng."
Nhật Hoàng quay lại, nhìn thẳng vào mắt Nam Sơn. Ánh mắt anh bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong là sự mệt mỏi rũ rượi. "Không sao. Em bận mà. Em cứ tiếp tục bận đi. Tôi quen rồi."
Câu nói ấy như một nhát dao đâm vào tim Nam Sơn. "Quen rồi". Hai từ đơn giản nhưng chứa đựng sự buông xuôi đáng sợ. Nam Sơn cảm thấy hoảng loạn. Cậu đứng bật dậy, chặn đường Nhật Hoàng.
"Anh nói vậy là sao? Em biết em sai, em đã xin lỗi rồi mà. Anh còn muốn gì nữa?" Giọng Nam Sơn bắt đầu cao lên, sự thiếu kiên nhẫn của tuổi trẻ bộc lộ rõ rệt.
Nhật Hoàng cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát. "Em nghĩ tình cảm của anh là gì hả Sơn? Em gây ra lỗi, em xin lỗi, vậy là xong? Tình cảm cần sự vun đắp, cần thời gian, cần sự hiện diện thực sự, chứ không phải là những lời xin lỗi rẻ tiền sau khi đã làm tổn thương người ta."
"Em vẫn ở đây, vẫn làm việc vì chúng ta!" Nam Sơn quát lên, tay đập mạnh xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Nhật Hoàng cũng không kìm nén được nữa, giọng anh run rẩy vì xúc động. "Còn cảm xúc của anh thì sao? Em có nghe thấy tiếng lòng anh không? Em có thấy anh chờ đợi em không? Hay em chỉ thấy deadline, thấy KPI, thấy tiền bạc và danh tiếng?"
Cả hai im lặng, hơi thở dồn dập. Khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là vài bước chân, mà là vực sâu của sự thấu hiểu.
Nam Sơn nhìn Nhật Hoàng, lần đầu tiên cậu thực sự nhìn anh. Cậu thấy những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt anh, thấy sự tiều tụy trong ánh mắt, thấy vẻ cô độc mà chính cậu đã tạo ra. Cơn giận trong cậu dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác tội lỗi nặng nề. Cậu nhận ra, suốt thời gian qua, cậu đã ích kỷ như thế nào. Cậu đã lấy cớ vì tương lai để biện minh cho sự vô tâm hiện tại.
"Anh Hoàng..." Nam Sơn hạ giọng, ánh mắt cậu mềm lại, chứa đựng sự hối hận chân thành. "Em... em không biết mình đã đẩy anh đi xa đến vậy. Em tưởng anh hiểu..."
"Tôi không cần lời giải thích của em," Nhật Hoàng ngắt lời, giọng đanh thép nhưng nước mắt đã lưng tròng. "Tôi cần hành động. Nếu em thực sự yêu tôi, hãy chứng minh bằng cách thay đổi, chứ không phải bằng lời hứa suông."
Nói xong, Nhật Hoàng cầm cặp táp, bước qua người Nam Sơn và đi ra cửa. Tiếng đóng cửa vang lên, để lại Nam Sơn đứng chôn chân giữa căn bếp rộng lớn, trống vắng.
Ngày hôm đó, Nam Sơn không đến công ty. Cậu gọi điện cho phó nhóm, ủy thác toàn bộ công việc khẩn cấp, rồi ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng. Cậu nhìn quanh, thấy những món đồ Nhật Hoàng mua, những bức ảnh hai người chụp chung treo trên tường, những kỷ niệm ùa về như thác lũ. Cậu nhớ lần đầu tiên Nhật Hoàng nấu cháo cho cậu khi cậu ốm, nhớ cách anh ân cần đắp khăn lạnh lên trán cậu, nhớ nụ cười hiền hậu của anh khi cậu đạt giải thưởng lập trình đầu tiên.
Cậu nhận ra, tất cả những thành tựu ấy sẽ vô nghĩa nếu người chia sẻ niềm vui với cậu không còn ở bên cạnh nữa. Tiền bạc, danh tiếng, sự nghiệp... tất cả đều là phù du so với sự ấm áp của một vòng tay, một ánh mắt yêu thương.
Nam Sơn quyết định hành động. Không phải bằng những lời hoa mỹ, mà bằng sự thay đổi thực tế.
Cậu bắt đầu sắp xếp lại lịch làm việc. Cậu học cách delegating, tin tưởng vào đội ngũ của mình hơn. Cậu quyết định không mang công việc về nhà sau 8 giờ tối, và dành trọn vẹn ngày chủ nhật cho Nhật Hoàng.
Ba ngày sau, Nhật Hoàng trở về nhà với tâm trạng nặng nề. Anh chuẩn bị tinh thần cho một cuộc cãi vã khác, hoặc tệ hơn là sự im lặng lạnh lùng. Nhưng khi mở cửa ra, anh ngạc nhiên thấy căn nhà thơm nức mùi thức ăn.
Nam Sơn đang đứng trong bếp, mặc tạp dề, tay cầm muỗng khuấy nồi súp. Cậu quay lại, mỉm cười - một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn như ngày xưa, khi cậu mới mười bảy tuổi.
"Anh về rồi" Nam Sơn nói, giọng nhẹ nhàng. "Em nấu món súp bí đỏ nè. Rửa tay rồi ăn cơm nhé."
Nhật Hoàng đứng sững lại, không dám tin vào mắt mình. "Em... không đi làm à?"
"Hôm nay em nghỉ," Nam Sơn đáp, bước tới gần anh, nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác trên vai anh ra. "Và từ nay về sau, em sẽ cân bằng lại. Em hứa."
Nhật Hoàng nhìn sâu vào mắt Nam Sơn. Cậu không còn vẻ căng thẳng, mệt mỏi hay kiêu ngạo như trước. Ánh mắt cậu chân thành, kiên định và tràn đầy tình yêu thương. Trong khoảnh khắc đó, Nhật Hoàng cảm thấy bức tường băng giá trong lòng mình bắt đầu tan chảy.
Họ ngồi vào bàn ăn. Bữa cơm đơn giản nhưng ấm áp. Nam Sơn liên tục gắp thức ăn cho anh, hỏi han về ngày làm việc của anh, lắng nghe anh kể về những rắc rối nhỏ nhặt ở công ty mà trước đây cậu thường tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
"Tối nay" Nam Sơn bỗng nói, "chúng ta đi dạo bờ sông nhé?"
Nhật Hoàng gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ. "Được."
Đêm hôm ấy, họ nắm tay nhau đi dọc bờ sông Sài Gòn. Gió mát lành thổi bay đi những ưu tư. Nam Sơn siết chặt tay Nhật Hoàng, dẫn anh đến một góc khuất yên tĩnh. Cậu quay lại, nhìn anh với vẻ nghiêm túc.
"Anh Hoàng, em biết em đã sai. Em đã để công việc lấn át tình cảm của chúng ta. Em xin lỗi vì đã làm anh buồn, đã làm anh cảm thấy cô đơn. Từ nay, em sẽ học cách yêu anh đúng cách. Không phải bằng cách kiếm thật nhiều tiền, mà bằng cách dành nhiều thời gian cho anh. Anh... cho em một cơ hội nữa nhé?"
Nhật Hoàng nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Cậu đã trưởng thành hơn, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cách yêu thương. Sự chân thành trong lời nói và ánh mắt của Nam Sơn khiến trái tim anh rung động. Anh đưa tay lên, vuốt ve mái tóc ngắn của cậu.
"Em nhớ đấy" Nhật Hoàng nói, giọng trầm ấm. "Lần sau mà tái phạm, anh sẽ bỏ đi thật đấy."
Nam Sơn cười, ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của Nhật Hoàng. "Em thề. Chỉ cần anh đừng bỏ em."
Họ ôm nhau dưới ánh trăng mờ ảo, tiếng gió thổi nhẹ nhàng như bản nhạc nền cho sự tái sinh của tình yêu. Khoảng cách tuổi tác vẫn còn đó, sự khác biệt trong tính cách vẫn tồn tại, nhưng giờ đây, họ đã tìm thấy điểm cân bằng. Nam Sơn học được sự kiên nhẫn và tinh tế từ Nhật Hoàng, còn Nhật Hoàng học được cách thấu hiểu và chia sẻ áp lực với Nam Sơn.
Tình yêu không phải là cuộc đua xem ai đúng ai sai, mà là hành trình cùng nhau sửa chữa và hoàn thiện. Và với Nam Sơn và Nhật Hoàng, hành trình ấy vừa mới bắt đầu lại, đẹp đẽ và bền vững hơn bao giờ hết.
Những ngày tháng sau đó, cuộc sống của họ thay đổi rõ rệt. Nam Sơn vẫn bận rộn, nhưng cậu luôn dành ra thời gian cho Nhật Hoàng. Có thể chỉ là mười lăm phút uống cà phê buổi sáng cùng nhau, hoặc một bữa tối đơn giản. Nhật Hoàng cũng trở nên cởi mở hơn, anh chủ động chia sẻ những lo âu của mình thay vì giữ trong lòng, và anh cũng hỗ trợ Nam Sơn trong việc quản lý thời gian, nhắc nhở cậu nghỉ ngơi.
Mối quan hệ của họ không còn là gánh nặng của sự chênh lệch, mà trở thành nguồn sức mạnh. Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ Nam Sơn truyền cảm hứng cho Nhật Hoàng sống năng động hơn, còn sự từng trải và điềm tĩnh của Nhật Hoàng giúp Nam Sơn vững vàng hơn trước những sóng gió cuộc đời.
Một buổi chiều chủ nhật, khi cả hai đang ngồi đọc sách bên ban công, Nam Sơn bất chợt ngẩng đầu lên, nhìn Nhật Hoàng với ánh mắt trìu mến.
"Gì vậy?" Nhật Hoàng hỏi, mỉm cười.
"Em chỉ đang nghĩ" Nam Sơn nói, "rằng may mắn nhất cuộc đời em là đã gặp được anh. Dù anh hay dỗi, dù anh khó tính..."
"Nam Sơn!" Nhật Hoàng giả vờ giận, ném nhẹ cuốn sách vào người cậu.
Nam Sơn cười lớn, chụp lấy tay anh, hôn lên mu bàn tay trắng nõn. "Dù anh có thế nào, em vẫn yêu anh. Yêu tất cả con người anh."
Nhật Hoàng đỏ mặt, nhưng không rút tay lại. Anh nhìn chàng trai trẻ bên cạnh, cảm thấy trái tim mình tràn ngập hạnh phúc. Hóa ra, yêu thương không cần phải hoàn hảo, chỉ cần đủ chân thành và đủ nỗ lực để giữ lấy nhau.
Và trong căn hộ nhỏ giữa lòng thành phố nhộn nhịp, câu chuyện tình yêu của họ vẫn tiếp diễn, êm đềm và sâu lắng, như dòng chảy của thời gian, bền bỉ và vĩnh cửu.
--
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com