Mở đầu
Cuộc đời tôi có lẽ được cho là bình thường cho đến khi những chuyện khác thường xảy ra. Mọi chuyện ập đến vào năm tôi mười sáu, lần đầu tiên tôi có cảm giác với nam giới, và cũng là những năm tháng tôi thừa nhận rằng mình là người đồng tính. Cũng chính là những năm tháng tôi gặp anh, David Wilson, là người đưa những sóng gió vào cuộc đời của tôi, biến nó thành hai nửa.
Nhưng tôi yêu nó, yêu cái sóng gió mà đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của tôi, bởi vì tôi yêu anh, từ cặp mắt xanh ve lờ đờ bên dưới cặp long mi trắng tinh mỗi khi anh thức dậy cho đến mái tóc bạch kim luôn rối bời mà anh và cả tôi cũng chẳng buồn chải cho anh rồi nó trở thành kiểu tóc mới lúc nào.
Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở trường nhưng lần đầu tiên đó khá mờ nhạt. Khi đó anh ở cuối con đường cấp ba còn tôi thì mới bước chân vào. Tôi không thuộc tuýp người yêu thích các bộ phim ướt át, những mẫu truyện lãng mạn nên không tin mấy vào tình yêu sét đánh hay yêu từ cái nhìn đầu tiên nhưng có lẽ anh đã thay đổi suy nghĩ của tôi. Vì những thứ đó dường như đã gõ cửa tâm hồn tôi khi gặp anh lần đầu.
Anh xuất hiện ở ngay cửa thư viện khi tôi vô tình ngước lên, làn da bạch tạng bên trong chiếc áo hoodie trắng với hình một con cáo, anh cho hai tay vào túi và đi ngang qua tôi khi tôi đang đứng ngay kệ sách gần đó, mái tóc đen mà giờ đây tôi biết rõ nó chỉ được nhuộm đen phủ xuống mắt. Khi tôi vẫn đang dán mắt vào một cuộc sách nghiên cứu về đồng vật và anh thì bước vào, anh nói rằng tôi là người đầu tiên anh thấy khi bước vào, và cũng là người mà anh không thể rời mắt.
Một năm sau đó chúng tôi biết rõ nhau hơn, ngay tại nơi lần đầu tiên chạm mặt - thư viện, lúc này tuy anh đã ra trường nhưng ngoài việc về trường để tham gia và góp sức vào xây dựng các câu lạc bộ, anh đến là để gặp tôi.
Một năm nữa trôi qua, tôi và anh đã hôn nhau ngay sau hậu trường của một vở kịch trường mà câu lạc bộ của anh tổ chức, đó cũng chính là nụ hôn mãnh liệt nhất mà tôi từng có và nó đã mở ra một chương mới cho cuộc đời tôi. Chúng tôi chính thức đến với nhau, trở thành người yêu của nhau.
Nơi chúng tôi yêu thích nhất là bên dưới chân cầu gần trường, ngồi cạnh nhau và ném đá xuống sông, xem nó nảy lên trên mặt nước rồi chìm dần xuống. Trò này là một thú vui tao nhã nhưng nó trở thành thứ luôn có mặt trong những lần tôi lén đi gặp anh ở đây. Vào những ngày mưa chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn đầm thắm ở đó, bên dưới chân cầu, mặc cho nước sống dâng lên tới đầu gối. Anh ngồi trên chiếc thùng phi, tôi ngồi vào lòng anh, choàng tay qua cổ anh, lưỡi áp lưỡi mặc kệ mọi thứ xung quanh, điều duy nhất mà tôi e ngại là chiếc thùng phi sẽ xập và cả hai sẽ lăn lộn dưới sông.
Rồi lại một năm nữa trôi qua khi tôi vào đại học, còn anh thì làm việc tại các " cửa hàng bách hóa " . Đây là cái năm khốn khổ nhất đời tôi và mở ra một rẽ khác, dẫn đến một tương lai mà giờ đây tôi còn chả biết có nên gọi nó tươi sáng ? Những thứ khác thường bắt đầu xuất hiện với những cơn ác mộng kì lạ, cơn ác mộng mà nỗi sợ đó không phải của tôi - bây giờ tôi mới biết đó là những cơn ác mộng của người khác mà theo một cách nào đó, tôi mơ thấy chúng, rồi cả những ảo giác giữa ban ngày mà tôi hay tưởng rằng mình bị say nắng, hoặc mắc chứng đa nhân cách khi tôi đột nhiên mất nhận thức mà thấy những điều không thực - những điều mà thực ra lại có thật hoàn toàn, và một cách bí ẩn, những ảo giác tôi thấy là những sự việc đang thực sự diễn ra đâu đó trên thế giới mà luôn xoay quanh những đối tượng đặc biệt, hầu hết là những kẻ biến đổi.
Đúng thế, ít lâu sau tôi lại phải thừa nhận thêm một sự thật khác về bản thân, rằng mình là kẻ biến đổi, thứ mà tôi buộc phải che giấu khỏi bố mẹ tôi cũng như việc tôi là người đồng tính. Họ gần như ghê sợ những điều khác thường, cái gì khác thường với những gì bình thường, với những gì số đông hay làm hay đơn giản là những gì họ cho là bình thường thì họ đều cảm thấy ghê và kinh tởm đến một cách tôi không thể hiểu tại sao mà đôi khi tôi phải cảm thấy ghét và căm thù họ. Nhưng việc tôi là kẻ biến đổi không phải là cú sốc duy nhất trong năm đó, tôi không biết mình có nên hy vọng như thế hay không. Tôi đã làm một thứ rằng tôi cũng không biết nếu được quay trở lại, mình nên ngưng nó lại hay vẫn để nó xảy ra.
Tôi đã công khai mình là người đồng tính với bố mẹ và các bạn biết rõ cái hậu quả rồi đấy. Đúng như những gì tôi luôn sợ hãi và luôn phải chuẩn bị cho nó suốt thời gian tôi học cấp ba.
Họ không chấp nhận và tống cổ tôi ra khỏi nhà. Có lẽ tôi không nên nói rằng họ tống cổ tôi, một phần tôi rất muốn ra khỏi căn nhà này, nơi mà họ gọi là mái ấm của tôi trong khi đó là nơi mà tôi thậm chí không thể là bản thân mình. Và hầu hết bản ngã của tôi đã bị đánh mất bên trong căn nhà đó, tôi dường như đã đánh mất bản thân mình, không nhờ có anh, có lẽ giờ tôi đã chết đi ở một xó nào đó, thân xác te tua ở một đoạn đường ray, treo cổ trên trần của căn nhà hoang mà đến khi cơ thể tôi phân rã ra, sọ não vẫn còn nằm trên thòng lọng mà vẫn không được ai thèm ngó đến mà đưa xuống, nơi mà tôi có thể chết trong bình yên, không ai biết rằng tôi đã chết.
Nhưng cũng vì anh mà cuộc đời tôi bấp bênh như thế này, mà cũng vì anh mà tôi vẫn còn sống, vì anh mà giờ đây tôi đã tìm lại được mảnh tâm hồn đã thất lạc của mình bấy nhiêu năm qua. Sau đêm hôm đó, đêm mà tôi chính thức được tự do.
Tôi đã chạy thật nhanh, nhanh đến mức tôi cứ cắm đầu chạy theo con đường, nó dẫn đi đâu tôi đi đó, hoặc sẽ có một chiếc xe tông tôi và chấm dứt mọi chuyện suôn sẻ và dễ dàng. Dốc hết sức chạy rồi tôi dừng chân tại một nơi quen thuộc, bên dưới chân cầu, nhưng anh đã ở đó, như rằng biết rằng tôi sẽ chạy tới và anh đang chờ tôi.
Đêm đó anh đưa tôi về nhà, một căn nhà nhỏ gần đó nhưng bên trong rất ấm cúng, đầy đủ tiện nghi. Tôi không dám kể anh về việc tôi là kẻ biến đổi vì sợ mất luôn cả anh thì anh lại thổ lộ cho tôi về điều đó, anh là kẻ biến đổi, với công năng dịch chuyển tức thời. Rồi chúng tôi chia sẻ hàng tá bí mật cho nhau, nhưng tôi dường như chẳng có gì để kể mà hầu hết là của anh. Nghe có vẻ buồn cười nhưng đúng đấy, trong suốt quãng thời gian chúng tôi yêu nhau, cả hai hầu như rất ít chia sẻ rõ về nhau.
Anh mồ côi từ bé và sống trong cô nhi viện ở nước Anh. Năng lực anh bộc lộ khi anh mười lăm tuổi. Bắt đầu khi anh đang ngủ và sáng thức dậy thì ở những nơi khác nhau, ban đầu là những nơi gần đó như gầm giường, trong tủ đồ hay trên những chiếc giường khác và sau đó là qua các căn phòng khác, rồi dần xuống tầng dưới và cả ngoài sân. Các sơ trói cả tay chân anh vào khung giường khi anh đang ngủ vì họ nghĩ là do anh mộng du nhưng chúng vẫn tiếp diễn, anh dịch chuyển cả những chiếc còng số tám khi nó vẫn đóng chặt. Rồi một ngày nọ anh tỉnh dậy ở một nơi hoàn toàn xa lạ và ít lâu sau anh nhận ra mình đã đi tận sang Mỹ.
Từ đó anh dần nhận ra khả năng đặc biệt của mình và luyện tập cách sử dụng nó bằng cách đi ngủ thường xuyên. Sau đó anh có thể sử dụng chúng khi đang mệt, kiệt sức rồi cuối cùng là có thể điều khiển nó thuần thạo, ngay cả khi ngủ.
Anh còn thẳng thừng cho tôi biết rằng anh là kẻ cướp vặt, đó là lí do mà anh sống một mình vẫn có đồ xài, kể cả tiền cũng thế, nếu lương việc không đủ thì anh sẽ lại ăn cắp của người khác. Đôi lúc tôi cũng thấy ghét anh ở khía cạnh đó nhưng lại rồi cho qua. Chúng tôi dường như trò chuyện rất nhiều đêm đó, anh còn kể tôi nghe về xã hội kẻ biến đổi, về các nút, điểm thắt, cò rồi các nhiệm vụ, nguồn tiền chính của anh. Rồi cũng chính đêm đó, tôi đã làm tình lần đầu tiên với anh, tuy khá đau nhưng nó lấp đi phần nào nỗi đau của ngày hôm đó.
Không lâu sau đó, tôi đã chính thức đổi họ mình từ Prideternal sang họ của anh - Wilson và cuộc hành trình của một cái tôi mới, của một Nathan Wilson đã bắt đầu.
Tôi đã chấp nhận con đường này và sẽ bước theo hướng rẽ đó, miễn là có anh cùng sánh bước, tôi cảm thấy như mình là kẻ biến đổi quyền lực nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com