028
Trời đã sáng.
Vũ Hà Trang bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Khi ý thức rõ ràng, trái tim cô đập điên cuồng, bên tai là tiếng thình thịch, những chuyện lúc này xảy ra trong giấc mộng vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô.
Cô sửng sốt trong chốc lát, lại nhớ đến nam chính trong giấc mộng, ảo não nhắm mắt lại, thân thể vẫn còn nặng nề như bị một cục đá nặng đè nén.
Cô nghi hoặc, chỉ là một giấc mộng thôi mà, có phải làm thật đâu mà mệt người thế chứ?
Nhớ tới Trần Doãn Bách trong giấc mộng, cô phát ra tiếng thẹn thùng. Trùm chăn kín mít, cảm thấy mình phải biến mất khỏi thế giới này. Nhưng những suy nghĩ lúc trước cô không muốn thừa nhận giờ lại quanh quẩn trong đầu cô.
Tự thông não cho chính mình xong Vũ Hà Trang đã bình phục lại, nhưng mặt cô vẫn còn nóng.
Nhìn thoáng qua đồng hồ, đã là 8 giờ.
Vứt các suy nghĩ hỗn loạn sang một bên, tự nói với chính mình "Chỉ là một giấc mơ thôi" 800 lần xong cô mới mở cửa ra —
Vũ Hà Trang sửng sốt, Trần Doãn Bách đúng lúc đứng trước cửa.
Trái tim Vũ Hà Trang như muốn vọt ra ngoài, né tránh ánh mắt anh theo bản năng.
Anh cũng vừa mới dậy, liếc mắt đã thấy biểu cảm bối rối kinh hoàng của cô, hoài nghi hỏi: "Sao thế?"
Vũ Hà Trang bị dọa cho khiếp sợ, cô trợn nắt nhìn anh, giọng bỗng cất cao: "Sao là sao?"
Trần Doãn Bách cảm thấy cô thẹn quá hóa giận cũng thấy kì kì, nhưng chắc chắn cô sẽ không dễ dàng nói sự thật cho anh biết, cách tốt nhất để tránh gây lộn trước mắt là — ra vẻ chưa có gì xảy ra.
Thế nên anh vào nhà vệ sinh.
Lúc Trần Doãn Bách đóng cửa lại thì Vũ Hà Trang mới tỉnh táo, gõ gõ cửa: "Mình cũng phải đánh răng rửa mặt!"
Trần Doãn Bách nói từ trong ra ngoài: "Đang đi vệ sinh đấy, đừng có mà nghe lén."
Vũ Hà Trang nghe vậy thì tức nghẹn đỏ mặt, hung hăng mắng anh ở ngoài cửa một hồi lâu cũng chưa nghe thấy tiếng trong nhà vệ sinh.
Mắng đến mệt rồi không biết vì sao, trong đầu cô lại xuất hiện cảnh trong mơ tối qua, rõ ràng là không liên quan gì hết, thế nên cô càng thêm bực mình và xấu hổ, đập cửa bảo anh nhanh lên.
Giây tiếp theo, cửa được mở ra.
Anh ngậm bàn chải đánh răng trong miệng, cụp mắt nhìn cô, trong mắt là ý cười bất lực.
Vũ Hà Trang sửng sốt, cô vừa thấy mặt anh là chợt thấy hốt hoảng không thể giải thích được, không có lúc nào là không nghĩ đến dáng vẻ của anh trong giấc mơ tối qua của cô, vì thế nên không dám nhìn mặt anh, cúi đầu vào thẳng nhà vệ sinh.
Trần Doãn Bách cố ý nghiêng người, Vũ Hà Trang không phản ứng nên thân thể hai người đúng lúc chạm vào nhau, cô như bị giật điện, cả người đều run rẩy.
Trần Doãn Bách hơi giật mình, không biết cô lại giở bệnh gì. Cô gái trước mặt cúi đầu, không có động tĩnh gì, bỗng anh muốn hỏi cô sao thế thì đột nhiên cô ngẩng đầu lên, sắc mặt ửng hồng, trong mắt là sự tức giận. Cô đẩy mạnh anh ra, mắng: "Đâm mình làm gì? Cách xa mình ra đi."
Tự nhiên Trần Doãn Bách không biết sao cô lại giở chứng bạo hành như thế, nghi ngờ rằng kì sinh lí của cô đến nên không so đo.
Anh bị đẩy, cơ thể loạng choạng miễn cưỡng mới đứng lại được, anh dừng lại, dựa vào khung cửa đánh răng.
Vũ Hà Trang dùng ánh mắt liếc xéo anh, cầm lấy ly đánh răng, nặn kem ra rồi bắt đầu súc miệng.
Hai người chỉ đứng đánh răng trong im lặng.
Vũ Hà Trang cảm nhận được ánh mắt của Trần Doãn Bách đang dừng trên người cô, nếu là trước đây thì cô sẽ không có phản ứng gì, nhưng giờ phút này tinh thần cô đang vỡ vụn ra mất, mỗi hành động của anh trong mắt cô đều sẽ được phóng đại lên 100 lần.
Cô "tập trung tinh thần" để đánh răng, không thèm nhìn anh, nhưng sự chú ý của cô gắn chặt vào anh——
Anh dừng lại, đi vào.
Vũ Hà Trang vô thức đứng sang một bên.
Anh đứng bên cô, phun bọt kem vào bệ, hình như anh còn cố ý dùng khuỷu tay chạm vào cô nữa.
Cô không chú ý, bị anh chọc vào hông, lúc phản ứng lại thì cô như bị dẫm vào đuôi, buông ly ra đấm anh.
Trần Doãn Bách cười, ra bên ngoài để trốn.
Vũ Hà Trang thấy anh ra khỏi nhà vệ sinh thì đóng cửa lại ngay lập tức, cắt đứt ánh mắt của hai người, cô mới thấy thoải mái hơn chút. Tiếp tục đánh răng, lúc cúi đầu súc miệng, cô giương mắt nhìn vào gương, phát hiện không hiểu sao mặt mình lại đỏ.
Rất hận dáng vẻ kì lạ này của mình, cô cúi đầu rửa mặt, đợi màu đỏ tươi mờ đi rồi mới đi ra ngoài.
Trần Doãn Bách đang ở trong phòng sửa soạn, cửa mở, Vũ Hà Trang đứng trò chốc lát rồi nhớ ra chuyện tối qua cô nói với Lưu Hoàng Long.
Nghĩ ngợi được một lát, cô đẩy cửa phòng Trần Doãn Bách, anh đưa lưng về phía cô, đang sắp xếp đồ trên bàn. Nghe thấy tiếng động sau lưng, anh nghiêm túc ngồi chờ cô nói.
Vũ Hà Trang hỏi: "Lần trước tụi mình tới đây bằng chuyến xe bus nào vậy?"
Trần Doãn Bách: "Sao thế?"
Vũ Hà Trang nói thật: "Lưu Hoàng Long bảo muốn tới chơi, hỏi mình chuyến xe nào."
Động tác Trần Doãn Bách dừng lại, hỏi lại: "Lưu Hoàng Long?" Nói xong rồi quay người lại nhìn cô.
Vũ Hà Trang dựa vào cửa, cho rằng anh không biết Lưu Hoàng Long là ai nên giải thích: "Là Lưu công tử mà các cậu nói đó."
Trần Doãn Bách nhìn cô chằm chằm, trầm ngâm một lát: "Đừng cho cậu ta tới, mình không đồng ý."
Lần đầu tiên Vũ Hà Trang thấy anh xấu tính như vậy, dù sao anh cũng không quen Lưu Hoàng Long mà nên cô thấy quái lạ, cho rằng hai người họ ghét nhau sau lưng cô, hỏi: "Tại sao?"
Biểu cảm Trần Doãn Bách dần lạnh lẽo, đáy lòng Vũ Hà Trang run run nhưng vẫn mở to mắt nhìn anh: "Cậu ấy chỉ tới chơi chút thôi, đi sớm về sớm, buổi chiều về liền."
Trần Doãn Bách cúi đầu, tựa như đang thở dài, lặp lại: "Mình không đồng ý, đừng để cậu ta đến." Nói xong rồi quay người lại tiếp tục sắp xếp đồ.
Vũ Hà Trang thấy anh như thế thì thấp giọng mắng, rồi giương giọng hỏi: "Tại sao chứ?"
Trần Doãn Bách nghe, buông đồ vật trong tay xuống, xoay người lại chậm rãi đến gần cô, vừa đi vừa hỏi: "Cậu không biết ư?"
Vũ Hà Trang cảm thấy đầu óc Trần Doãn Bách hỏng rồi, cứ nói mập mờ làm cô không hiểu được, thế nên cô bực bội hỏi lại: "Cậu không nói sao mình biết? Mình cũng có phải giun đũa đâu."
Trần Doãn Bách dừng ở trước mặt Vũ Hà Trang, cách cô rất gần.
Bản vì lệch chiều cao nên cô vô thức cúi người, mặc kệ trái tim đang bất bình thường, cô cố gắng trấn định thanh âm của mình: "Thần kinh à?"
Sắc mặt Trần Doãn Bách khó coi, dường như đang tức giận, hạ giọng: "Mắng lại xem?"
Vũ Hà Trang nghe lời: "Thần kinh."
Dường như cả người dán trên tường, thậm chí cô còn kiềm nén hơi thở của mình, lo lắng hơi thở của hai người sẽ hòa vào nhau, những cảnh tượng hữu tình trong mơ kia từ lúc nào cũng hiện lên trong đầu cô. Vũ Hà Trang cảm thấy mình sáp nóng đến chín luôn rồi, cúi đầu không nhìn anh, sợ anh phát hiện cô không được bình thường.
Nhưng Trần Doãn Bách không hề buông tha cho cô, bởi vì hai người cách nhau rất gần nên giọng anh không lớn, nói chuyện chậm rãi như bị ép ra khỏi kẽ răng, hơi thở tràn ra ngoài, phả trên đầu Vũ Hà Trang.
Trần Doãn Bách: "Mắng nữa thì..." Anh dừng lại, giống như đang tự hỏi gì đó.
Vũ Hà Trang chỉ cảm thấy dây thần kinh chả mình đã có nguy cơ đứt lìa, không quan tâm đến những gì anh nói, muốn chạy trốn vì không thể chịu được nữa.
Cô xoay người muốn thoát ra khỏi xiềng xích của anh.
Trần Doãn Bách sửng sốt, tay nhanh lẹ kéo áo sau cổ Vũ Hà Trang lại.
Đây là thói quen của Trần Doãn Bách, lúc Vũ Hà Trang muốn chạy thì anh sẽ luôn kéo cô lại như thế.
Là một trong những biện pháp của anh để đối phó với việc Vũ Hà Trang bỏ trốn.
Vũ Hà Trang đứng lại, cổ bị kẹt đến mức khó chịu, cảm xúc ngượng ngùng trò khoảnh khắc chuyển thành lửa giận.
Cô kéo quần áo mình lại, quay đầu định mắng anh.
Thì thấy không biết mặt Trần Doãn Bách đã sát lại mặt cô, giọng nói ngay bên tai cô, như côn trùng nhỉ chui vào tai cô: "Sao lại chạy? Cũng không bắt nạt cậu đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com