Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

032

Lúc ăn cơm tối, hai người không nói một lời nhưng giấu đầu lòi đuôi.

Bà nội Trần thấy hai người hôm nay hơi kì lạ, nhưng thoáng nhìn qua sắc mặt của cả hai thì không giống như đang cãi nhau lắm, nên bà không hỏi nhiều.

Ăn cơm xong, Vũ Hà Trang lên lầu trước.

Trần Doãn Bách ngồi được một lát rồi cũng lên theo, còn cầm theo một chén nho khô.

Trần Doãn Bách gõ cửa phòng Vũ Hà Trang.

Không bao lâu, Vũ Hà Trang ra mở cửa ngay, nâng mắt nhìn anh: "Làm gì á?"

Trần Doãn Bách thấy cô giả vờ đứng đắn nhưng lại vừa thẹn thùng đến mức buồn cười, khóe miệng anh khẽ nhếch: "Không làm gì hết."

Vũ Hà Trang: "Không thì tìm mình làm gì?"

Lại là một đoạn đối thoại không thể tưởng được.

Trần Doãn Bách chịu thua: "Lên lầu hóng gió."

Gương mặt Vũ Hà Trang đã sớm đỏ lựng, nhún vai: "Hóng gió à?"

Trần Doãn Bách cười: "Lên lầu yêu đương, được chưa?"

Cuối cùng Vũ Hà Trang không nhịn cười được, cô cười nói: "Được rồi." Sau đó đi theo anh lên tầng cao nhất.

Gió đêm hè làm lòng người nao nao.

Hai người kéo ghế dựa lại gần nhau, cùng nằm ngẩng đầu ngắm bầu trời.

Bầu trời đêm ở nông thôn đen kịt, không có các đèn nhỏ ven đường như ở thành phố, ngoại trừ các đèn lồng nhỏ ở trước cửa của mỗi nhà ra thì cả thôn không có nguồn sáng nào. Khi mặt trời lặn, bầu trời tối sầm, trong màn đen có một vài ngôi sao giống như những viên kim cương vỡ rơi trên nền nhung đen.

Nhưng hai người chưa có tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp này, một cơn gió thổi qua cũng không thể làm mất đi sự chú ý mà họ thầm dành cho nhau.

Trần Doãn Bách lấy cái chén nho khô, hỏi cô ăn không.

Vũ Hà Trang gật đầu, vừa định duỗi tay lấy thì đột nhiên dừng lại —

Trần Doãn Bách đã đưa một cái nho khô đến bên miệng cô.

Cô nhìn nó chằm chằm, ăn cũng không được, không ăn cũng không được, dường như hai người đang đấu tranh, Trần Doãn Bách hành động trước, nhét nho khô vào miệng cô.

Cô sửng sốt, lúc hoàn hồn thì nho khô đã tọt vào miệng cô rồi, nhớ lại cái gì vừa mới xảy ra... Tay Trần Doãn Bách hình như đụng vào môi cô rồi, cứu...

Gương mặt cô chậm rãi đỏ lên trong bóng đêm, nhai nuốt cứng đờ như người máy.

Trần Doãn Bách nhìn cô chằm chằm, trạng thái của anh khác hẳn với Vũ Hà Trang —

Cô thì co quắp bất an, anh thì như cá gặp nước.

Anh hỏi cô có ngọt không.

Vũ Hà Trang liếc nhìn anh, rồi gật đầu.

Trần Doãn Bách: "Có qua có lại." Nói rồi đưa cái chén nho khô đến trước mặt cô.

Vũ Hà Trang ngây ra vài giây mới hiểu ý anh —

Anh muốn cô đút nho khô cho anh.

Đấu tranh một hồi vẫn không thể nào thuyết phục chính mình, nên cô hỏi anh: "Cậu không tự lấy được à?"

Lông mày Trần Doãn Bách hơi nhăn lại, vẫn nhìn cô chằm chằm như cũ, đáy mắt chậm rãi thấm ý cười, anh hỏi: "Chúng ta yêu nhau thì có cái gì khác với không yêu?"

Vũ Hà Trang nghe anh nói, dường như anh hối hận vì hẹn hò với cô, trái tim co quắp lại, phản ứng đầu tiên không phải là tức giận mà là lo sợ.

Lúc cô đang bối rối thì Trần Doãn Bách chậm rãi nói: "Những người yêu nhau thì có nhiều chuyện để làm lắm, ví dụ nắm tay, ôm nhau, hôn môi này..." Như là đang phổ cập thông tin cho cô.

Lỗ tai Vũ Hà Trang nóng muốn cháy, nhích môi định nói gì đó thì đột nhiên Trần Doãn Bách hỏi cô: "Cậu thích mình không?" Không đợi cô trả lời, anh nói tiếp, tự mình thú nhận: "Mình thích cậu lắm."

Trần Doãn Bách rất thông minh, anh chỉ cần một chút thôi là có thể thăm dò rõ ràng được tâm tư mâu thuẫn của Vũ Hà Trang. Không phải là cô không thích anh, chỉ là cô không thích ứng được việc hai người đột nhiên ở bên nhau mà thôi. Dù sao thì cô không giống anh... Anh đã mong ước mối quan hệ này lâu lắm rồi, bây giờ mới đạt được, đương nhiên là được như ý. Mà cô vốn ngốc nghếch, bình thường cũng không quan tâm chuyện quan hệ nam nữ, nếu tiến triển quá nhanh thì đương nhiên cô sẽ luống cuống.

Sự tiến bộ của cả hai thực sự nằm ngoài dự đoán của anh.

Mãi cho đến tối hôm qua, anh còn cảm thấy mình còn một quãng đường dài để đi, nhưng giống như một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, anh và cô ở bên nhau. Vốn cứ tưởng chính anh phải bước thêm 100 bước mới tới được bên cô, cố gắng đi được 50 bước, đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện cô cũng đã ở trước mặt anh rồi —

Thì ra cô cũng bước đi 50 bước.

Cô tình nguyện đi 50 bước vì anh, nên anh muốn nắm chặt tay cô, không buông ra dù bất cứ chuyện gì.

Ở bất kì phương diện nào cô cũng muốn thắng anh, nên anh tình nguyện nhận thua. Cô không chịu nói thích anh, thì anh sẽ nói trước. Anh có thể cho cô xem tâm tư của mình, cho cô thấy rõ ràng, anh không phải là kẻ thù của cô, từ đầu đến cuối anh thuộc về cô. Chỉ cần cô động tay là có thể nắm anh thật chặt.

Trong lòng Vũ Hà Trang phức tạp, tim đập mất khống chế. Đột nhiên cô nhận ra Trần Doãn Bách có sức hấp dẫn với cô hơn cô nghĩ, một câu nói của anh làm cô rơi vào trạng thái hỗn loạn ngay lập tức.

Trong nháy mắt, cô cảm thấy chính mình cũng có thể dũng cảm hơn một chút —

Trần Doãn Bách có thể nói thẳng ra là anh thích cô.

Tại sao cô thì không? Cô cũng thích anh.

Cô không muốn thua, càng không muốn anh thấy mất mát.

"Mình thích cậu." Cô nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc, thì thầm.

Trong một giây cô vừa nói xong, cô phát hiện ra chuyện thổ lộ tiếng lòng không khó lắm. Thậm chí còn có lợi cho chính mình nữa, ví dụ như tâm tình của cô sung sướng, và cả gương mặt ngốc nghếch cười tươi của Trần Doãn Bách nữa...

Anh thật sự rất đẹp trai, đặc biệt là lúc cười, đôi mắt cong cong, lông mi chạm đến nốt ruồi ngay dưới mắt trái, có chút đáng yêu, và chút gợi cảm. Nói ngắn gọn là nó rất hấp dẫn với Vũ Hà Trang. Đột nhiên cô tìm lại được cảm giác đu idol khi đó, ừm... Mặt của Trần Doãn Bách cũng không hề kém cạnh các idol đó là bao.

Trần Doãn Bách thấy cô xuất thần, lại đưa một trái nho khô đến bên miệng cô, cô ngậm lấy theo bản năng, đầu lưỡi đảo qua đầu ngón tay anh.

Trong nháy mắt, cả hai người cứng đờ.

Trần Doãn Bách phản ứng trước, ngượng ngùng thu ngón tay về.

Vũ Hà Trang chậm rãi nhai trái nho khô, ngọt sốc lên tận não. Ăn xong, cô liếm môi chưa đã thèm, nhận thấy có tầm mắt nóng rực trên gương mặt mình, cô quay đầu nhìn Trần Doãn Bách.

Anh nhìn chằm chằm vào môi cô không chút nao núng, ánh mắt anh trào ra vẻ bồn chồn.

Anh nhìn đôi môi cô một cách lộ liễu, không hề che giấu, "Cậu có muốn hôn mình không?" Sau một hồi ngập ngừng, anh nói: "Mình muốn hôn cậu."

Nói thẳng ra dục vọng của mình cho cô, tuy anh có trơ trẽn nhưng lí trí không thể đọ lại với dục vọng của mình được, đầu óc anh đang nóng lên, dây thần kinh ngốc nghếch đang hoạt động. Trong mắt anh không thấy gì ngoài đôi môi đỏ hồng căng mọng của cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #haylammm