Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

040

Xém chút nữa là cô quên lời hứa của mình với anh, nghe anh nhắc nhở như thế này cô mới nhớ ra mọi chuyện, chỉ là lúc bấy giờ bầu không khí rất khô nóng, não cô cũng đang lâng lâng, mọi suy nghĩ rối lại một cục, chỉ có ý nghĩ "Muốn thân mật với cậu ấy" là bất biến.

Hai người sát gần nhau, dường như không có khe hở.

Trần Doãn Bách đưa tay vén áo lên một chút, áo trắng vướng lên vòng eo, bụng nhỏ có cơ bắp căng cứng lộ ra trong không khí.

Vũ Hà Trang cúi đầu, thở ra một hơi dài, tựa hồ sợ hãi, cô vươn ngón tay ra, hững hờ chạm vào bụng anh, rất cứng rắn.

Nghe thấy tiếng thở dốc của Trần Doãn Bách trên đỉnh đầu thì cô mới cẩn thận ngước mắt nhìn anh.

Ánh mắt đen tối sâu thẳm, lóng lánh nước, gằn giọng nói: "Đừng nghịch."

Vũ Hà Trang nói: "Mình có nghịch đâu."

Trần Doãn Bách cười.

Ý anh là đừng hờ hững trêu anh như vậy.

Cô giống như một con thỏ con trốn trong hang, anh ghé vào cửa hang chờ cô, gọi mãi thì cô mới đưa lưng về phía anh, lộ ra cái đuôi ngắn ngủn, cái đuôi kia với anh mà nói thì đó là một sự hấp dẫn mê người không thể cưỡng. Nhưng anh không dám băng lên, sợ làm đau cô nên chỉ có thể nhẹ giọng dỗ dành lừa cô ra ngoài.

Anh đứng dậy, cởi áo ra, nửa người trên hoàn toàn bại lộ.

Lần đầu tiên Vũ Hà Trang được tiếp xúc gần với cơ thể anh đến vậy.

Vóc dáng thiếu niên cao lớn, cơ bắp cân xứng, cánh tay sẫm màu hơn vì dạo này anh phải đi làm thêm bên ngoài, nhưng trái lại nó còn tăng sức quyến rũ hơn.

Anh sát lại gần cô hơn, hơi thở bên tai cô: "Thế này được chưa?"

Lời nói này qua tai Vũ Hà Trang biến thành —

"Cậu muốn làm gì cũng được."

Cô sát lại trên ngực anh, nghiêng đầu nghe tiếng tin đập, dường như còn nhanh hơn cả cô nữa. Ngón tay cô nhẹ nhàng sờ lên hông anh, chọc chọc rồi áp tay lên.

Lòng bàn tay mềm mại nóng ướt làm Trần Doãn Bách nổi điên, hình như anh cũng say rồi, đầu óc nhức không chịu được, hoặc là nơi khác cũng đang nhức nhối. Anh không hiểu được, chỉ thở dốc theo bản năng, tới gần Vũ Hà Trang, rồi hôn lên gương mặt của cô.

Nụ hôn vụn vặt rơi trên má mình, theo đà đi xuống, hôn đến cổ, để lại dấu vết của chính anh trên làn da mềm mịn, thơm tho.

Tất thảy dường như trở nên lộn xộn.

Không, hoàn toàn lộn xộn.

Khi tay Vũ Hà Trang chính xác chạm vào nơi đó của anh, trong đầu anh chỉ có những lời này.

Nhưng anh vẫn còn tâm tư để nghĩ rốt cuộc là ai thúc đẩy vở kịch khôi hài, hoang đường này tới mức này —

Là chính anh với cô.

Anh cúi đầu nhìn cô, lời từ chối ở bên miệng nhưng không thể thốt ra. Anh không muốn cô rời đi, không muốn cô dừng lại, anh muốn cô, muốn cô như thế.

Trong mắt Vũ Hà Trang dần mờ mịt, ẩm ướt như thể cô vừa bị bắt nạt, gương mặt đáng thương vô cùng. Nhưng ai mà ngờ cô mới là người nắm chắc thế cục chứ?

Anh nhìn cô chằm chằm, không nhịn được mà cúi đầu xuống hôn, đôi môi ướt át chạm vào nhau, hai đầu lưỡi cũng nhanh chóng quấn quýt.

Vài giây sau, hai người thở hổn hển tách ra, tay Vũ Hà Trang vẫn không rời đi, thậm chí còn thử thăm dò vào bên trong.

Ngón tay nắm lấy được lưng quần của anh.

Thái dương của Trần Doãn Bách nhói lên vì đau đớn, vừa mong đợi vừa sợ hãi. Sợ cô sẽ làm ra chuyện gì đó khiến chính mình phải hối hận, lý trí vẫn trên cơ, anh vươn tay nắm lấy cổ tay cô, buộc cô dừng lại.

Nhỏ giọng nói: "Cậu đừng làm trò điên."

Vũ Hà Trang nghe thế cũng không tức giận, tinh nghịch cười cười, nói nhỏ: "Nhưng mà cậu cứng quá, chọc vào tay mình luôn rồi này."

Trần Doãn Bách cảm thấy ngại vì anh có cảm giác mình bị trêu chọc, rồi lại thấy hưng phấn. Dục vọng không thể nói ra đã bị cô nhìn thấu được, thậm chí anh còn cảm nhận được sự khoái cảm vô hình nào đó. Trong đầu bỗng có một sự thôi thúc nào đó không thể nào hiểu được —

Anh nghĩ, thế thì thôi vậy, đành phải lôi kéo cô chìm đắm cùng anh thôi.

Môi anh áp trên trán cô, nhẹ nhàng lướt qua làn da, giọng nói trầm vô cùng: "Vậy mình muốn làm sao?" Thật ra là anh đang dụ dỗ, chỉ cần cô nói thì anh sẽ buông bỏ mọi thứ ngay lập tức.

Hơi thở của Vũ Hà Trang nóng ẩm, dính nhớp hơn cả gió biển ngày hôm qua, cô trầm mặc trong chốc lát, đến khi Trần Doãn Bách sắp phát điên vì phải chờ đợi thì chợt nghe thấy tiếng cô.

Giọng nói cô yếu ớt, nũng nịu, không giống như ngày thường.

"Cậu muốn làm tình với mình à?"

Trần Doãn Bách cười một tiếng, không nói gì mà chỉ nhích lại gần Vũ Hà Trang hơn. Thật ra mọi thứ không cần nói cũng biết, lúc anh cứng thì anh cũng đã nói đáp án cho cô rồi, và hoàn toàn hiến thân mình cho cô.

Kỳ thật Vũ Hà Trang cũng không biết mình đang làm gì, vị cồn làm não cô hỗn độn thất thường. Cô bị Trần Doãn Bách dụ dỗ nói hết mọi thứ ra.

Môi của Trần Doãn Bách lần xuống, dán trên làn môi của cô, cắn mút, liếm môi cô ướt nhèm: "Muốn thì sao?"

Đôi mắt Vũ Hà Trang chớp chớp: "Nhưng mà...Mình nghe nói là sẽ đau, mình sợ đau."

Nũng nịu mềm mại làm trái tim Trần Doãn Bách nhũn cả ra, anh ôm chặt cô, rồi lại hôn: "Cậu muốn làm với mình không?"

Tuy Vũ Hà Trang bị say rượu nhưng vẫn còn chút cảm giác thẹn thùng, bị anh nhìn chằm chặp như thế nên cô không thể tự nhiên nói ra chữ "Muốn" được. Suy nghĩ một lúc, cô ưỡn người, đến gần bên tai anh, nói nhỏ: "Muốn chút chút." Thật ra vì rượu đã làm cho cô can đảm hơn, cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ muốn cho anh biết tâm tư của mình.

Trần Doãn Bách kéo cả người Vũ Hà Trang lại, làm cô gục trong lòng anh, duỗi tay ấn đầu cô đáp trên vai anh, hai người kề sát nhau không có kẽ hở. Ngực anh, đang phập phồng theo nhịp thở của anh, mỗi lúc một dài. Chạm nhau rồi khẽ xa nhau, giây sau lại bị hấp dẫn phải kề nhau lần nữa.

Vũ Hà Trang bị anh ôm, chỉ có thể nhìn thấy tủ quần áo ở phía sau giường, bóng dáng của hai người hiện trên tủ quần áo, màu đen phập phồng.

Cô thấy Trần Doãn Bách đang động đậy.

Anh lui về sau, hình như đang cởi quần.

Trái tim Vũ Hà Trang đập thình thịch, cứng đờ không dám nhúc nhích.

Anh thật sự cởi ra.

Cô nghe thấy tiếng sột soạt, lỗ tai như sắp bị thiêu cháy. Cô mặc váy ngủ, vạt áo đã sớm bị vén lên vì hành động lúc nãy, làn da nóng bỏng tiếp xúc với phần đùi trơn bóng, không hiểu vì sao cô bắt đầu rùng mình.

Hình như Trần Doãn Bách nhận ra phản ứng sợ hãi của Vũ Hà Trang, nên anh dịu dàng thân mật vuốt ve sau cổ cô, trước kia anh thường bóp nó để không cho cô chạy trốn, bây giờ thì lại mơn trớn, nhưng mục đích vẫn là không cho cô chạy khỏi.

"Không làm, đừng sợ."

Nhịp thở của Vũ Hà Trang chậm lại, giây tiếp theo, đột nhiên cô run lên, trong miệng thốt ra một tiếng ưm. Cô bị dọa —

Hình như đùi cô đã đụng phải thứ kia.

Đụng nhau không hề bị cách trở.

Cô không rõ, trong mơ hồ chỉ cảm giác được nó vừa nóng vừa cứng, đỉnh tròn. Lúc nãy có vẻ như phần đỉnh đã cọ lên đùi cô.

Trần Doãn Bách cười, tay anh phía sau cổ cô bắt đầu chặt cứng, anh nói: "Mình xin lỗi."

Cả người Vũ Hà Trang tê tê, biết rõ còn cố hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"

Phần dưới của hai người bị tách ra, để lại một khoảng không mơ hồ, cô cảm nhận được tay của Trần Doãn Bách cục cựa nhẹ ở chỗ đó.

Trần Doãn Bách không đáp, chỉ nghiêng đầu hôn lên gương mặt cô, vừa thở hổn hển vừa cắn vành tai của cô, thỉnh thoảng còn có tiếng rên rỉ khó chịu từ chố mũi tràn ra.

Vũ Hà Trang biết anh đang làm gì, trái tim cô mềm mại, vì thế càng cẩn thận không dám nhúc nhích.

Đã rất nhiều lần anh không cẩn thận đụng vào đùi cô, cô không bỏ dở cũng không thét chói tai, nhẹ nhàng hừ một tiếng coi như là đang kháng nghị, nhưng như thế thì càng làm Trần Doãn Bách thêm hưng phấn, động tác anh càng mạnh bạo hơn nữa, thậm chí có mấy lần anh vô tình chạm vào cô nhiều hơn.

Còn cô thì sắp nổi điên lên rồi, trái tim đập bùm bùm, cả thở thôi cũng khó khăn, bàn tay đáp trên lưng anh dần dần trở nên ướt át, trong mắt cô cũng tự dưng ngấn nước.

Cô nhỉ giọng hỏi: "Được chưa."

Trần Doãn Bách thở gấp, hỏi: "Khó chịu hả?" Nhưng động tác vẫn như cũ, không chịu dừng lại.

Vũ Hà Trang chớp chớp mắt ra vài giọt nước mắt: "Có chút."

Trần Doãn Bách hỏi: "Khó chịu chỗ nào?" Anh hoin nước mắt cô đầy tình cảm.

Thật ra Vũ Hà Trang cũng không biết mình khó chịu chỗ nào, chỉ là cô thấy không được bình thường, cả người như chìm vào trạng thái trôi nổi, trong chốc lát thì nổi lên, lúc sau lại chìm xuống, cô không quen nên thấy sợ hãi. Cô nghĩ, cảm thấy chắc là do mình bị thiếu nước —

Mồ hôi, nước mắt, cả hơi thở của cô đều bị bốc hơi ra ngoài.

Cơ thể nóng bỏng cũng cần bổ sung nước để cô hạ nhiệt độ.

Thế nên cô khàn giọng nói: "Khát nước."

Trần Doãn Bách sửng sốt: "Khát hả?"

Nhớ tới lúc nãy anh luôn hôn nước mắt của cô, hôn môi cũng không ngừng, Vũ Hà Trang rầu rĩ nói: "Ừm, nước trong người mình đều bị cậu uống hết rồi."

Chỉ một câu trẻ con như thế lại làm sợi dây trong đầu Trần Doãn Bách căng chặt.

Anh hôn lên mặt cô: "Mình xin lỗi."

Vũ Hà Trang vỗ lưng anh: "Không sao đâu, nhưng cậu có thể nhanh lên được không?"

Trần Doãn Bách cười một tiếng, thở hổn hển hai lượt rồi nói được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #haylammm