Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Về đến nhà đã là xế chiều.

"Ngồi đợi tôi nấu ăn một chút." Cô nhanh
chóng bận rộn xếp đồ vào trong tủ lạnh.
Cả ngày hôm nay nàng chưa bỏ gì vào
bụng, cô cần mau nấu cho nàng một bữa
ăn.

"Ừm." Nàng cũng không muốn làm phiền
cô, ra ghế ngồi xem tivi mà đợi.

Ngồi một lúc, điện thoại cô để quên trên bàn bồng rung lên. Nàng nhìn vào màn hình, là cha của Hyeri. Điều này khiến lòng nàng có chút hồi hộp cùng lo sợ. Nàng phân vân không biết có nên báo cho cô hay không.

"Hyeri, có người điện thoại cho em." Cuối cùng vẫn quyết định gọi, Hyeri vẫn cần có cuộc sống riêng của mình.

Cô vì tiếng gọi của nàng mà dừng tay, đi đến cầm lấy điện thoại. Nhìn thấy tên người trên màn hình, cô bỗng khựng lại, không lâu sau vẫn bấm nghe.

"Có chuyện gì?" Hyeri lạnh lùng hỏi. Chẳng biết đầu giây bên kia nói cái gì, nàng chỉ thấy mặt Hyeri dần tái nhợt, lấp bắp không nói ra lời.

Cúp máy xong, cô vẫn chưa có ý định hoàn hồn. Subin không nhịn được bất an lên tiếng.

"Hyeri, có chuyện gì vậy?" Nàng hỏi mà nàng không nhận được câu trả lời. Mãi cho đến một lúc sau, Hyeri mới đưa đôi mắt đỏ rực ngước lên, run run nói.

"Ryu Junyeol chết rồi."

Junyeol?

Chết?

Nàng không tin được bàng hoàng mở to
mắt. Suốt thời gian bên nhau, cả cô và
nàng đều đã quên đi mất người đàn ông
này.

"Tại sao chứ?"

"Anh ta biết tôi ở với chị, say rượu rồi lái
xe." Cô nói từng chữ chầm chậm ngắn
gọn, lòng nổi lên từng đợt bão giông.

"Subin, tôi cần phải rời đi một chút. Đợi
tôi." Hyeri vất lại một câu nói rồi vội chạy đi.

Vì một chữ đợi của cô, nàng liền ở lì trong nhà liên tục hai ngày. Hai ngày, món ăn nấu dở ở bếp đã bốc mùi kinh khủng, Subin vẫn lặng thinh.

Nàng thậm chí chưa từng rời khỏi ghế ở
phòng khách. Muốn ngủ thì thiếp đi ở đó, nhất định không ăn. Nàng chẳng buồn ăn uống gì cả, nàng chỉ một mực lo cho Hyeri.

Junyeol chết, điều này đối với nàng
là một ân huệ trời ban. Hiện tại người
thương đã chẳng còn gì trói buộc, đã hoàn toàn có thể trở về với vòng tay nàng.

Nhưng nàng đã gặp Lee Mason, người
đàn ông hiểm ác này thực sự rất đáng sợ. Ông ta hoàn toàn trong hai ngày này có thể tổn hại đến tình yêu của nàng. Nàng suy tư đến mệt nhoài, chẳng biết đã bao lâu rồi không ngủ, khẽ lịm đi.

Cánh cửa nhà hé mở khi nàng vẫn đang
chìm trong mộng mị.

Nếu nàng còn thức, chắc hẳn nàng sẽ mừng rỡ và chạy về phía cô. Hoặc cũng có thể đau đớn trách móc.

Hyeri xơ xác mệt mỏi, cũng chẳng còn tâm trí nhiều để dự đoán cảm xúc của nàng.

Cô nhìn một lượt căn nhà, ngoại trừ món
ăn thối rữa, tất cả đều không dịch chuyển dù chỉ một chút. Kể cả Subin.

Hyeri bước lại gần nơi nàng nằm, quỳ một chân xuống gần nàng say ngủ, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Tại sao lại để bản thân mình như vậy?"
Cô xót xa hỏi. Tự trách mình bất cẩn lại lỡ quên mất đi nàng. Nàng ngủ say, nhận được ấm áp nơi gò má đã dần dần thức giấc,

"Chị chỉ lo cho Hyeri." Vừa mới tỉnh dậy, nhìn thấy cô, khoé mắt liền muốn rơi ra những giọt lệ.

"Nếu lo cho tôi, trước hết phải lo cho
chính mình." Cô lấy ngón tay lau đi khoé
mắt nàng. Mọi đớn đau mà nàng phải
nhận, tất cả đều khiến cô khó chịu đến
ngộp thở. Nàng không được thương tổn,
ner nhất định không.

Nàng không nói nữa, chỉ muốn nhìn ngắm người sao cho thật kỹ càng. Được một lúc, Hyeri định đứng dậy, nàng liền lo sợ bắt lấy cô.

"Em còn định đi đâu nữa sao?"

"Ngoan, vào dọn dẹp rồi nấu ăn cho chị,
có được không?" Cô xoa lấy đầu nàng an
ủi. Nàng càng hoảng sợ bao nhiêu, lòng cô cũng nổi lên bấy nhiêu phần tự trách.
Nàng gật đầu ngoan ngoãn mà vẫn không chịu buông tay cô ra.

Hyeri bất đắc dĩ lắc đầu, đành phải dẫn theo nàng vào nhà bếp. Nhìn một lượt những thứ ở trong nhà bếp, cô vẫn như cũ muốn đuổi nàng ra ngoài phòng khách.

"Subin, chỗ này không sạch sẽ, ra phòng
khách đợi một chút được không?"

"Hôm ấy em cũng nói như vậy." Nàng nhớ lại cảm giác của hai ngày trước, tay theo bản năng càng siết chặt người bên cạnh hơn. Hyeri thở dài, rốt cuộc vẫn chiều nàng.

"Vậy ngồi ở bàn ăn nhé. Như vậy tôi cũng sẽ không trốn được." Hyeri dẫn nàng lên ghế ở gần đó mà thuyết phục. Cuối cùng cái đuôi cũng chịu đồng ý mà ngồi xuống.

Nàng nhìn chằm chằm bóng lưng Hyeri suốt thời gian cô lạo xạo, kể cả khi món ăn đã bày biện hết trên bàn, nàng vẫn không ngừng dõi theo.

"Ăn một chút đi được không? Chị đã
không ăn gì rất lâu ròi." Cô thúc giục nàng khi thấy nàng vẫn ngồi chống cằm.

"Nhìn Hyeri liền no." Nàng mỉm cười nói.

"Chị..." Cô hết lời để nói với nàng, đành tự cầm lấy thìa gắp thức ăn đưa lên miệng nàng.

Hai thân thể nhịp nhàng, cô vừa đưa cơm lên gần miệng nàng, nàng cũng há miệng phối hợp theo. Cho đến tận khi cô dừng lại, nàng mới nhận ra mình đã ăn hết hai bát cơm đầy.

"Em thực xấu, sao lại lợi dụng chị không
để ý cho chị ăn nhiều như vậy?" Nàng ôm lấy bụng no đầy trách móc. Chưa bao giờ nàng ăn no như vậy cả. Mọi thức ăn trên bàn này đều đã được đưa hết vào bụng nàng làm nó thực sự muốn nổ tung.

"Ăn nhiều một chút mới tốt." Cô mặc kệ
nàng mắng, dọn lấy đồ trên bàn đem đi
rửa.

Subin hôm nay như một đứa nhóc phiền phức lười biếng quấn lấy cô. Cô thậm chí còn phải đánh răng cho nàng, rồi ẫm nàng lên giường dỗ dành ngủ.

"Chị không ngủ đâu. Nhỡ em lại bỏ đi thì
sao?" Nàng nũng nịu khi được cô ấm áp
vỗ về. Ước sao mỗi ngày đều bên nhau
không rời xa như vậy.

"Tôi không đi. Tôi hứa." Hyeri đưa tay vỗ vỗ trên lưng nàng êm đềm hứa hẹn. Nàng nhìn gương mặt cô ánh vàng bởi
ngọn đèn đầu giường, được mười lăm
phút, cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Hyeri nghe tiếng nàng thở đều đặn, lúc này đây mới cúi xuống hôn lên hàng lông mày nàng vẫn còn nhăn nhăn, thủ thỉ nhẹ nhàng hai tiếng,

"Xin lỗi."

Xin lỗi em vì hiện tại, vì quá khứ, vì cả
tương lai.
__________________________________________________

au: rubiposye

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com