16
Đau đớn nhiều như thế nào, Hyeri vẫn quyết không làm mất thì giờ của nàng nữa.
Hai thân thể mạng đầy máu tanh quay trở lại phòng vẽ, làm những việc ngày thường ngày họ vẫn làm.
Hyeri nhìn màu vẽ ở trong tay mình, cô muốn nếm lấy nó chứ không phải dùng nó để hoa lên bức tranh. Nhưng nêu như vậy, bức tranh này sẽ mãi mãi là một tác phẩm không thể hoàn thành.
Cô đã thầm ước nguyện như vậy.
Cô hoàn toàn có thể làm vậy.
Cho đến khi đưa mắt nhìn lên Subin đã xơ xác quá nhiều so với ngày đầu gặp lại, cô đành gằng gượng vẽ tiếp bức tranh.
Tranh phải hoàn thành, người cũng phải
sống tốt. Hyeri lẩm nhẩm trong miệng, cầm lấy cọ vẽ bắt đầu di chuyển.
Hai cỗ thân thể chìm vào thinh lặng.
Không một tiếng động nào được phát ra
từ họ, chỉ thoang thoảng nghe được tiếng
cọ vẽ lao xao trên khung tranh.
Hyeri cứ vẽ được một đường, lại ngẩng đầu lên ngắm người ngắm nàng mất ba phút. Vì vậy, mẫi cho đến rạng sáng ngày hôm sau, cô mới có thể dừng tay.
"Subin, để tôi dọn dẹp một chút." Thanh âm cô run rẩy nói với thân thương đã nằm suốt hàng tiếng đồng hồ không nhúc nhích.
Nàng nghe thấy tiếng cô, con ngươi khẽ
động đậy, cũng thực lâu sau mới chậm rãi bước đi, rời khỏi căn phòng một đường không nhìn lại.
Một đường không quay đầu.
Cửa vừa đóng, nàng liền gục mình xuống
dưới đất, nức nở đau thương.
Hyeri cũng không khá hơn nàng, lê lết từng bước đến nơi ghế mà nàng vừa nằm, chỉ mới đây thôi người đã chẳng còn cạnh bên. Người rời đi nhanh như khi người ở lại.
Cô hít hà từng hơi ấm mà nàng để quên,
ôm lấy cái ghế như thể nó chính là người
mà mình đã ngày đêm thương nhớ. Họ cách nhau duy nhất một bức tường, lại chỉ có thể ở nơi mình thuộc về mà tưởng nhớ đối phương.
Cô ở lì trong phòng tới hết một ngày mới
chịu ra ngoài. Vừa mở cửa, đã nhìn thấy Subin ở dưới sàn vùi mặt thật sâu vào đầu gối.
"Subin."
Subin, Subin, Chung Subin.
Gọi tên em biết bao nhiêu lâu cho thoả?
Nàng ngước mặt lên nhìn Hyeri ở trên cao, chờ đợi cô nói điều trong mơ mà nàng mộng tưởng.
"Subin, tranh vẽ xong rồi."
Một lời nói, đã bắt đầu đủ mọi thương
đau. Đúng vây, tranh đã hoàn thành, cũng đã đến ngày đi. Subin khẽ mỉm cười, không còn gì để nói, quay trở về phòng thu dọn đò đạc.
Nàng không cam tâm như thế.
Nàng sẽ đi, nhưng nàng sẽ không rời khỏi đây với một bụng ấm ức như vậy. Hyeri, bằng mọi giá nàng phải cho con người này biết nàng đã phải chịu những cảm giác uất ức kinh khủng đến tột cùng vì cô.
Nàng kiên quyết dừng mọi việc trong tay
lại, đi thẳng vào trong phòng vẽ.
Hyeri ngạc nhiên nhìn mặt nàng đanh lại đi gần về phía mình, nàng không nói nhiều, đến nơi liền một mạch giật phăng tấm vải đang trùm lấy khung tranh xuống.
Thứ trước mặt hoàn toàn khác xa so với
trong đầu nàng tưởng tượng. Bức tranh chỉ u ám những màu đỏ thấm. Một con quỷ với gương mặt méo xệch đang hét lên trong đau đớn, thân thể của nó đang chìm trong biển lửa và bám đầy những nhớp nháp chất nhờn kinh tởm rợn người. Đôi chân của nó linh kinh một dây xích trói buộc gần như đã dính liền vào da.
Mắt nàng rơm rớm lệ nhìn Hyeri vẫn chưa hoàn hồn.
"Trong mắt em, chị là như vậy sao?" Nàng tổn thương hỏi cô.
Hóa ra đây chính là hình ảnh của nàng trong mắt Hyeri. Hoá ra nàng giỏi xinh đẹp với những kẻ lạ mặt, lại chỉ là một thứ đáng phải trốn chạy trong mắt người mình thương.
"Không, tôi nhìn chị, để vẽ chính mình."
Nhìn chị, để tự hoạ lấy bản thân.
Nhìn chị, để vẽ lên những ham muốn đen tối không cách nào để có thể thoả mãn.
Nhìn chị, để cảm nhận được đớn đau của những cảm xúc quỷ ám chẳng cách nào có thể giải bày.
Nhìn chị, để hiểu được thế nào là sao trên trời không thể nắm được trong lòng bàn tay.
Nàng có ở ngay trước mặt, cũng không đủ tư cách để chiếm làm của riêng.
Subin nghe cô nói một câu đơn giản, không nói gì, trực tiếp tới kéo cổ áo cô dậy, hôn lên môi khô.
Một nụ hôn dạt dào tình nồng thắm, một
nụ hôn khiến trời đất rung chuyển, một nụ hôn của chân lý lẽ sống.
"Chị là của em, tất cả đều là của em." Hyeri thì thầm khi tách nhẹ ra khỏi chiếc hôn, rồi lại tiếp tục vùi mình vào trái cấm mời gọi.
Áo nàng mỏng manh, cũng đã nhanh bị cô xé rách.
Hyeri hiện tại đã không còn ngăn được nổi thú tính mà cô đã cố gắng giấu đi suốt quãng thời gian ở bên cạnh nàng. Tất cả đều tại Subin, nàng chính là chiếc chìa khoá để mở lấy sợi xích đã khoá chân cô lại.
Sợi xích của lòng tự trọng, sợi xích của lương tâm.
Tất cả, tất cả đều đã bị nàng phá tan hết.
Hyeri rê lưỡi xuống cổ nàng trắng ngần, gặm nhấm chúng đến mức khiến nhiều chỗ tím tái lại mới chịu rời đi.
Hai khoả đầy đặn trước đây từng dùng
để giúp cô có thể tìm lại an tĩnh, lần này
ngược lại càng khiến cô phát điên.
Subin nắm chặt lấy tóc của người đối diện, ngâm nga cố không phát ra những tiếng kêu gợi dục trêu người.
Nàng nhịn giỏi như thế nào cũng không
bằng Hyeri tinh quái tham lam.
"A.." Nàng khẽ kêu lên khi Hyeri ác liệt cắn một cái lên hạt đậu hồng từ lâu đã trở nên sưng tấy. Hyeri thoả mãn nghe tiếng nàng rên rỉ. Thân thể trượt xuống quỳ đối diện với hạ thân nàng.
Như một tên tử tù đau đớn quỳ xuống
trước đặc ân cuối cùng mà mình được
nhận, Hyeri biết mình sẽ không thoát được án tử, nhắm chặt mắt, muốn hưởng thụ vị ngọt bằng cả linh hồn và con tim.
Đưa mũi gần đến hang động huyền bí của nàng, cảm nhận từng đợt hương thơm của tội nghiệt. Hyeri dùng những ngón tay miết nhẹ lên hai cánh hoa luôn bức mình điên dại, cô chậm ngước lên nhìn gương mặt nàng ửng hồng đượm tình.
"Subin, em sẽ lưu giữ khoảnh khẳc này vĩnh viễn."
__________________________________________________
au: rubiposye
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com