Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Sáng hôm sau, Subin thức dậy đã gần
đến giờ cơm trưa. Nàng hôm qua sau khi
khóc chán liền được Hyeri nhẹ nhàng bế đến bên giường dỗ dành đi ngủ. Xong xuôi, cô cũng lièn rời đi. Nàng có thể hiểu điều đó. Tổn thương trong lòng Hyeri thực quá lớn.

Nhận được ánh nhìn quan tâm của cô sau tất cả những chuyện đã xảy ra đã là điều quá tốt đối với nàng. Nàng hoàn toàn không thể đòi hỏi hơn được nữa.

"Dậy ròi. Lại đây, tôi cũng vừa nấu xong
bữa trưa." Hyeri nói trong khi vẫn bận rộn dọn dẹp. Nàng nhìn cô thay tất cả những món ăn trên bàn thành những món ăn khác liền hiểu rằng cô thậm chí đã dậy rất sớm để nấu bữa sáng. Nhưng có lẽ cô đã không nỡ làm phiền giấc ngủ của nàng nên đã chờ đợi. Hiện tại nàng dậy giờ này, cô cũng liền ân cần nấu xong thêm bữa trưa, tất cả đồ ăn lúc sáng đều đem đi đổ.

"Hyeri, chị đang tự hỏi, nếu như chị làm một con sâu ngủ, ngủ đến tận chiều mới dậy thì sao nhỉ?" Nàng chống tay nghiêng đầu ngắm nhìn thân ảnh Hyeri bận rộn. Giá như nàng và côi gặp nhau chậm một chút. Khi mà cả hai đã đủ vững trãi, có cho mình một căn nhà, mỗi ngày về đều bình bình đạm đạm như vậy mà sống đến hết cuộc đời. Nhưng giá như vẫn chỉ là giá như, không có điều gì có thể thay đổi thực tại đau lòng đang hiện hữu.

"Nếu như vậy thì chị sẽ được ăn tối." Nói
dứt câu, Hyeri cũng vừa vặn hoàn thành xong việc lau dọn, đi đến ngồi đối diện với nàng.

Subin phì cười trước câu trả lời của cô. Bữa cơm trưa thanh đạm diễn ra rất vui vẻ. Subin năm dài trên ghế ngoài phòng khách chơi điện thoại, còn Hyeri lại lụi cụi ở dưới phòng bếp dọn don rửa rửa.

Khoảng chừng nửa tiếng trôi qua, cuối
cùng Hyeri cũng xong việc mà đi đến chỗ Subin đang ngồi.

Nàng đã ngủ mất rồi.

Tại sao ngủ thôi cũng xinh đep đến thế?
Hyeri tự hỏi. Vì quá tò mò, Hyeri liền không thể nhịn được rón rén lê người gần về phía nàng.

Cô nghiêng đầu nhìn thật kỹ ngũ quan
của nàng. Quái lạ! Rõ ràng bản thân đã
từng có nàng trong tay. Cô lại chưa bao giờ dám nhận rằng mình có thể lý giải được nàng. Subin xinh đẹp so với ngày ấy đã càng trổ mã. Nàng ta đang đứng trên đỉnh cao của cuộc đời mình.

Hyeri tức giận nắm chặt tay. Từ ngày đầu tiên nàng rời đi, cô cứ tưởng rằng chỉ cần có thật nhiều tiền nàng chắc chẳn sẽ trở lại. Cô liền không ngần ngại đồng ý trở về công ty của cha, đâm đầu vào làm việc suốt một năm dài chẳng màng đến bất cứ thứ gì. Chỉ là khi có thật nhiều tiền như thế, vẫn chẳng thấy nàng ở đâu.

Vậy nên cô đã chán nản dừng lại, quyết định sống cả đời với thất vọng và cô đơn. Nhưng một lần nữa cha cô lại xuất hiện, ngồi vắt chéo chân, chỉ đơn giản nói một câu liền khiến cả thế giới trong cô sụp đổ.

"Subin, hiện tại sống rất tốt."

Hiện tại,

Sống rất tốt.

Mọi thanh âm uất úức bị nghẹn lại trong cổ họng, Hyeri ngửa đầu lên trời ngăn cho nước mắt không chảy xuống gò má.

Giọt nước mắt chảy ngược vào trong.

Điều duy nhất có thể xả đi cục đau đớn
trong bụng cô khi ấy là lời đề nghị kết hôn với Junyeol, nếu vậy sẽ chẳng có ai tham gia vào cuộc sống của cô nữa. Cô đã đồng ý. Vì cả cuộc đời cô sau này, cũng chẳng còn việc gì để họ có thể tham gia.

Những năm qua cô đã sống khốn khổ như thế nào. Vậy mà chị ta cứ như vậy xinh đẹp. Rồi chị ta cứ như vậy nổi tiếng. Rồi chị ta đã bị bao nhiêu tên đàn ông chạm vào?

Chỉ tưởng tượng thôi Hyeri đã hít thở không thông. Cuối cùng, vì sợ bản thân giận quá hoá rồ sẽ làm nàng kinh hãi, Hyeri vội vàng rời đi.

Ba mươi phút nữa trôi qua, Subin chính thức bừng tinh khỏi cơn mộng. Dáo dác nhìn xung quanh. Vô cùng vắng vẻ, vô cùng an tỉnh.

Vô cùng đáng sợ.

Nàng rất sợ ở một mình trong một nơi
rộng lớn. Đó là lý do nàng hiện tại làm ra được rất nhiều tiền, căn hộ của nàng vẫn chỉ là một căn hộ độc thân vừa vặn ấm cúng. Đôi lúc nàng hay đùa rằng có thể rằng khi còn trẻ, nàng đã từng phải ở một nơi chật hẹp. Cho nên bây giờ rộng rãi quá không quen.

Có lẽ điều ấy là thật.

Không hẳn, lúc nàng ở cùng Hyeri tại đây, nàng đâu có cảm thấy sợ? Mà Hyeri đang ở đâu?

Đưa mắt lên tìm một lần nữa, cô không
có ở đây. Subin như một cô mèo lười đứng dậy duỗi người, xong nàng ta liền đi tìm chủ nhân để được vuốt ve.

Không có ở phòng vẽ.

Không có ở phòng ngủ.

Subin có chút nản lòng. Hình như
Hyeri đã rời khỏi nhà, nàng dường như đã tìm hết mọi ngóc ngách. Tuy vậy, khi nhìn thấy một cánh cửa ở tận sau cuối cùng của các gian phòng, Subin lại hy vọng rằng cô sẽ ở đó.

Khẽ mở cánh cửa, không một bóng người. Subin thở dài một hơi nhưng ánh nhìn của nàng nhanh chóng bị những thứ trong đây thu hút.

Căn phòng được bố trí rất nhiều đồ cổ.
Hyeri từ bao giờ lại có thú vui xa xỉ như vậy?

Subin đi một vòng quanh căn phòng ngắm nhìn mọi thứ. Có bức tranh mà nàng đã từng được thấy rồi. Đó là bức Tuổi xuân mà Hyeri đã từng kể với nàng. Bức tranh của một hoạ sĩ vô danh tặng cho cô, từ đó mới khiến cô bắt đầu yêu hội hoạ.

Nàng từng nhíu mày trong lòng cô, miệng lầm bầm không ngừng về tác phẩm này. Cái gì mà tuổi xuân? Rõ ràng đây là một mớ hỗn độn về màu sắc nhìn vào liền thấy chóng mặt ảm đạm. Tuổi xuân tốt đẹp, nên vẽ về những con người trẻ trung tươi đẹp mới đúng. Hyeri khi ấy chỉ lắc đầu cười, nói cô sao mà trẻ con.

Chị lớn hơn nhóc những hai tuổi nhé.
Lẩm nhẩm lại những lời từng nói, Subin khẽ phì cười. Nhưng nụ cười nàng chợt tắt dần, nàng đúng quả thực rất ngây thơ. Đống hỗn độn này tuổi xuân mà nàng được trải qua mới chính là cái

Cố gắng thoát khỏi những dòng suy nghĩ tiêu cực, Subin chuyển tầm mắt mình sang nơi khác.

Nàng đã cố không tò mò, nhưng đập vào
mắt nàng chính là một cái kệ trưng bày ở giữa phòng được phủ lên một tấm vải đen. Đó là thứ gì? Và vì lý do gì, chúng bị che đi?

Trong đầu Subin xuất hiện hàng loạt câu hỏi. Cuối cùng nàng không nhịn được đưa tay định kéo tấm vải xuống.

"Động vào đồ của tôi khi chưa được
cho phép là không tốt đâu Subin." Hyeri nói với một giọng đều đều.

"Chị định tìm em nhưng không thấy. Chị
xin lỗi." Subin ôm lấy ngực mình. Cô thật sự đã doạ nàng đến hồn bay phách lạc.

Park ChaeYoung không để ý thái độ của nàng. Nhìn xung quanh một lượt tựa như thưởng thức, sau đó tay đút vào túi áo, vô định hỏi nàng,

"Subin, chị thấy căn phòng này như thế
nào?"

"Đẹp." Một từ cảm thán đơn giản, Hyeri vô cùng hài lòng.

"Chị đã cảm nhận bằng cái gì?" Cô tiếp tục đặt ra câu hỏi.

"Đương nhiên là mắt rồi, không phải sao?"

Subin nghiêng đầu khó hiểu nhìn cô. Căn phòng này bố trí rất đẹp. Chỉ cần một người bình thường không am hiểu về nghệ thuật khi nhìn cũng sẽ đều cảm thán như nàng.

"Đó chỉ là một phần của nghệ thuật thôi,
Subin."

"Vậy sao? Vậy em đã cảm nhận chúng
bằng những gì?" Hyeri lại tiếp tục gây ra trong lòng nàng sự tò mò. Cô sau khi nghe câu hỏi liền đi tới gần nàng, nhìn nàng không chớp mắt. Lúc sau liền nắm lấy tay nàng kéo đi.

"Để tôi dạy chị. Hôm nay chúng ta sẽ bắt
đầu vẽ."
__________________________________________________

au: rubiposye

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com