Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
Mùa Hạ Dừng Ở Năm Hai Mươi

Mùa Hạ Dừng Ở Năm Hai Mươi

5 0 1

Mười sáu tuổi, Thẩm Thanh Ý luôn nghĩ rằng có những người sinh ra đã thuộc về ánh đèn sân khấu.Họ có thể cười nói tự nhiên với tất cả mọi người, có thể bước vào một nơi xa lạ mà chẳng hề lúng túng, có thể dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông.Tạ Cảnh Dương là một người như thế.Còn Thẩm Thanh Ý thì không.Cô thích ngồi cạnh cửa sổ, thích ghi lại những suy nghĩ vụn vặt vào cuốn sổ tay cũ, thích lắng nghe hơn là lên tiếng. Cô không giỏi bắt chuyện với người lạ, cũng không quen việc trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của bất kỳ ai.Thế nhưng tuổi trẻ vốn là thứ khó đoán.Có những người xuất hiện rất rực rỡ, rồi biến mất như một cơn mưa mùa hạ.Cũng có những người ban đầu chỉ là "một bạn học cùng lớp", không thân thiết, không đặc biệt, thậm chí chẳng để lại quá nhiều ấn tượng.Cho đến một ngày, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mới nhận ra người ấy đã lặng lẽ chiếm lấy một khoảng ký ức quan trọng đến nhường nào.Tuổi mười sáu luôn trôi qua rất chậm.Chậm đến mức chúng ta từng nghĩ mùa hạ ấy sẽ kéo dài mãi mãi nhanh hơn tất cả những gì ta tưởng tượng.Có những lời chưa từng được thổ lộ.Có những cảm xúc không biết nên gọi tên thế nào.Có những người, dù đã đi qua rất nhiều năm tháng, vẫn khiến ta nhớ rõ dáng vẻ của họ dưới ánh nắng cuối chiều.Và cũng có những mùa hạ...tưởng như sẽ không bao giờ kết thúc.…

RỒI CẬU SẼ BIẾT THÔI?

RỒI CẬU SẼ BIẾT THÔI?

2 0 1

Vân Anh ( 19 tuổi) - một cô gái không có gì quá đặc biệt. Không phải học sinh giỏi xuất sắc, không phải hoa khôi của lớp, càng không phải kiểu người được mọi ánh nhìn dõi theo. Cô chỉ là một học sinh bình thường với chiều cao 1m58, ánh mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng đôi khi còn che giấu những rung động trong tim.Còn cậu - Minh Đức( 19 tuổi) - lại là kiểu con trai mà ai cũng quý mến. Hoạt bát, giỏi thể thao, hòa đồng và luôn mang lại tiếng cười cho lớp học. Cậu nổi bật theo cách tự nhiên nhất, và chính vì vậy, cậu chưa từng nhìn thấy một người như cô - dù hai người học chung lớp suốt bao năm.Cô thích cậu từ lúc nào cũng không rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần cậu mỉm cười, tim cô lại lỡ một nhịp. Mỗi lần vô tình được gọi tên cùng nhau, cô lại lặng lẽ vui cả ngày dài.Đây là câu chuyện về một mối tình đơn phương - nhẹ nhàng, âm thầm, và mang đầy hy vọng. Liệu lời tỏ tình mà cô ấp ủ có được đáp lại? Hay mãi mãi chỉ là một bí mật được giấu sau ánh mắt ấy?> "Tớ thích cậu... nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ biết đâu.Hoặc... rồi một ngày nào đó, cậu sẽ biết thôi."…