What if...
-------Toàn bộ những điều mà cậu làm ở rạp xiếc kể từ khi Kaufmo và Ribbit rời đi, về một mặt nào đó thật ấu trĩ và không mấy ngạc nhiên khi luôn đem lại cái kết tồi tệ nhất: cố biến mọi thứ thành trò đùa, bọc mọi cảm xúc dữ dội và chân thật nhất trong mấy câu châm chọc quái gở, thay thế sự quan tâm sâu sắc bằng những lời móc mỉa chẳng thương tiếc,... Để rồi theo thời gian, lớp mặt nạ vô hình dần nặng nề hơn cả nụ cười gượng ép trên mặt Ragatha khi cô cố bắt chuyện với cậu, tiếng thét và nỗi sợ hãi tột cùng trong Jax ấy vậy mà lại phát ra âm thanh chẳng khác nào những tràng cười kì dị. Nhưng giả sử mọi chuyện khác đi thì sao?Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu mở lòng sớm hơn?Nếu cậu biết rằng sẽ luôn có người một người chấp nhận con người thật của mình thì sẽ thế nào?Dẫu vậy, ngay cả trong viễn cảnh tươi đẹp ấy, Jax vẫn sẽ không bao giờ là một cậu trai hiền lành, ngoan ngoãn hay dễ bảo. Ý nghĩ đó buồn cười đến mức chính cậu cũng sẽ bật cười khi nghe thấy. Jax vẫn là Jax thôi.---------Đã một tuần kể từ khi xem tôi tập 9, vậy mà ngày nào cũng vật vờ nghĩ về Jax, nhân vật yêu thích nhất của tôi xuyên suốt từ đầu đến cuối series.Tôi viết những dòng này không theo một khuôn mẫu nào cả, chỉ là muốn đặt một cái nhìn rất chủ quan của mình vào Jax, con thỏ tồi bấu víu vào sự bất cần để không phát điên, và Pomni, cô hề đã không còn lạc lối trong thế giới kĩ thuật số.Nếu cảm thấy vài dòng văn này không phù hợp với mình, bạn có thể click back bất cứ lúc nào^^Chúc một ngày tốt lành.…


