Jayhoon || Berlin and you.
Năm năm không đủ để một người chờ một người mãi mãi. Tôi hiểu điều đó. Nhưng trăm năm trôi qua mà không hề biết đến nhau còn tàn nhẫn hơn, vì nó phủ nhận ngay từ đầu khả năng tồn tại của một mối liên hệ. Ít nhất, chờ đợi vẫn cho con người quyền được hy vọng. Không biết đến nhau thì không.Tôi chỉ là một kẻ hạ sĩ trong hội họa. Tôi vẽ những tấm toan trắng bằng đời sống đã bị bóp méo, bằng những hình ảnh từng ghim chặt vào tôi và không chịu rời đi. Tôi không làm chúng biến mất. Tôi chỉ thay hình dạng cho chúng, và vì thế, chúng ở lại với tôi suốt đời.Rồi tôi nhặt nó về. Một kẻ lang thang, bị đời vùi dập đến khốn khổ. Ban đầu chỉ là một sự tình cờ không đáng nhớ. Nhưng từ lúc nào, chính sự tồn tại của nó trở thành điểm tựa cho mọi cơn hoang tưởng trong tôi. Tôi không còn chắc mình đang sống hay chỉ đang phản ứng lại một ám ảnh đã tìm được hình hài.…

