KeonHyeon || Nét vẽ họa nét cười.
Rời Hà Nội với một chiếc tay nải, một giấc mộng hội họa còn dang dở và những điều chẳng thể nói thành lời, Hoàng chẳng biết mình sẽ đi đâu. Chỉ là giữa bao nhiêu miền đất có thể đặt chân tới, cái tên Quảng Ninh cứ thế xuất hiện đầu tiên trong đầu cậu.Có lẽ là duyên. Cũng có lẽ, có những nơi người ta phải đi qua chỉ để gặp được một người vốn đã chờ mình ở đó.Trên một đoạn đường xa lạ, Hoàng gặp Huy - một người con của biển, mang theo nụ cười hiền và một cuộc sống bình dị đến mức tưởng chừng chẳng có gì đáng để lưu tâm.Vậy mà Hoàng lại vẽ nụ cười ấy.Ban đầu chỉ là một nét bút tình cờ. Sau này mới hay, có những nét đã đặt xuống rồi thì chẳng dễ gì xóa được.Hoàng vốn chỉ định đến Quảng Ninh một thời gian.Huy cũng chẳng nghĩ một người xa lạ từ Hà Nội đi ngang qua đời mình lại có thể ở lại lâu đến thế.Giữa những ngày biển còn xanh, gió còn mang vị mặn và những chuyến đi tưởng chỉ kéo dài một đoạn đường, hai người cứ thế bước vào đời nhau - chậm rãi, tự nhiên, chẳng ai hay từ khi nào một người đã trở thành lý do để người kia muốn ở lại.Bởi có những cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài một chuyến đường.Nhưng cũng có những người, một khi đã gặp rồi, cả đời chẳng thể vẽ thành một nét phai.…

![[Keonho x y/n] Cậu Trai thôn Đoài và nàng gái thôn Đông.](https://truyen4u.com/images/keonho-x-y-n-cau-trai-thon-doai-va-nang-gai-thon-dong-414366818.webp)
