Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
[ ViCho ] Ba mươi phần trăm là dỗi - Bảy mươi phần trăm là yêu

[ ViCho ] Ba mươi phần trăm là dỗi - Bảy mươi phần trăm là yêu

2,198 103 2

Trịnh Chí Huân thích Phác Đáo HiềnThích đến mức chỉ dám dõi theo anh một cách yên vị và thành kính như kẻ hành hương đang trú ngụ dưới bóng của một vị thần…

[ ViCho ] Bản tin ngày hoà bình

[ ViCho ] Bản tin ngày hoà bình

1,133 229 9

Sài Gòn, 1982.Tiếng còi tàu hú vang sân ga Hòa Hưng, mang theo những người lính trở về từ chiến trường biên giới Tây Nam. Nhưng với bác sĩ quân y Phác Đáo Hiền, bước xuống toa tàu không có nghĩa là đã về đến nhà. Anh mang theo mình mùi tử khí của rừng khộp Xiêm Riệp, tiếng pháo rít trong những cơn sốt rét và một tâm hồn đã vỡ vụn, không còn khớp nổi với nhịp sống hối hả của phố thị thời bao cấp.Giữa đám đông lộn xộn ấy, có một màu trắng tinh khôi vẫn kiên nhẫn đợi anh suốt bốn năm ròng.Chí Huân - cậu phát thanh viên với giọng nói ấm áp như nắng tháng Tư, người tin rằng chỉ cần mình đợi, người kia nhất định sẽ tìm đường về. Em không sợ bóng tối trong mắt anh, không sợ đôi bàn tay run rẩy vì ám ảnh đạn bom của anh. Em dắt anh đi qua những con hẻm nồng mùi hủ tiếu gõ, dùng những bản tin hòa bình để lấp đầy những khoảng trống câm lặng trong lòng người lính cũ.Chiến tranh có thể kết thúc bằng một chữ ký trên giấy tờ, nhưng cuộc chiến để đưa một con người trở về từ cõi chết tâm hồn mới thực sự bắt đầu."Hòa bình đã về trên từng mái tôn rỉ sét của Sài Gòn, nhưng bao giờ trái tim anh mới thực sự được giải ngũ, để yêu em một cách vẹn tròn đây anh?"…

[ ViCho ] Người ơi người ở đừng về

[ ViCho ] Người ơi người ở đừng về

9,540 1,496 43

"Người ơi... người ở đừng về..."Trịnh Chí Huân vẫn thường nương theo nhịp võng đưa mà hát ru cô con gái nhỏ bằng câu quan họ xứ này mỗi khi nắng trưa đã đứng bóng giữa đỉnh trời.Người ta vẫn bảo quan họ là cái nợ của miệng thế, hát để mà níu, mà giữ, để làm khổ nhau bằng cái sự dùng dằng chẳng nỡ dứt tà áo nhau. Nhưng với Huân, mỗi khi cung bậc ấy cất lên, nó không chỉ là lời ru cho trẻ thơ say giấc, mà là tiếng lòng cậu đang lơ lửng - Nỗi nhớ chồng trong lòng Huân không nồng nhiệt như lửa đốt đồng, mà nó cứ âm ỉ, e ấp như mùi trầm hương vương trên vạt áo chàm của anh còn sót lại trong buồng. Cậu cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc nồng, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống gò má phúng phính. Đứa nhỏ này có cái nốt ruồi nơi đuôi mắt mà bố nó hay bảo rằng y hệt cậu - người ta gọi là lệ đường, là dấu ấn của những kiếp người phải vay mượn niềm vui để trả nợ nỗi buồn.Trả nợ...trả cho đến ngày nắng hạ thắp vàng bên hiên, bóng dáng Phác Đáo Hiền bằng xương bằng thịt sẽ trở về trước mắt, khép lại những dùng dằng, đem hạnh phúc vẹn tròn hong khô giọt lệ sầu vương của Trịnh Chí Huân…

[ ViCho ] Hôm nay Park Dohyeon đã dỗ Jeong Jihoon chưa ?

[ ViCho ] Hôm nay Park Dohyeon đã dỗ Jeong Jihoon chưa ?

9,750 1,411 17

Pdh x Jjh phiên bản em bé=)))Thuần nhảm, viết để thoả trí tưởng tượng…