BÓNG HOÀNG LAN CỦA NGOẠI
"Có những yêu thương không bao giờ cất thành lời, chỉ yên tĩnh tỏa bóng như cây hoàng lan đầu ngõ qua bao mùa giông bão..."Năm lên sáu tuổi, sau cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ, bé An (Mầm) mang theo chiếc nhẫn nhỏ cùng đau khổ sợ hãi cho một đứa trẻ bị bỏ rơi về nhờ cụ giáo Cẩn - người ông ngoại nơi già làng yên bình ven sông Đáy.Dưới mái dốc phong phong và bóng cây hoàng lan cổ thụ ngát hương, không có những câu đố móc hay giáo điều nặng nề, chỉ có chén hoa trà sớm mai, chiếc bánh đúc lạc nóng hổi, con đom đóm trong vỏ trứng và bàn tay ấm áp của người thầy giáo già chiến đấu võ hiệp đầu đời. Hai mươi năm, từ cô bé luôn mặc cảm cho đến ngày trưởng thành bước vào đời, vào cuộc sống của người trưởng thành, An mới hiểu: tình yêu thương bao la và lý tưởng sống thanh bạch của ông ngoại chính là ngọn hải đăng soi sáng, là bến đỗ bình yên nhất, sẵn sàng che chở cho cô trước mọi gió cuộc sống đời.…

