Nhức nhói
Mọi sự lo lắng dần tan biến khi người đã đi đến chốn an toàn với tôi…
Mọi sự lo lắng dần tan biến khi người đã đi đến chốn an toàn với tôi…
Đôi mắt ấy cứ nhìn tôi mãi như đang khát khao về một ngày được trở về với sự tự do trong bầu trời xanh hoà bình...…
Nhìn hoa sen ấy cố vươn mình khỏi mặt nước con sông Thạch Hãn đẫm máu những người chiến sĩ đã hi sinh, tâm trí tôi chợt nhớ đến một hình dáng kiên cường và dũng cảm của một người con trai...…
Khi rời môi khỏi cơ thể người là lúc tôi chợt cảm thấy bản thân nên rời đi...…
Ngôi làng nhỏ này dần trở thành nơi thán thuộc với người từ vùng miền ngoài vào như Khang đây nhưng cũng chính vì lần đi lạc ấy mà Khang được một lần nếm trải bao nhiêu mùi vị từ cách sống và cuộc sống mang lại rồi kết thúc những ngày vất vả là sự bình yên bên ngọn lửa nhỏ được nhóm lên từ Hùng…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
Lòng tôi hoảng loạn đến mức chẳng còn ý thức được mình đang làm gì, hay rằng bản thân đang cận kề cái chết. Nếu không có cậu, có lẽ tôi đã liều lĩnh để thân mình ngã xuống giữa vũng máu loang trên mảnh đất Thành cổ này và trong vòng tay cậu mất rồi...…
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Từng tiếng nổ xa xăm, tiếng mưa nhè nhẹ, và ngọn lửa ấm áp tạo nên một khoảnh khắc hiếm hoi giữa hỗn loạn, nơi năm người tìm lại sự cân bằng, nơi họ học cách nương tựa lẫn nhau, hồi phục tinh thần trước khi bước tiếp vào trận chiến còn đó...…
Tiếng hát cuối cùng vang lên, rồi tắt dần, nhường chỗ cho sự im lặng ấm áp...…
Dạy em cách bắn súng trên chiến trường này từ nỗi sợ qua sự nhát gan của em, cho đến khi em cảm thấy trong lòng vực dậy được sự dũng cảm theo sự trưởng thành qua năm tháng...…
Họ nhìn xung quanh, thấy những viên gạch vỡ, những vệt khói mờ, thấy dấu chân mình và dấu chân đồng đội, và hiểu rằng trong tất cả hỗn loạn ấy, họ đã đi qua cùng nhau.…
Giữa hàng ngàn bom đạn và khói súng, tôi có thể nghe thấy được một tiếng đàn du dương thật êm tai như doa dịu đi nỗi đau mất mác đồng đội ở trong lòng...…
Tinh thần có cứng rắn đến mấy cũng dần sụp đổ khi chứng kiến từng người đồng đội của mình ra đ.....…
Đi cùng nhau trên con phố nhưng chẳng ai mở lời trước...…
Một tiệm bánh nhỏ mở vào buổi sáng sớm…
Nơi đây từng có người đợi và cũng có người vội vàng đến...…
Và ở nơi nào đó, có lẽ những đóa hoa mọc ngược vẫn nở, không để được nhìn thấy, mà để được cảm nhận...…
Đến lúc người rời đi, tôi vẫn chưa hoàn thành những bản tình ca tôi dành cho người...…
Vẫn ở mức là tình đơn phương...…