Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

123

1+2+3

"Đại ca, em nhặt được một đứa trẻ tầm mười tuổi trước cổng nhà, chúng ta có nên..."

"Cái băng xã hội đen chứ không phải trại trẻ mồ côi. Giao nó cho cô nhi viện đi."

Thành Dục bực mình nạt nộ vào mặt đàn em mình, trông anh bây giờ cực kỳ không vui. Khói thuốc lá thoang thoảng vào không khí làm mờ đi gương mặt góc cạnh đầy rắn rỏi. Đôi mắt sâu hoắm nhìn vào đứa trẻ trên tay đàn em mình nhặt được.

Cái m* gì vậy chứ?

Còn nhặt cả đứa trẻ về để sớm bị công an gông đầu về đồn về tội bắt cóc trẻ con hay sao?

"Đại ca, bé gái này rất đáng thương."

Đàn em của hắn hôm nay lì hơn một chút khi lời hắn nói không nghe, muốn thuyết phục đại ca thêm lần nữa. Còn cho hắn xem rõ mặt đứa bé đang ngủ yên trên tay anh ta nữa.

"Đại ca, mi dài lung linh, hai má phúng phính, môi chúm chím rất dễ thương. Hay là chúng ta nuôi đứa bé này đi, cho vui nhà vui cửa."

"Mẹ nó thằng này, sao nay mày nói nhiều vậy? Muốn làm vú em hả?"

"Dạ... dạ..."

Tên đàn em rụt cổ lại, che chắn đứa bé trong vòng tay, hồi lâu sao anh ta mới ngẩng mặt đầy nỗi niềm khó nói nhìn Thành Dục, cất lời:

"Nhìn con bé, em nhớ con gái em... con gái em mất vì bệnh, vợ em cũng bỏ em đi..."

Thành Dục quăng điếu thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt đầu lửa. Trầm ngâm nghĩ ngợi một lúc rồi cũng chịu thoả hiệp.

"Mày đi giao cho công an trước xem nó có người thân không. Nếu không có thì mày xin giấy nhận nuôi."

"Tao nói cho mày biết trước, không được để con nhãi này làm phiền đến anh em, nhất là tao!"

"Tao ghét trẻ con lắm đấy!"

M* thật! Trẻ con phiền phức như thế mà cứ dây đầu vào, sớm muộn không cực cũng khổ.

Đàn em anh là Thành Khôn sau khi được đại ca chấp nhận liền vui mừng, ba chân bốn cẳng chạy lên đồn làm việc và nhận thủ tục nuôi nấng đứa nhỏ ấy.

Nghe nói, đứa trẻ ấy được đặt tên là Hoa Đán, cái tên do chính đại ca từng bảo ghét con nít đặt cho.

Nghe nói, từ sau khi Hoa Đán gia nhập đại gia đình chỉ chưa đến bảy người, bây giờ đã thành gần bảy trăm người.

Nghe nói, Hoa Đán năm đó năng động, chọc giận đại ca rất nhiều, luôn khiến các cha cười đến sái miệng mới thôi.

Nghe nói, Hoa Đán năm đó được rất nhiều đệ tử sau của đại ca ái mộ. Mọi người đến gia nhập nhóm là phụ, cái chính là muốn ngắm Hoa Đán luôn đứng đằng sau lưng đại ca Thành Dục.

Nghe nói, Hoa Đán năm nay đã tròn mười chín tuổi rồi.

Nói Hoa Đán là một nhành hoa, thì xinh tươi như hoa, nhưng sẽ không hề dễ dàng bị gió lạnh vùi dập. Nếu nói Hoa Đán là ánh trăng sáng, thì nét đẹp rạng ngờ, nhưng không phải chỉ nhìn ngắm là có thể chiêm ngưỡng được tường tận.

Hoa Đán là đoá hoa duy nhất của băng đảng, cũng chính là cái gai nhọn khó bỏ nhất trong lòng của đại ca Thành Dục.

***

Thành Dục vừa hút thuốc vừa chăm chú xem giá trị chứng khoán ngày hôm nay như thế nào. Nghe đâu anh đầu tư trúng một miếng hời, giá đang tăng cao không ngừng, công việc hoạt động cứ phải gọi là tốt đẹp.

Điều này đều nhờ có Hoa Đán, cô cứ nằng nặng muốn anh mua, quả nhiên là bông hoa nhỏ may mắn của anh mà!

"Nè, sao anh lại hút thuốc rồi?"

Một bàn tay nõn nà từ đâu vươn đến kéo điếu thuốc từ miệng anh ra, trực tiếp đưa vào miệng mình hút. Đáy mắt cong cong say đắm nhìn người đàn ông trước mặt mình.

Thành Dục nhíu mày, không thích khi thấy Hoa Đán hút thuốc, càng không vui khi nghe cô lại gọi là "anh".

"Hoa Đán, nhắc một lần nữa, phải gọi là chú! Là chú nghe rõ không?"

Hoa Đán nhướn mày, cười ngả ngớn khẽ đáp: "Thế anh có phải là em trai ba em không mà bắt em gọi là chú?"

"Không... chú còn chả biết ba cháu..."

"Vậy thì em gọi là anh, anh yêu thì có vấn đề gì đâu đúng không nè?"

"M* nó thật, cháu nhỏ hơn chú đương nhiên phải gọi chú rồi cần gì em trai ba cháu?"

"Anh à, em lớn rồi mà."

Thành Dục giật lấy điếu thuốc trên tay Hoa Đán, nâng cao giọng mắng mỏ:

"Lớn cái đ*o gì? Chú nói rồi, sau này chú ý cách xưng hô. Chú ghét con nít lắm đấy đừng để chú nóng."

"Hừ, anh hung dữ như thế sau này đừng mong em sinh con cho anh!"

"Cái đ... ai dạy cháu nói như thế hả? Chú cần đến cháu sinh con sao?"

Thành Dục trước đến nay đều ăn nói tục tằn thô lỗ, nhưng đều thua trước miệng lưỡi của Hoa Đán.

Lần này e là cũng không ngoại lệ.

"Cần gì ai nói, em tự biết. Dục à, nếu anh không sớm cùng em sinh con thì đợi anh thêm vài tuổi sẽ khó có con đấy!"

"..."

Thành Dục nghiến răng, dứt khoát đưa tay véo má Hoa Đán thật đau cho chừa tội ăn nói vô lễ lẫn xằng bậy. Lời nói anh rít qua kẽ răng gầm gừ hung dữ:

"Châu Hoa Đán cháu nghe rõ đây, Châu Thành Dục tôi mà cần đến cháu sinh con cho mình thì tự động sủa ba tiếng chó!"

"Ông đây không thiếu phụ nữ, đừng tưởng được tôi nuông chiều từ nhỏ mà vênh váo ngang nhiên xem mình là duy nhất trong lòng tôi!"

"Cháu không có chỗ!!!"

#2

"Châu Hoa Đán cháu nghe rõ đây, Châu Thành Dục tôi mà cần đến cháu sinh con cho mình thì tự động sủa ba tiếng chó!"

"Ông đây không thiếu phụ nữ, đừng tưởng được tôi nuông chiều từ nhỏ mà vênh váo ngang nhiên xem mình là duy nhất trong lòng tôi!"

"Cháu không có chỗ!!!"

Đúng là đứa nhỏ này bị đám đàn em của anh dạy hư rồi! Toàn là tiêm nhiễm những thứ vớ vẩn không tốt cho con bé, thành ra mới có lối suy nghĩ không được tốt như thế.

Đợi ngày mai anh sẽ tận tay dạy dỗ lại từng người một, kể cả Hoa Đán mà anh nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa trước mặt đây.

Bên má bị anh véo đến đỏ ửng, da thịt mềm mại đều bị lực tay của Thành Dục kéo căng đau.

Hoa Đán nhắm một bên mắt bị véo, không hề bị sự hăm doạ của Thành Dục làm sợ hãi, trái lại cô còn cố ý khiêu khích:

"Anh Dục, anh cứ chờ ngày sủa tiếng chó cho em nghe đi! Nói cho anh biết rằng ngày đó không còn xa đâu!"

Đáy mắt anh giật giật liên hồi, có thể cảm nhận luồng sát khí cực lạnh đang chĩa thẳng vào Hoa Đán. Trước khi phải hứng chịu trận thịnh nộ từ anh, cô đã nhanh nhẹn cắn vào tay Thành Dục rồi vụt chạy khỏi phòng.

Thành Dục vừa tức vừa giận, hắn nhìn mu bàn tay hiện rõ dấu răng của nhóc con, lại nhìn cô đã chạy trốn khỏi tầm tay mà kích động hét lên:

"Châu Hoa Đán! Cháu dám trêu ngươi tôi hả? Mau đứng lại cho tôi, mẹ ki*p nhà cháu!"

Lần này phải dạy! Nhất định phải dạy dỗ lại đứa cháu hư hỏng này mới được!

Nhưng mà lần này mà Thành Dục nói chẳng có thời gian cụ thể, vì mỗi lần muốn dạy lại Hoa Đán thì đám anh em lâu năm của anh lại xin xỏ, cộng thêm việc Hoa Đán khóc lóc xin tha, không dám tái phạm nữa, anh liền quên đi chuyện đó.

Rốt cuộc vẫn bị đứa cháu nhỏ này xoay mòng mòng đến khi quên đi giận mà!

Sau cái hôm bị Hoa Đán trêu chọc sắp già không có con, Thành Dục dành hẳn một ngày suy nghĩ thật kỹ, nghĩ xem có phải bây giờ cũng nên tìm người kế vị hay không?

Ban đầu, anh định sẽ để lại một nửa cho anh em, một nửa cho Hoa Đán bé nhỏ.

Nhưng Thành Khôn - vú nuôi của Hoa Đán lại khuyên anh nên tìm một người phụ nữ và sinh con, dẫu sao cuộc sống vẫn trọn vẹn nhất là có gia đình.

Thành Dục thấy cũng đúng đúng...

Có lẽ anh nên thử tìm cho đám anh em một đại tẩu và một người dì cho Hoa Đán.

***

Hoa Đán đi chơi sẵn tiện ghé nhà lớn - ngôi nhà dành cho sáu anh em vào sinh ra tử của Thành Dục, trong đó có cả vú nuôi Thành Khôn đã chăm lo cho cô từ nhỏ đến lớn phổng phao như hiện tại. Dĩ nhiên, Hoa Đán đều gọi sáu người họ là ba nuôi, duy nhất chỉ có Thành Dục là cô lại gọi "anh, anh yêu" nên thường bị anh quát mắng là vậy.

Dẫu thế cô vẫn cứ gọi, ai bảo ngay từ đầu cô đã chọn anh cơ chứ!

Về đến cửa nhà, Hoa Đán nhìn bên ngoài có rất nhiều giày dép, đặc biệt là có đôi giày nữ đáng lẽ ra sẽ không được xuất hiện ngoại trừ giày của cô.

Hoa Đán dự điềm không lành, đẩy cửa bước vào.

Mọi người đều đang ăn uống, vừa mới cụng ly xong nghe tiếng cửa đồng loạt quay đầu nhìn về, thấy được Hoa Đán thì nụ cười chợt tắt, im lặng.

Thôi rồi! Bà nội nhỏ sao lại ở đây???

"Ba cả, ba hai,... mọi người ăn tiệc không mời con sao?"

"..." Đây có phải là tiệc đâu, là lễ ra mắt! Nhưng mà cả đám người bọn họ nào dám nói ra.

Để Hoa Đán biết được sẽ quậy phá banh nơi này chẳng chừa lại nóc nhà mất.

Hoa Đán nhìn lần lượt sáu người đàn ông này, nhận ra thiếu hai người một nam một nữ. Vừa hay người nam đó lại chính là Thành Dục nữa.

"Bà vú, anh Dục đâu?"

"H... hả... à, ờm... đại ca ngủ rồi!"

"Đôi giày ngoài cửa là của ai?"

Ánh mắt bọn họ láo liên tráo mắt nhìn nhau, cùng chung một lời lấp liếm:

"Có của ai đâu... mấy ba mua cho con đó!"

"Giày kia hơn con hai số, các ba không bao giờ mua nhầm."

"..."

Hoa Đán không thay đổi sắc mặt nhìn bọn họ, khí thế hừng hực đè ép khiến bọn họ chẳng ai dám đối diện nhìn cô.

Sau cùng, cô nghe tiếng phụ nữ kêu lên, hai mắt đỏ ngầu chạy một mạch lên trên lầu không kịp để các ba mình định thần lại sự việc.

Khi nhận ra Hoa Đán đã chạy đi, Thành Khôn vội vã chạy theo ngăn lại, tuyệt đối không thể để con bé làm phiền đại ca cùng đại tẩu tương lai được!!!

Nhưng muộn rồi.

Khi đám người bọn họ lên tận phòng đại ca, nhìn thấy anh ngồi trên giường, áo sơ mi đã bị mở đi hàng cúc áo để lộ da thịt trần trụi. Dưới sàn là người phụ nữ chỉ mặc đúng mỗi đồ lót, tóc tai rũ rượi, một bên mặt đỏ lên hiện rõ dấu tay năm ngón in hằn trên má.

Bọn họ đều niệm, thôi rồi bà nội nhỏ sắp điên rồi.

"Dục, Dục... hu hu cô ta là ai..."

"Hu hu, cô ta đánh em đau quá Dục..."

Người phụ nữ kia ôm lại thân thể của mình, nước mắt ngắn dài không ngừng chảy xuống đôi gò má, ngẩng mặt lên đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Thành Dục.

Anh loạng choạng ngồi thẳng dậy, cơn say vừa mới qua lại nhìn thấy cô gái bị đánh sưng má, quần áo tả tơi còn có cả Hoa Đán đang siết chặt tay muốn đánh cô ta thêm, anh tỉnh cả rượu, đứng bật dậy cởi chiếc áo sơ mi ra choàng cho cô ta, rồi trừng mắt nhìn Hoa Đán, quát:

"Cháu làm trò gì vậy? Tại sao lại đánh người hả?"

Hoa Đán vẫn rất cứng miệng câng mặt đáp:

"Cô ta quyến rũ anh, lợi dụng anh say rượu... em không cho phép!"

"Mẹ nó! Cho dù cô ấy quyến rũ hay lợi dụng chú thì có liên quan đến con mẹ gì cháu mà đánh cô ấy, còn lột đồ người ta để bỉ mặt sao hả?"

"Thành Dục, cô ta không xứng với anh."

"Thế cháu nghĩ là cháu xứng sao? Đừng có mà xen vào chuyện của chú nữa, mau cút về nhà."

Anh nạt nộ với Hoa Đán rất lớn tiếng, sau đó lại dùng tấm chăn quấn quanh người cô ta che chắn lại. Luôn miệng nói xin lỗi cô ta.

Hoa Đán cười trừ, bản chất chưa từng biết nhường nhịn kẻ địch khiến cô cất giọng khinh rẻ cô ta:

"Ả phụ nữ lợi dụng người ta say rượu lại cởi đồ leo lên giường như cô ta thì xin lỗi làm gì cho phí công?"

"Tốt nhất là sau đêm nay, cô nên cút khỏi nhà này đừng bao giờ xuất hiện ở đây thêm một lần nào nữa. Nếu không đừng trách tôi độc ác."

Thành Dục đi đến trước mặt Hoa Đán, nhìn xem gương mặt anh có bao nhiêu sự nhẫn nại lẫn kiềm chế, phun ra vài chữ:

"Câm miệng chưa?"

"Chưa. Em muốn nói đó, nói về cả anh nữa. Anh cho rằng mình nên tận hưởng cuộc sống hoan lạc thay vì muốn ấm êm cuộc đời bên em? Châu Thành Dục, anh cũng rẻ mạt như thế sao?"

Chát.

"Đồ láo toét, ăn nói mất dạy!"

#3

"Câm miệng chưa?"

"Chưa. Em muốn nói đó, nói về cả anh nữa. Anh cho rằng mình nên tận hưởng cuộc sống hoan lạc thay vì muốn ấm êm cuộc đời bên em? Châu Thành Dục, anh cũng rẻ mạt như thế sao?"

Chát.

"Đồ láo toét, ăn nói mất dạy!"

"Tôi đã từng nói rằng nếu cháu còn giữ thái độ như thế sẽ dạy dỗ cháu một trận, đừng tưởng sự nuông chiều nhường nhịn của tôi là không có giới hạn!"

"Mẹ kiếp! Đúng là càng phớt lờ lại càng quá đáng. Thằng rẻ mạt này một tay nuôi cháu đấy Châu Hoa Đán!"

Sau cái tát như trời giáng đó cùng với những lời nhẫn nhịn kiềm chế đồng thời bột phát, tựa như một quả bom nổ vang rền khắp căn phòng đông người.

Không gian chợt rơi vào im lặng kéo dài, sáu người đàn ông đứng cạnh cửa đều hít một hơi thật sâu, tròn mắt chứng kiến hành động vừa rồi mà trợn tròn hai mắt, không nói nên lời.

Mà ngay cả người phụ nữ trên giường cũng chấn kinh, há hốc miệng nhìn cảnh tượng trước mắt, quên cả việc phải diên vai trò yếu ớt bị ức hiếp cho trọn vẹn.

Ngay sau cái tát đau điếng người kia, Thành Dục mới giật mình như sựt tỉnh lại sau cơn mơ. Hắn nhìn lòng bàn tay đỏ chót còn đang run rẩy vì dùng lực quá mạnh, rồi lại vội nhìn lên Hoa Đán vì cú tát đó mà nghiêng đầu sang một bên, tay ôm lấy má, mái tóc rũ rượi che đi gương mặt của mình.

Dù không nhìn thấy sắc mặt của Hoa Đán hiện tại như thế nào, nhưng mà Thành Dục lại thấy được nơi khoé miệng của cô đang chảy máu.

Sự giận dữ vơi bớt, lòng hắn dấy lên sự tự trách vì đã mất bình tĩnh như thế.

Nhưng mà suy nghĩ lại thay đổi khi hắn cho rằng Hoa Đán đáng bị dạy dỗ lại! Chỉ có điều hắn hơi mạnh tay với cô mà thôi.

Sự kiêu ngạo cùng bộ mặt "đại ca" không thể khiến anh hạ giọng xuống, kiêu ngạo cất lời:

"Đã biết sai chưa hả? Mau xin lỗi chú, xin lỗi cô Viên mau!"

Hoa Đán tuyệt nhiên vẫn im lặng, cô bỏ tay bên má xuống, từ từ ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào Thành Dục.

Bên má phải đỏ lựng, in hằn rõ rệt năm ngón tay của Thành Dục, thậm chí dấu tay này còn đậm hơn cả trên má của người phụ nữ vừa rồi bị cô đánh.

Hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn không hề chảy xuống. Đối với Hoa Đán cái tát này đau thì có đau, nhưng trái tim cô cũng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

"Tại sao lại trừng mắt nhìn chú hả? Xin lỗi mau, hay muốn bị đánh thêm một cái nữa mới chừa?"

Ba "vú nuôi" của cô biết sắp có dự cảm không lành đến nơi rồi.

Với cái tính ương ngạnh ngang ngược, từ khi lên mười hai tuổi đến giờ con bé chưa từng ngán bất cứ người nào kể cả Thành Dục.

Các ba đã suy nghĩ đến cảnh tượng trong đầu, chỉ chừng mấy giây nữa thôi Hoa Đán sẽ nổi điên, con bé sẽ hét vào mặt Thành Dục và mắng chửi, đại loại như: tên khốn nhà anh, đồ hung hãn dữ tợn,... và muôn màn những câu khác. Vì bọn họ đã từng chứng kiến Hoa Đán nhà mình vì bị chọc tức đến mức nói những câu tục tằn hệt như Thành Dục, dù trước đây con bé chưa từng nói những câu khó nghe ấy.

Có lẽ lần này cũng không phải ngoại lệ.

Nhưng mà họ nhầm rồi.

Hoa Đán năm nay đã mười chín, có lẽ suy nghĩ của con bé đã khác.

Thành Dục bị ánh mắt rưng rưng lệ kia làm chột dạ, nếu như cô còn giữ thái độ ấy thêm nữa thì anh thật sự sẽ đánh thêm một cái để răn đe. Nhưng lần này anh sai rồi.

Hoa Đán quệt tay lau nước mắt, môi mím chặt đến tím tái cũng chịu mở ra, chua chát cúi đầu trước anh:

"Xin lỗi..."

"Xin lỗi ai? Chủ ngữ vị ngữ để ở đâu rồi?"

Thành Dục được đà lấn tới, bắt buộc cô phải xin lỗi phải phép.

Hoa Đán dường như cúi thấp đầu hơn, giọng run rẩy không tròn vành câu chữ chầm chậm vang lên:

"Chú Thành Dục, cháu xin lỗi..."

"Cô Viên, cháu xin lỗi."

Rồi con bé ngẩng mặt lên, chỉ trong vài giây nước mắt giàn giụa khắp mặt trắng hồng. Sau đó lại quay lưng bước một mạch ra khỏi cửa.

Các ba lo lắng, hỏi han cô có sao hay không, đại loại là câu dỗ nín, mà Hoa Đán chỉ xin lỗi các ba vì đã làm phiền rồi đi xuống lầu thật nhanh.

Thành Khôn xót xa nhìn bé con, rồi quay đầu nhìn đại ca có lẽ cũng bị chấn kinh cho hành động vừa rồi.

"Lần này con bé sai, nó bị phạt là đúng. Nhưng mà đại ca à, trong chín năm qua bọn em đến nạt cũng không dám, đừng nói đến đánh con bé..."

"Đại ca, đừng lo. Bọn em đi theo con bé, anh cứ lo chuyện riêng với cô Viên đây đi."

"Chúng em xin lỗi vì đã mang đến rắc rối cho anh."

Lần lượt trong sáu người họ cũng chịu nói lên nỗi lòng của mình, rồi lại lần lượt rời đi, trả lại không gian riêng cho hai người họ.

Thành Dục không tin nổi mình, dường như có hơi choáng váng mà lùi lại vài bước ngồi phịch xuống giường, mông lung nghĩ về hành động vừa rồi của mình.

Thuý Viên từ đằng sau cuối cùng cũng nở một nụ cười đầy tự tin, cô ta bỏ chiếc chăn ra khỏi người mình, trên người phong phanh chỉ còn chiếc áo sơ mi chưa cài nút. Khép nép bò đến sau lưng Thành Dục, đặt một tay lên vai anh âu yếm.

"Dục à, trẻ con không nên chấp nhất với nó làm gì. Anh dạy nó là đúng rồi, để không sau này nó leo lên đầu hai ta ngồi đấy!"

"Với lại... anh cũng đừng để ý đến nó, mặc kệ đi. Lo cho chuyện của hai ta đây..."

Thành Dục bắt lấy cánh tay đang vuốt ve lưng mình, anh lạnh lùng hỏi: "Lúc nãy tôi ngủ, cô đã làm gì?"

"H... hả?"

"Cô đã đụng chạm vào tôi nên mới bị Hoa Đán tát có đúng không?"

"Em... em..."

"Cút khỏi đây. Sau này đừng bao giờ vác mặt đến gặp tôi nữa! Tôi chỉ dạy dỗ Hoa Đán vì ăn nói hỗn xược, chứ tôi không phải đánh con bé chỉ để đòi lại công bằng cho cô!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com