Tên truyện: Ngày Nào Đi Học Cũng Phải BựcTác Giả: Chước DạThể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, ngọt, HE.Số chương: 54 chương chính văn + 2 ngoại truyệnNhân vật chính: Tiết Diễm, Thẩm TịchEditor: Bột…
🐈 MÈO TÔI NUÔI ĐỀU LÀ ĐẠI LÃO 🐈 💥 Tác giả: Bạch Dạ Vị Minh 💥 Thể loại: Xuyên thư, hiện đại, ngọt sủng, hài hước 💥 Tình trạng: Đang edit 💥 Số chương: 126 chương + 5 phiên ngoại 💥 Edit: Tiệm Bánh Sò Một câu chuyện hài hước về hành trình lấy lòng năm chú mèo khó tính của nữ phụ xuyên thư.…
Cái hôn ước gia tộc chết tiệt khiến cậu hận không chết luôn cho xong ! Đối phương lại chính là người từ hồi nhỏ mà cậu ghét nhất . Thế nhưng rồi chuyện gì cũng tới , hắn ta chính là cướp mất lần đầu tiên của cậu . Không những thế còn bị đánh dấu , Omega sợ nhất chính là bị đánh dấu . Cậu chỉ muốn dành cho người mình yêu thôi . Đáng ghét , tại sao hắn ta lại ác độc đến thế !!! Hu hu hu !!! Truyện : Hôn ước gia tộc ( Vkook ) [ ABO ] Mình là Seo , mong mọi người ủng hộ nha . Nhớ mỗi chương cho mình một sao , cho nó hạnh phúc khi mà đi ngủ . Yêu mọi người nhiều !!!! < 3Truyện viết từ những năm chập chững nên ai muốn đọc thì cứ đọc , còn muốn nêu ý kiến các thứ thì mình xin không nghe nhé vì đã cách đây 8 năm rồi . Cảm ơn các bạn rất nhiều…
Một nồi lẩu với nguyên liệu duy nhất là thịt Mều và người được ăn đương nhiên là 6 con người may mắn nhất hệ mặt trời kia.Còn chúng ta ư ? Đứng ngó chứ sao =.="Ăn lẩu ngó vui vẻ !!!P/s : ngưng đọc chùa TT^TT Begin : một ngày đầu tháng 4/2016 End : một ngày đầu tháng 9/2016Highest ranking : #5 in Fanfiction…
☆Tác giả: Thanh Tuyên☆Lê Sân bị tiến vào hệ thống mau xuyên OL chấp hành nhiệm vụ chính là phá hư nguyên tác cốt truyện thông đồng nam xứng nam chủ Cũng chính là không có tiết tháo bạch bạch bạch cùng các loại play☆Editor: Salad Rau☆Bìa: Manh☆Tình trạng: Chưa hoàn💖💖💖Cảm ơn bạn Manh đã tặng mình cái bìa mới đẹp long lanh…
Tác giả: Ý Nhân TràVăn án: Người trong lòng và cũng là mối tình đầu của Hồ Loạn là một ảnh đế. Cậu muốn mình có thể trở nên cường đại hơn, muốn trở thành ảnh đế để có thể sánh bước cùng người đó. Trong một cảnh diễn cậu bị giật dây nên mới lớn tiếng nói, "Em thích anh."Không ngờ Trịnh Thế Bân thản nhiên đáp lại, "Ừ, tôi biết rồi. Cứ nhìn ánh mắt mỗi phút đều muốn ăn sống tôi của em là biết.""...." Ôi vãi, đạo diễn ơi, hình như cái này không đúng với kịch bản lắm thì phải! ( Hoàn rồi nhá :333 <3 )( Đây là truyện đam mỹ mình yêu thích, ai ghét đam mỹ, dị ứng đam mỹ thì vui lòng tránh ra, chỉ hoan nghênh hủ nữ. Truyện mình lấy của Thiên Nguyệt Các nhá, truyện cực hay, cực moee ❤️❤️🌸🌸)Nhân tiện mình lấy của Thiên Nguyệt Các mà không xin phép, với lại mình lấy để đọc off lâu lắm mình mới đăng lên, mà chắc không ai đọc của mình đâu, nếu TNC bảo xoá thì mình sẽ xoá, xin lỗi TNC bởi vì lấy mà không xin phép huhuhu ;____;…
Thể loại đam mỹ, ấm áp,sủng,HE,nhất thụ nhất côngCậu từng tự tử,khi đó cậu biết tính hướng của mình và cậu bị mọi người biết,thời điểm đó cậu mới 15 tuổi.Cậu không chết nhưng trên cổ tay mình cậu để lại vết sẹo vừa dài vừa sâu,cũng từ đó cậu khép chặt trái tim lẫn tính cách mình lại.Cho đến khi cậu gặp được anh,anh lại mở lỏng cậu ra,anh nói với cậu "Hãy để anh được yêu em,mãi mãi,để anh xoá đi những vết thương của em,được không em".Lời tác giả:lần đầu mình viết truyện,mình viết theo sở thích và cảm xúc thôi,ai không thích thì xin mời đi qua ạ chứ đừng không yêu lại nói lời cay đắng.Ai góp ý chân thành thì xin cứ để lại ạ,tớ xin tiếp nhận ạ.…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…