Tác giả: Thanh Vụ Liễm NguyệtDịch: LavenderIsis điện hạ - Đệ nhất thân vương của đế quốc Ngân Ưng tại lúc chiến đấu với Trùng tộc gặp phải mưa thiên thạch, không may bỏ mình.Lúc y lần nữa tỉnh lại, y phát hiện mình đã biến thành phế vật Lục Diêu của Lục gia.Vị hôn phu đẹp trai giàu có bị minh tinh điện ảnh nổi tiếng cướp mất, suất tiến cử nhập học trường quân sự thì bị em họ chiếm đoạt.Isis điện hạ cười lạnh một tiếng.Chớp mắt đã quyến rũ được Osiris --- Nguyên soái Liên Bang Ngân Hà, tình nhân trong mộng của minh tinh nhỏ muốn mà không được. Tiến vào học viên quân sự đệ nhất Liên Bang mà em họ tha thiết ước mơ.…
Đây là lần đầu tớ viết truyện, có gì mong mọi người ném đá nhẹ nhẹ nháNhân vật: Vkook, Hopemin, Namjin, Yoongi (ế) và một số nhân vật làm màu khácChúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
tác giả: Úc Tổ Quyềneditor: Momochan643Chung Văn Thanh cho rằng Chung Văn Thịnh luôn luôn khinh thường cậu. Ai ngờ hắn ta, người anh trai cùng cha khác mẹ này lại đem cậu ném lên giường, đem tiểu huyệt của cậu khai bao, khi cậu khóc lóc khẩn cầu, hắn lại nói cho cậu: thân thể cậu thuộc về hắn." Em là em trai của ta.Chúng ta chảy cùng dòng máu.Đôi mắt em là của ta.Đôi môi em thuộc về ta.Thân thể em cũng là của ta." Bảo bối, em chỉ thuộc về ta Truyện này còn có tên là " Tham niệm "tình trạng edit: hoànlink nguồn qt : https://wikidich.com/truyen/tham-niem-song-tinh-WVGvFO8h7AR2HCZicp: bá đạo chiếm hữu dục cường công X dễ mềm lòng tha thứ công song tính thụ…
Thứ nhất, vì quá yêu couple Cẩm - Sách nên mình muốn lọc riêng những khoảnh khắc của họ trong từng chương. Mình không quan tâm đến vấn đề logic, chỉ cần xuất hiện cả hai thì mình sẽ tách ra.Thứ hai, vì mình trích từ nhiều nguồn nên nếu editor có đọc được thì cũng mong các bạn hãy thông cảm cho trái tim của một hủ nữ vì trót yêu Cẩm - Sách quá nhiều nha!!!…
Tên truyện: Kiếp Chồng ChungTác giả: Tiêu Dương (gautruckungfu)Thể loại: tự viết, thuần Việt, girls love, vợ lớn vợ nhỏ, ngọt.-----Truyện bối cảnh dao động tầm cỡ khoảng 1940 trở đi của miền Tây Nam Bộ Việt Nam, truyện tự viết tự đọc nên tiến độ ra chương rất chậm. Cảm phiền ai có lỡ đọc thì xin hay thông cảm, tác giả cũng có công việc riêng và những thứ khác nữa. Nhiều lúc đọc sẽ thấy mấy dòng tâm sự xàm láp của con tác giả để giải tỏa nỗi lòng😬 Nêu bạn có góp ý về truyện thì xin bạn hãy góp ý một cách nhẹ nhàng và lịch sự, tui chân thành đón nhận❤…
Artist: 尤石马 【 Yushma 】 Thay vì Nezuko là quỷ thì bây giờ Tanjirou là tiểu quỷ ngậm ống và Takeo thì luôn theo sát bảo vệ anh mình. Lạ thay đây không chỉ đơn giản là tình anh em đơn thuần .Lưu ý: không được đem đi đâu vì chưa có sự cho phép từ tác giả.…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…