Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15

Beta: Thanh Việt

Bởi vì không có dược sư, Tả Thủ trở thành người chịu trách nhiệm hấp dẫn cừu hận của boss. Điểm nhanh nhẹn của anh ta vốn cao nhất, độ an toàn đảm bảo hơn, lỡ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì vẫn có thể chạy trốn. Hỉ Ca và Hoàng Hoa thành người công kích chính. Nếu lực công kích đủ mạnh, đối phó với con Thiên lang này thật ra không quá khó.

Boss Thiên lang này bề ngoài thoạt nhìn rất khủng bố, nhưng nó không có kỹ năng gì lớn, chỉ có thể triệu hồi thiên lang con, mà cũng chỉ có thể sử dụng kỹ năng ấy một lần duy nhất. Vừa hay Phá Quân đủ sức tiêu diệt đám thiên lang con kia.

Sau khi Tả Thủ bố trí nhiệm vụ của từng người, Hỉ Ca nhìn tình hình nghĩ chắc cũng không cần nói chuyện cô có thể trị liệu ra. Bọn họ quen chưa lâu, mà kỹ năng của cô có thể nói là kỹ năng giữ mạng nên không phải thời điểm nguy hiểm vẫn không nên nói cho người khác biết.

Lúc đầu, bọn họ có thể nói là phối hợp rất ăn ý. Sau đó boss xảy ra tình trạng hồi huyết với tốc độ rất nhanh, Hỉ Ca cùng Hoàng Hoa không thể không tăng lực công kích. Lúc này vấn nạn của Hỉ Ca liền xuất hiện. Cô đánh một cái liền xuất hiện điểm thương tổn hơn 2000+, việc này khiến bọn Tả Thủ bị dọa sợ.

Một thuật sĩ cấp 14 có thể phát ra công kích gấp đôi thương tổn của một kiếm khách cấp 19. Không phải là rất đả kích người khác sao.

Cũng may Tả Thủ rất biết cách bảo trì ổn định điểm cừu hận, cho nên dù lâu lâu Hỉ Ca xuất ra một công kích điểm bạo lớn cũng không hấp dẫn điểm thù hận.

Bốn người đánh khoảng hơn 20 phút, Thiên lang cuối cùng cũng sử dụng kỹ năng triệu hồi. Dùng đến kỹ năng này nghĩa là lượng máu của nó đã sắp cạn đáy. Hỉ Ca nhìn thấy Phá Quân một mình đấu với 5 con tiểu thiên lang có hơi chật vật, liền thuật tay quăng qua hai cái kĩ năng đóng băng. Thuật đóng băng không phải kỹ năng công kích nên không hấp dẫn cừu hận. Mà cũng nhờ Hỉ Ca trợ giúp nên Phá Quân mới có cơ hội thở dốc, hắn quay đầu lại nở nụ cười cảm kích với Hỉ Ca, sau đó quét kiếm tiêu diệt mấy con boss nhỏ còn lại.

Thấy máu Thiên lang đã gần cạn, Hỉ Ca liền tấn công chậm lại. Lúc này Tả Thủ đột nhiên ngừng lại. Chủy thủ hắn vẫn cầm bên tay phải bỗng vẽ một đường cong trên không trung rồi rơi vào tay trái, rạch một đường trên bụng boss, sau đó chủy thủ lại bay về tay phải, rạch thêm một đường, tạo thành một vết thương hình chữ thập hơn 10 ngàn điểm thương tổn.

Thiên lang ngã xuống, tiếng hệ thống vang lên thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành, Hỉ Ca vẫn chưa thoát khỏi cảm giác khiếp sợ. Không rõ dạo này cô gặp cái vận khỉ gió gì, tại sao đi đâu cũng gặp mấy tên thích khách khủng bố như vậy thế?

Hai lần bạo kích. Loại kỹ năng này chỉ có mãn cấp kiếm khách hoặc mãn cấp thích khách mới có thể sử dụng. Nhưng mà Tả Thủ sử dụng không phải kỹ năng. Đây là kỹ thuật. Phải là người có ý thức chiến đấu cực cao, nếu không căn bản không thể sử dụng loại kỹ thuật này. Hỉ Ca tin loại song thủ thích khách như Thất Tử cũng có thể phát ra hai lần bạo kích mạnh như vậy, cơ mà cho tới bây giờ vẫn chưa thấy anh dùng qua. Cô không ngờ tới thực lực của Tả Thủ cũng mạnh y như vậy.

Tả Thủ có vẻ như không trông thấy vẻ mặt khiếp sợ của Hỉ Ca, vẫn như thói quen chạy đến bên thi thể Thiên lang lượm vật phẩm nhiệm vụ, sau đó ngồi yên bất động như tảng đá.

Nhìn người ta không có phản ứng gì, Hỉ Ca không thể bạo gan chạy qua hỏi thăm xem vừa rồi hắn đánh quái như thế nào. Cô chỉ có thể đứng tại chỗ, trừng rồi lại trừng.

Vốn tưởng đánh quái xong là đã hoàn thành nhiệm vụ, không ngờ còn chưa ra khỏi đáy hồ, Hỉ Ca đột nhiên thấy lượng máu của Tả Thủ giảm xuống rất nhanh, hình như là đang bị tấn công.

"Người quen cũ." Khuôn mặt trước giờ vẫn không chút biểu cảm của Tả Thủ lúc này lại phản ứng. Bộ mặt nghiêm túc bỗng chốc lạnh xuống, mày kiếm nhăn lại, đôi mắt u ám hơi có chút dọa người.

Hỉ Ca ở bên cạnh nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh ta, cảm giác quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.

"Ha ha... lâu ngày không gặp, chọc ngươi chút thôi mà, đừng nổi giận."

Âm thanh quen thuộc mang bảy phần ý cười ba phần chế giễu mà Hỉ Ca nghe suốt mấy ngày nay nên có nhắm mắt cô cũng biết người vừa lên tiếng là ai.

Cô cuối cùng đã biết vì sao còn chưa thấy người mà máu của Tả Thủ đã giảm xuống nhanh chóng như vậy. Ở giai đoạn này, thích khách có thuật ẩn thân sợ chỉ có một mình Thất Tử mà thôi.

"Sao ngươi lại ở đây?" Thất Tử sau khi hiện thân cũng không động thủ nữa nhưng chủy thủ trên tay Tả Thủ không có dấu hiệu thu hồi. Xem ra Tả Thủ rất dè chừng Thất Tử. Thay vì nói kiêng dè, không bằng nói Tả Thủ đã sớm biết trình độ vô sỉ của Thất Tử cho nên mới không dám lơi lỏng.

"Ngươi mang dược sư của ta đi mất, đương nhiên ta phải chạy đến đòi về chứ." Thất Tử nháy mắt với Hỉ Ca, thuận tiện quăng qua một nụ hôn gió.

Hỉ Ca không hề tức giận, chỉ liếc anh một cái. Cô không tin anh ta đến đây để tìm cô.

Tả Thủ vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm Thất Tử như cũ, mở miệng hỏi Hỉ Ca: "Cô và hắn quen nhau?"

"Ừ..." Hỉ Ca gật đầu.

Hỉ Ca cảm thấy có vẻ như Tả Thủ không vừa mắt Thất Tử, kiểu như kẻ thù ngươi sống ta chết vậy. Không biết Thất Tử đã làm gì anh ta, nhưng mà không cần tưởng tượng nhiều cô cũng có thể đoán được. Cứ nhìn hành vi của Thất Tử liền biết, nếu không phải giành quái của người ta thì cũng là ám sát người ta. Việc này người khác không dám làm chứ Thất Tử thì tuyệt đối làm không ít lần đâu.

Qua một lúc, Tả Thủ mới chậm rãi thu hồi chủy thủ trên tay, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác theo dõi nhất cử nhất động của Thất Tử.

Thất Tử hoàn toàn không để ý đến ánh mắt hận thù của Tả Thủ, trực tiếp đi tới chỗ Hỉ Ca, vung tay quăng cho cô một cái vòng cổ. Hỉ Ca cầm lấy mở ra xem. Là vòng cổ ưu tú màu lục cấp 15, thêm điểm thể lực cùng tinh thần. Mặc dù chỉ là trang sức màu xanh  nhưng bởi vì trang sức là vật phẩm cực kỳ khan hiếm cho nên cái vòng cổ này so với vũ khí lam còn đáng giá hơn.

Hỉ Ca cũng không khách sáo,  trực tiếp đeo vòng cổ lên. Giết xong Thiên lang, cô vừa hay lên đến cấp 15, sau khi quay về giao nhiệm vụ, nói không chừng còn được cho thêm không ít kinh nghiệm. Hơn nữa, mỗi lần hoàn thành một chương trong nhiệm vụ chính tuyến, người chơi có thể được tặng một danh hiệu. Mặc dù chỉ là danh hiệu màu xanh, nhưng nếu may mắn có thể nhận được một danh hiệu gia tăng thể lực thì quá tốt.

Hỉ Ca hiện tại không dám đeo danh hiệu "Hắc Hải thẩm phán giả", vốn công kích của cô đã cao, còn cộng thêm 20%, đó thuần túy là đi tìm chết.

Hành động của hai người đều lọt vào mắt của Tả Thủ, ánh mắt của anh ta chợt lóe, nhìn Hỉ Ca càng thêm quái dị.

"Anh tìm tôi sao?" Sau khi đeo vòng cổ, nhìn thấy cột máu của mình tăng lên một đoạn, dù vẫn kém rất xa so với người bình thường nhưng Hỉ Ca cũng thấy thật vừa lòng.

"Ừ, lúc nãy cô nói đi hẹn hò là theo chân bọn họ đánh boss sao?" Thất Tử làm bộ lơ đãng hỏi một câu, nhưng ánh mắt thì nhìn chằm chằm phản ứng của Hỉ Ca.

"Không phải. Là đi gặp em trai của tôi, sẵn tặng cho nó cây chủy thủ. Em trai của tôi cũng là thích khách giống anh đó." Hỉ Ca chừa từng suy nghĩ sẽ giấu diếm Thất Tử chuyện này nên thoải mái nói ra. Dù gì đây cũng không phải bí mật gì.

Nghe Hỉ Ca trả lời, khuôn mặt tuấn tú của Thất Tử trong nháy mắt trở nên cứng ngắc. Anh theo bản năng đưa tay lau mồ hôi trên trán. Trong lòng cảm thán, xong đời, lần này đã làm chuyện xấu!

"Đi thôi, tôi mang cô đi thăng cấp." Thất Tử sau khi hồi tưởng lại chuyện cũ, xác định mình không lộ ra dấu vết khả nghi nào thì mới bình tĩnh. Sau đó liền lôi kéo Hỉ Ca đi chỗ khác.

"Hai người định đi đâu?" Phá Quân kinh ngạc nhìn Thất Tử nắm tay của Hỉ Ca. Người này là ai, sao có thể vừa đến đã mang người đi?

"Phá Quân, chúng ta đi giao nhiệm vụ thôi." Thấy Phá Quân đang muốn tiến đến ngăn cản hành vi bắt cóc của Thất Tử, Tả Thủ đột nhiên lên tiếng gọi đồng đội lại.

Phá Quân nhìn Hỉ Ca càng lúc càng đi xa, lại nhìn thấy sắc mặt không chút đổi sắc của Tả Thủ trong lòng rất bất mãn.

"Anh, anh quen hắn ta à?" Hoàng Hoa đi đến trước mặt Tả Thủ, kỳ quái hỏi. Người anh trai này của cô bình thường đều cực kỳ bình tĩnh, vừa rồi lại rất kích động.

"Không quen.... Nhưng mà các em đừng có chọc vào hắn. Đó là tên biến thái." Nhắc đến Thất Tử, gân xanh trên trán Tả Thủ lại nổi lên. "Nếu đụng phải hắn thì tận lực tránh đi."

Hỉ Ca không cùng Thất Tử đi làm nhiệm vụ bởi vì cô phải thoát khỏi trò chơi. Không có cách nào khác, đây là quy định của công ty Thịnh Thế để phòng ngừa người ta ham mê chơi game quá độ. Mũ giáp bình thường có hạn định là 8 tiếng đồng hồ.Còn loại có số lượng hạn chế như Hỉ Ca thì hạn định là 12 tiếng. Mặc dù chỉ cách nhau 4 tiếng, nhưng đối với mấy trò chơi ảo thì đó là một sự chênh lệch lớn. Cho dù thế nào thì những người chơi có mũ giáp số lượng hạn chế vẫn nên có chút tiện lợi hơn người khác. Dù sao loại mũ giáp này bán với giá không hề rẻ, nếu không có chút ưu đãi thì thật bất công.

Hỉ Ca hẹn Thất Tử ngày mai lên cùng tuyến cùng nhau làm nhiệm vụ. Sau đó cô bỏ mũ giáp thoát khỏi trò chơi, mở mắt ra liền thấy Sở Tiếu Ca đứng ngay đầu giường với khuôn mặt như đưa đám, trông y như xác chết trỗi dậy.

"Làm sao đấy?" Hỉ Ca leo xuống giường, mặc áo khoác, chuẩn bị vào phòng bếp làm chút gì để ăn. Sau khi tốt nghiệp đại học xong cô vẫn chưa đi tìm việc làm, không phải là không muốn đi mà là ông nội không cho cô đi.

Sở gia gia (ông nội) bây giờ vẫn là gia chủ, lời ông nói chính là thánh chỉ. Ngay cả người cha hung dữ của cô cũng phải cúi đầu lắng nghe. Ông nội Sở bình thường rất cưng chiều Hỉ Ca, lúc nghe ba Sở nói muốn Hỉ Ca tự mình ra ngoài tìm việc nuôi sống bản thân, tại chỗ đá con mình một cước bay luôn.

Đừng nghĩ ông cụ tuổi đã lớn thì sức lực yếu, ông luyện công phu hơn 50 năm, nếu ba Sở không phải thân mình còn khỏe mạnh rắn chắc, một cước kia có thể đem ba Sở đánh đến hấp hối. Một cước đó liền quyết định Sở Hỉ Ca trở thành con sâu gạo. Dù sao đại nghiệp Sở gia rất lớn, nuôi một con sâu gạo như Hỉ Ca cũng chẳng tốn bao nhiêu.

"Em bị người ta giết." Sở Tiếu Ca lò dò đi phía sau chị mình. Cậu không biết nấu cơm, nếu không có Hỉ Ca chắc sẽ chết rồi trở thành quỷ đói.

"Bị ai giết?" Hỉ Ca kinh ngạc quay đầu. Tiểu tử Sở Tiếu Ca này mặc dù bình thường có chút huênh hoang khoe mẽ nhưng tuyệt đối không phải loại côn đồ du đãng chuyên tìm phiền phức. Hơn nữa thực lực của nó ở trò chơi không kém, làm sao lại bị người ta giết chết nhẹ nhàng như vậy?

"Là một tên thích khách ti bỉ vô sỉ." Sở Tiếu Ca nghiến răng nghiến lợi nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com