Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Beta: Thanh Việt

Đương nhiên, việc này Hỉ Ca hoàn toàn không biết gì cả. Thật ra, đừng nói cây trâm kia căn bản không phải chìa khóa gì, cho dù nó là chìa khóa, với bản tính của cô, Hỉ Ca tuyệt đối sẽ không dễ dàng giao ra.



Bây giờ, Hỉ Ca đang gấp rút tạo ra chủy thủ lam sắc. Cô không rãnh rỗi mà để ý xem bên ngoài xảy ra chuyện động trời gì. Ngay cả Sở Tiếu Ca gửi cả chục tin nhắn qua cũng bị cô ngăn chặn.



Phấn đấu suốt 2 ngày, Hỉ Ca cuối cùng cũng tạo ra được một thanh chủy thủ màu lam. Tuy chỉ là cây chuỷ thủ màu lam nhưng cũng là chuỷ thủ cấp 20, coi như là tiểu cực phẩm vậy. Đồng thời kỹ năng thợ rèn của cô cũng thăng lên trung cấp. Bởi vì là người đầu tiên tấn thăng trung cấp thợ rèn nên hệ thống tặng cho cô danh hiệu "Thợ rèn thành thục". Chỉ cần khi đang rèn, nếu đeo danh hiệu này lên thì xác suất thành công sẽ tăng thêm 10%.


Nhưng khi nhìn thấy điểm thành thục 1023/10.000 của mình, chút tự tin vừa xuất hiện của Hỉ Ca liền bị đả kích trầm trọng. Cô đã phải cực khổ tạo ra một tiểu cực phẩm chủy thủ lam sắc mà cũng chỉ tăng có 24 điểm thuần thục. Chiếu theo như vậy, biết đến năm nào tháng nào cô mới tấn thăng cao cấp thợ rèn đây. Ta nói làm sao mà người chơi có kỹ năng cuộc sống cấp cao lại khan hiếm như vậy, cô cuối cùng đã hiểu được sự gian khổ của bọn họ rồi.



Nếu không phải vận khí của cô tốt, lấy được sách kỹ năng sơ cấp rèn đúc, bằng không nếu muốn tấn thăng trung cấp cũng đã là một hành trình gian nan. Bây giờ nghĩ đến chuyện phải tấn thăng cao cấp thợ rèn, nếu không tìm được kỹ năng thư màu tím (trung cấp), vậy thì đừng mong hoàn thành nhiệm vụ này. Chỉ cần nghĩ đến chuyện phải tạo ra một thanh chủy thủ màu tím, Hỉ Ca liền thấy tương lai thật xa vời.



Cô nhìn nhìn hai xe quặng sắt và các mẫu mỏ thạch vung vẫy khắp nơi, dù sao cũng là đồ miễn phí, nếu không lấy thì thật có lỗi với chính mình. Thế là Hỉ Ca ngó lơ ánh mắt cầu xin của Trương thợ rèn, đem toàn bộ vật liệu thừa thải quăng vào túi đồ. Cầm lấy hai thanh chủy thủ, cô vui vẻ rời khỏi tân thủ thôn.



Vốn định trực tiếp đi Nam Uyên Thành nhhưng rồi chợt nhớ tới Thất Tử. Trong tay cô hiện giờ đang cầm 2 thanh chủy thủ của thích khách. Một cây cho em trai. Một cây tặng cho Thất Tử là tốt nhất. Nghĩ xong Hỉ Ca liền mở danh sách bạn tốt, liên hệ với Thất Tử.



Cửa biển phía tây, Phong Nhai động.



Một thân trang phục sặc sỡ với nụ cười sáng lạn trên môi chính là Thất Tử. Dưới chân hắn là ba thi thể. Ba người này đều là cao thủ trong bảng xếp hạng. Người chết thê thảm nhất là Huyễn Diễm, chính là hội trưởng của công hội đứng đầu Nam Uyên Thành, Hắc Ám Huyễn Tộc.



"Ngươi, có bản lãnh đừng có đi. Người của chúng ta nhất định sẽ không tha cho ngươi."



Đứng cách đó không xa là một nữ dược sư, tên Hắc Diễm, đang phẫn nộ trừng mắt nhìn Thất Tử. Sắc mặt có trắng bệch, bộ dáng chật vật, cho dù vậy, cô nàng vẫn rất uy phong chỉ tay vào mặt Thất Tử mà uy hiếp một phen.



"Ngươi nếu như không đi, thì sẽ không đi được nữa nha" Thất Tử vẫn giữ vẻ mặt tươi cười nhưng trong ánh mắt đã xẹt qua tia tàn nhẫn.



Cô gái vừa nghe Thất Tử nói như vậy thì mới nhanh chân xoay người bỏ chạy. Nhìn thấy bóng dáng của ả càng ngày càng xa, Thất Tử kênh mật ra:



"Cát Tường, có tiểu mỹ nhân chạy trên đường, giúp ta giải quyết."



"Đã biết. Lão đại, đồ vật lấy được không?"



"Ừ"



Thất Tử đóng tin nhắn. Sau đó nhảy xuống khỏi bãi đá, đi đến bên cạnh thi thể sờ soạng một lát, lấy ra một viên đá màu tím. Thuận tay nhặt lên đôi giày của Huyễn Diễm sau khi chết rớt ra.



"Thật ra ta cũng không muốn giết người đâu. Ai biểu các ngươi cứ thích rêu rao...chậc chậc... đều là cấp 17, chết một lần là rớt một cấp a, thật không biết tính toán mà."



Thất Tử vừa lảm nhảm vừa lấy tay chọt chọt thi thể đã cứng ngắc của Huyễn Diễm.



Huyễn Diễm không phải là không muốn đi đầu thai. Hắn căn bản đi không được. Không biết Thất Tử lấy ở đâu ra một cái khổn thi, trói hắn thành cái bánh chưng. Huyễn Diễm hiện tại có thể nghe, có thể cảm giác, chỉ là không thể động đậy.



Lúc đầu Huyễn Diễm mang theo thành viên công hội tới đây làm nhiệm vụ. Ai biết ở Phong Nhai động lại nhìn thấy Thất Tử đang một mình đánh một con tôm biến dị màu tím. Quái biến dị rất hiếm khi xuất hiện. Hơn nữa đây lại là quái màu tím, cấp trên 20. Bình thường sẽ rơi ra một trang bị màu lam. Huyễn Diễm có chút động tâm, thế nên mới quyết định cùng đồng bọn đoạt quái.



Huyễn Diễm cũng không phải là người ngu ngốc. Hắn thấy Thất Tử mang một thân trang bị lam sắc, tuy hơi khó coi nhưng phẩm chất tối ưu, nếu không phải là người có thực lực sẽ không dám một mình đánh boss. Nhưng cho dù có tài giỏi thì cũng chỉ có một thân một mình, Huyễn Diễm không tin hắn có thể đối phó với 4 người bọn họ. Không nghĩ tới một thích khách cấp 10 mà đã học được ẩn độn, hơn nữa lực công kích còn cao hơn kiếm khách là hắn.



Trừ Huyễn Diễm, hai thuật sĩ đi cùng hắn nhanh chóng bị Thất Tử giết không kịp ngáp. Ngay lúc đó Huyễn Diễm đã biết mình đụng phải một đại phiền toái. Nhưng đợi đến lúc hắn lĩnh ngộ được điều đó thì đã quá muộn.



"Ta thật ra là một người rất lương thiện..."


Thất Tử vừa nói vừa lôi thi thể của Huyễn Diễm đến bên gốc cây gần đó. Quăng dây thừng lên cây, đảm bảo nhánh cây đủ chắc chắn, sau đó liền đem thi thể của Huyễn Diễm treo lên.



"... Chỉ là lòng dạ có hơi hẹp hòi chút thôi."



Thất Tử vỗ vỗ khuôn mặt của Huyễn Diễm cười nói:



"Ngươi ở chỗ này vui vẻ nha. Ta đây đi trước"



Sau đó huýt sáo rời đi.



"Mỹ nữ a, tìm ta có chuyện gì?" Đột nhiên nhận được tin tức của Hỉ Ca, Thất Tử không khỏi sững sốt, một giây thất thần khiến chủy thủ trong tay hắn chậm lại, một con tôm binh thừa cơ hung hăng cắn vào tay anh ta một cái.



"Anh còn đang ở ngoài cửa biển sao?"



"Á... Đúng vậy" Phất tay đem con tôm binh giải quyết xong, Thất Tử cùng Hỉ Ca nói chuyện phiếm.



"Nói cho tôi vị trí cụ thể, tôi sẽ đi tìm anh."



Mặc dù trò chơi bắt đầu chưa lâu nhưng cừu nhân của Thất Tử đã lên đến con số hàng chục. Nhưng cũng không thể trách anh. Mỗi lần hắn đang đánh boss đều không hiểu sao bị người ta tới đoạt quái. Sau đó anh đem bọn người đó giết sạch. Hiện tại, các công hội hơi có chút tiếng tăm ở Nam Uyên Thành đều sẽ biết đến sự tồn tại của một người tên là Thất Tử.



Ngay cả lệnh truy nã của Nam Uyên Thành cũng có tên anh ta. Bên trên có viết nếu ai có thể thông báo vị trí cụ thể của Thất Tử liền được thưởng 1 kim tệ. Ở giai đoạn đầu này, 1 kim tệ là rất lớn.



Nếu người khác hỏi anh ta hiện tại ở địa phương nào, Thất Tử căn bản sẽ không trả lời. Đây là điểm kiêng kị của anh. Ngay cả đám huynh đệ đi chung với anh bình thường cũng không dám mở miệng hỏi. Càng đứng nói là Hỉ Ca, một người mới quen biết chưa lâu lắm, có trời biết cô ta có đem hắn đi bán hay không.



Thất Tử nghe Hỉ Ca hỏi, hơi sửng sốt, phân vân không biết nên trả lời thế nào. Còn chưa nghĩ ra cách ứng phó thì Hỉ Ca đã lớn tiếng cằn nhằn.



"Này, anh trả lời nhanh lên, tôi còn đang bề bộn đây này!"



"Ta ở động Phong Nhai..." Thất Tử nói cho cô vị trí cụ thể.



"Bà mẹ nó... xa dữ vậy!" Hỉ Ca nhỏ giọng chửi thầm, sau đó đóng kênh tán gẫu, bỏ lại Thất Tử dở khóc dở cười.



Khoảng 20 phút sau, Hỉ Ca cưỡi Thiên Lý Mã đến động Phong Nhai. Thất Tử từ xa trông thấy một thân lam bào thuật sĩ xuất hiện. Mái tóc xanh của cô bị gió biển thổi tung bay, một vài sợi vướng trên khuôn mặt trắng nõn của cô.



Trông thấy Thất Tử, Hỉ Ca nở ra một nụ cười, đưa tay vẫy vẫy. Thất Tử lúc này mới bừng tĩnh nhưng ánh mắt vẫn có chút quỷ dị nhìn chằm chằm Hỉ Ca, không đáp lại.



Đến khi Hỉ Ca xuống khỏi ngựa, Thất Tử mới chậm rãi đi đến. Vẻ mặt cổ quái vừa rồi đã sớm biến mất. Khuôn mặt lại trưng ra nụ cười bất lương quen thuộc.



"Đây, cho anh." Hỉ Ca lôi từ trong túi đồ ra một thanh chủy thủ màu lam đưa choThất Tử. Cô biết với thực lực của Thất Tử, tìm một thanh vũ khí lam sắc như thế này chẳng có gì khó khăn.Nhưng mà lúc còn ở tân thủ thôn, anh đã từng giúp cô đánh quái, hơn nữa đồ vật rơi ra cũng đều cho cô. Vì vậy ngay khi đúc ra một thanh chủy thủ, người đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là Thất Tử, chứ không phải em mình.



"Cô đúc ra?" Thất Tử cũng không khách khí, cầm lấy chủy thủ lật qua lật lại thì liền kinh ngạc. Anh không phải kinh ngạc vì phẩm chất của chủy thủ mà vì nhìn thấy tên của người đúc ra nó. Những vật phẩm tối ưu đều sẽ có khắc tên người tạo ra nó. Thất Tử nhìn thấy hai chữ "Hỉ Ca" mới có vẻ mặt kinh ngạc.



Trò chơi khởi động chưa được bao lâu mà cô nàng đã có thể làm ra vũ khí màu lam. Nếu để cho người trong các công hội biết, bọn họ nhất định sẽ muốn chiêu dụ cô.


"Đúng vậy, không tệ lắm đúng không?" Đây là thành quả sau 2 ngày đổ mồ hôi sôi nước mắt. Nếu Thất Tử dám nói không hài lòng, cô sẽ đánh nhau với anh ta.



"Ừ... tốt lắm. Chủy thủ tốt như vậy thật không nghĩ tới là do côlàm ra nha." Đem chủy thủ đang cầm trong tay quăng vào ba lô, Thất Tử liền đổi ngay chủy thủ do Hỉ Ca tặng cầm trên tay. Anh còn tặng cho cô một nụ cười cảm kích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com