Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

04

ba ngày trôi qua rất nhanh.

trong suốt ba ngày ấy.

xuân bách gần như không ngủ.

ban ngày đi học.

chiều đi làm.

tối tiếp tục chạy khắp nơi hỏi vay tiền.

nhưng đáp lại cậu.

chỉ là những cái lắc đầu đầy ái ngại.

một trăm tám mươi triệu.

không ai có thể cho một học sinh vừa tròn mười tám tuổi vay số tiền lớn như vậy.

...

chiều thứ ba.

tiếng chuông tan học vừa vang lên.

xuân bách thu dọn sách vở rồi lặng lẽ bước ra khỏi lớp.

vừa đi đến cuối hành lang.

cậu đã nhìn thấy thành công đang đứng tựa lan can sân thượng.

hai tay đút túi quần.

gió khẽ thổi làm mái tóc nâu nhạt hơi rối.

thấy xuân bách bước tới.

khóe môi cậu chậm rãi cong lên.

"tao tưởng mày không đến."

xuân bách dừng cách cậu khoảng hai mét.

gương mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi.

chỉ có quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt chứng minh mấy ngày qua cậu gần như không nghỉ ngơi.

"tôi đồng ý."

thành công bật cười.

nụ cười đầy thỏa mãn.

"ngoan."

xuân bách không đáp.

cậu chỉ nhìn thẳng vào mắt thành công.

"nhưng tôi có điều kiện."

"nói."

"tôi vẫn phải đi học."

"được."

"tôi vẫn phải đi làm thêm."

thành công hơi nhíu mày.

"đi làm để làm gì?"

"kiếm tiền."

"tao nuôi mày."

"đó là chuyện của cậu."

"tôi vẫn muốn đi làm."

thành công im lặng vài giây.

rồi khẽ nhún vai.

"được."

"tao đồng ý."

xuân bách khẽ gật đầu.

"còn một điều nữa."

"nói luôn."

"đây chỉ là giao dịch."

"tôi ở với cậu cho đến khi trả hết số tiền."

"sau đó."

"tôi sẽ rời đi."

thành công chống hai tay lên lan can.

bật cười thành tiếng.

"mày nghĩ."

"tao thiếu một trăm tám mươi triệu à?"

"không."

"vậy thì đừng nói chuyện trả."

"tao thích nuôi."

"mày ngoan."

"tao vui."

"thế là đủ."

xuân bách khẽ siết quai cặp.

"tôi vẫn sẽ trả."

thành công nhìn cậu rất lâu.

rồi bước từng bước đến trước mặt.

khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét.

cậu kiễng nhẹ chân.

ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt xuân bách.

làn da ngăm khỏe khoắn vì những ngày làm việc dưới nắng.

đôi mắt sắc nhưng vẫn bình tĩnh.

không hề giống một người đang cầu xin.

điều đó khiến thành công càng thấy hứng thú.

"mày đúng là lạ."

"đến lúc này rồi."

"vẫn còn giữ cái lòng tự trọng chết tiệt."

xuân bách bình thản đáp.

"nếu ngay cả lòng tự trọng cũng mất."

"thì tôi chẳng còn gì nữa."

thành công nhìn cậu vài giây.

rồi bất giác cười khẽ.

"được."

"muốn giữ thì cứ giữ."

"tao sẽ xem..."

"nó theo mày được bao lâu."

gió trên sân thượng thổi mạnh hơn.

thành công lấy chìa khóa xe trong túi quần ra.

khẽ xoay một vòng trên đầu ngón tay.

"về thu dọn đồ đi."

"tối nay."

"tao đến đón."

xuân bách gật đầu.

"được."

cậu xoay người định rời đi.

phía sau.

giọng thành công lại vang lên.

"xuân bách."

cậu dừng bước.

"từ tối nay."

"mày chỉ cần nhớ một chuyện."

xuân bách không quay đầu.

"chuyện gì?"

thành công khẽ cười.

"đừng để chủ của mày thất vọng."

xuân bách im lặng vài giây.

rồi mới cất giọng.

"tôi sẽ hoàn thành đúng giao dịch."

"còn những thứ khác..."

"đừng mong chờ."

nói xong.

cậu chậm rãi bước xuống cầu thang.

thành công đứng một mình trên sân thượng.

nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn.

khóe môi cậu vẫn không hề hạ xuống.

"không sao."

"tao có rất nhiều thời gian."

"để thuần một con cún."

___________________

buổi tối.

đúng bảy giờ.

một chiếc siêu xe màu đen chậm rãi dừng trước khu trọ cũ.

thành công ngồi trong xe.

khuỷu tay tựa lên cửa kính.

ánh mắt lướt qua dãy nhà xuống cấp trước mặt.

"đúng là chỗ ở của người nghèo."

vài phút sau.

xuân bách bước ra.

trên vai chỉ có một chiếc ba lô cũ cùng một túi đồ nhỏ.

đó là toàn bộ hành lý của cậu.

thành công khẽ nhíu mày.

"hết rồi?"

"ừ."

"đồ của tôi chỉ có vậy."

thành công bật cười.

"đúng là dễ nuôi."

xuân bách không đáp.

cậu mở cửa ghế sau.

"ngồi trước."

giọng thành công vang lên.

xuân bách khựng lại.

rồi lặng lẽ đóng cửa ghế sau.

chuyển sang ghế phụ.

chiếc xe nhanh chóng rời khỏi khu trọ.

...

suốt quãng đường.

không ai nói với ai câu nào.

xuân bách chỉ lặng lẽ nhìn ánh đèn ngoài cửa kính.

hơn ba mươi phút sau.

chiếc xe chậm rãi tiến vào một khu biệt thự yên tĩnh.

cánh cổng sắt tự động mở ra.

phía sau là một căn biệt thự ba tầng rộng lớn.

sân vườn được cắt tỉa gọn gàng.

đài phun nước ở giữa vẫn đang hoạt động.

thành công đánh lái vào gara.

rồi bước xuống xe trước.

"đi theo tao."

xuân bách xách túi đồ đi phía sau.

vừa bước vào trong.

một người đàn ông trung niên mặc vest đã cúi đầu.

"cậu chủ."

"cậu đã về."

thành công gật nhẹ.

"ông trần."

"đây là xuân bách."

người quản gia hơi bất ngờ.

ánh mắt vô thức nhìn sang cậu thanh niên có làn da ngăm khỏe khoắn đang đứng phía sau.

ông làm ở đây nhiều năm.

đây là lần đầu tiên thấy thành công dẫn người khác về biệt thự.

"chào cậu."

xuân bách khẽ cúi đầu.

"cháu chào bác."

ông trần mỉm cười đáp lại.

"chào cháu."

thành công lên tiếng.

"từ hôm nay cậu ấy ở đây."

"chuẩn bị thêm đồ dùng sinh hoạt."

"vâng."

không hỏi thêm điều gì.

ông trần chỉ gật đầu.

...

thành công xách chìa khóa đi thẳng lên tầng hai.

xuân bách lặng lẽ theo sau.

đi được vài bước.

thành công chợt quay đầu.

lúc này cậu mới nhận ra.

muốn nhìn thẳng vào mắt xuân bách.

cậu phải hơi ngẩng đầu.

điều đó khiến thành công khẽ nhíu mày.

"cao thế làm gì không biết."

xuân bách nghe thấy.

khóe môi khẽ cong lên rất nhẹ.

"tôi cũng không chọn được."

thành công hừ một tiếng.

"mai tao bắt mày mang dép thấp."

xuân bách chỉ im lặng.

...

đến cuối hành lang.

thành công mở cửa một căn phòng.

"cạch."

căn phòng rộng rãi hiện ra trước mắt.

chiếc giường lớn đặt giữa phòng.

bàn học.

tủ quần áo.

phòng tắm riêng.

mọi thứ đều đã được chuẩn bị từ trước.

xuân bách đứng trước cửa vài giây.

ánh mắt lặng lẽ quan sát căn phòng.

rồi đặt chiếc ba lô xuống.

"cảm ơn."

thành công hơi khựng lại.

"mày cảm ơn tao?"

"ừ."

"vì đã chuẩn bị phòng."

thành công nhìn cậu một lúc lâu.

rồi khẽ cười.

"đừng vội."

"tao chưa đối xử tốt với thú cưng bao giờ."

"hy vọng..."

"mày chịu được."

xuân bách nhìn thẳng vào cậu.

vì cao hơn.

ánh mắt của cậu vô tình từ trên nhìn xuống.

rất bình tĩnh.

"tôi sẽ cố."

thành công bỗng thấy khó chịu.

cậu bước thêm một bước.

rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

"đừng nhìn tao từ trên xuống."

xuân bách hơi cúi đầu.

"xin lỗi."

lần này.

thành công mới hài lòng.

cậu xoay người đi ra cửa.

trước khi rời khỏi phòng.

chỉ để lại một câu.

"thay đồ đi."

"tao có quà cho mày."

________________

xuân bách vừa thay quần áo xong thì có tiếng gõ cửa.

"cốc cốc."

"xuống dưới."

giọng thành công vang lên từ ngoài hành lang.

"được."

xuân bách mở cửa.

theo thành công xuống phòng khách.

căn phòng rộng lớn chỉ bật ánh đèn vàng dịu.

trên chiếc bàn trà ở giữa.

một chiếc hộp nhung màu đen đã được đặt sẵn.

thành công ngồi xuống ghế sofa.

hai chân bắt chéo.

rồi đưa mắt nhìn xuân bách.

"lại đây."

xuân bách chậm rãi bước tới.

"mở ra."

cậu nhìn chiếc hộp vài giây.

rồi đưa tay mở nắp.

bên trong.

một chiếc vòng cổ bằng da màu đen nằm ngay ngắn.

phần khóa được làm bằng kim loại bạc.

ở chính giữa.

là một miếng thẻ nhỏ sáng bóng.

trên đó chỉ khắc duy nhất ba từ.

"nguyễn thành công."

xuân bách nhìn chiếc thẻ rất lâu.

rồi khẽ ngẩng đầu.

"đây là gì?"

thành công chống cằm.

"vòng cổ."

"tôi biết."

"ý tôi là."

"tại sao lại đưa nó cho tôi?"

thành công khẽ cười.

"thú cưng thì phải có dấu hiệu nhận biết."

"đeo vào."

xuân bách khẽ siết bàn tay.

"tôi không phải thú cưng."

"từ lúc mày bước vào biệt thự."

"mày là thú cưng của tao."

"đeo."

xuân bách lắc đầu.

"tôi không đeo."

thành công cũng không nổi giận.

cậu chỉ bình tĩnh lấy điện thoại ra.

đặt lên bàn.

"vậy hủy giao dịch."

"ngày mai."

"tao báo hiệu trưởng."

"coi như tao chưa từng nói sẽ giúp mày."

cả phòng khách rơi vào im lặng.

xuân bách nhìn chiếc vòng.

rồi nhìn thành công.

cuối cùng.

ánh mắt dừng lại ở chiếc ba lô cũ đặt gần cầu thang.

bên trong chiếc ba lô ấy.

là những quyển sách.

là ba năm cố gắng.

là tương lai mà cậu chưa từng muốn từ bỏ.

rất lâu sau.

xuân bách mới chậm rãi đưa tay.

cầm lấy chiếc vòng.

đầu ngón tay khẽ vuốt qua ba từ.

"nguyễn thành công."

cậu khựng lại vài giây.

rồi tự tay vòng chiếc dây da quanh cổ.

"tách."

tiếng khóa cài vang lên rất khẽ.

nhưng lại đặc biệt rõ ràng trong không gian yên tĩnh.

chiếc vòng ôm lấy cần cổ của xuân bách.

miếng thẻ bạc khẽ rơi xuống trước ngực.

ba từ "nguyễn thành công" phản chiếu dưới ánh đèn.

thành công nhìn cảnh ấy.

khóe môi từ từ cong lên.

lần đầu tiên.

cậu cảm thấy có một thứ thật sự thuộc về mình.

cậu đứng dậy.

bước đến trước mặt xuân bách.

vì thấp hơn.

thành công phải hơi ngẩng đầu mới nhìn thẳng vào mắt cậu.

nhưng điều đó không khiến cậu bận tâm.

cậu đưa hai ngón tay.

khẽ nâng miếng thẻ bạc lên.

rồi buông xuống.

"đẹp."

"rất hợp."

xuân bách vẫn đứng yên.

không nói một lời.

thành công khẽ mỉm cười.

"từ giờ."

"ở trong căn biệt thự này."

"mọi người nhìn thấy chiếc vòng."

"sẽ biết mày là người của tao."

xuân bách cúi mắt nhìn chiếc thẻ trước ngực.

giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

"tôi nhớ."

"đây chỉ là một cuộc giao dịch."

thành công bật cười.

"không."

"đối với tao."

"đây là bắt đầu."

nói xong.

cậu quay người bước lên cầu thang.

để lại xuân bách đứng một mình giữa phòng khách.

cậu đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng trên cổ.

cảm nhận phần kim loại lạnh buốt áp lên da.

một lúc rất lâu sau.

xuân bách mới buông tay xuống.

ánh mắt vẫn bình lặng.

nhưng lần đầu tiên.

chiếc vòng ấy khiến cậu cảm thấy...

nó nặng hơn bất kỳ thứ gì cậu từng mang trên người.

____________________

đêm đã khuya.

xuân bách đứng trước gương trong phòng.

chiếc áo phông màu đen ôm lấy cơ thể săn chắc.

làn da ngăm khỏe khoắn càng làm chiếc vòng da trước cổ trở nên nổi bật.

cậu khẽ đưa tay chạm lên chiếc thẻ bạc.

ba từ.

"nguyễn thành công."

vẫn lạnh như lúc ban đầu.

xuân bách nhìn mình trong gương rất lâu.

rồi từ từ buông tay xuống.

"chỉ là giao dịch."

cậu khẽ tự nhủ.

"rồi sẽ kết thúc."

đúng lúc ấy.

"cốc cốc."

"xuống ăn."

giọng thành công vang lên từ ngoài cửa.

...

phòng ăn chỉ có hai người.

chiếc bàn dài vốn đủ chỗ cho hơn mười người giờ lại trở nên trống trải.

thành công ngồi ở đầu bàn.

xuân bách kéo ghế đối diện.

vừa định ngồi xuống.

"ai cho mày ngồi đó?"

xuân bách dừng lại.

"vậy tôi ngồi đâu?"

thành công hất cằm sang chiếc ghế bên phải mình.

"ở đây."

xuân bách không hỏi thêm.

chỉ lặng lẽ đổi chỗ.

người giúp việc lần lượt mang thức ăn lên.

toàn những món mà xuân bách chưa từng được ăn.

thành công cầm dao nĩa.

nhàn nhạt lên tiếng.

"ở đây có mấy quy tắc."

"thứ nhất."

"không được tự ý vào phòng tao."

"thứ hai."

"không được tự ý rời khỏi biệt thự nếu chưa nói với tao."

"thứ ba."

"điện thoại phải luôn bật."

"tao gọi."

"mày phải nghe."

xuân bách im lặng lắng nghe.

rồi khẽ gật đầu.

"được."

thành công nhíu mày.

"không hỏi vì sao?"

"không cần."

"đã là điều kiện của cậu."

"tôi sẽ làm."

thành công chống cằm nhìn cậu.

"ngoan thật."

bữa cơm lại rơi vào yên lặng.

đến khi gần ăn xong.

ông trần mang một xấp giấy đến.

"cậu chủ."

"đây là hợp đồng luật sư vừa soạn."

thành công nhận lấy.

rồi đặt trước mặt xuân bách.

"ký đi."

xuân bách mở ra.

bên trong ghi rất rõ.

toàn bộ chi phí bồi thường chiếc cúp.

chi phí học tập.

chi phí sinh hoạt.

đều do nguyễn thành công chịu trách nhiệm.

đổi lại.

xuân bách sẽ sống tại biệt thự của thành công cho đến khi người còn lại chấm dứt thỏa thuận.

xuân bách đọc hết từng dòng.

rồi cầm bút.

không chút do dự.

ký tên mình.

thành công nhận lại bản hợp đồng.

khóe môi khẽ cong lên.

"từ hôm nay."

"giao dịch có hiệu lực."

...

đêm muộn.

xuân bách nằm trên chiếc giường mới.

căn phòng yên tĩnh đến lạ.

không còn tiếng xe cộ ngoài khu trọ.

không còn tiếng quạt cũ kêu rè rè.

mọi thứ đều quá xa lạ.

cậu khẽ nghiêng đầu.

chiếc vòng da cọ nhẹ vào cổ.

vẫn chưa quen.

ở căn phòng bên cạnh.

thành công nằm trên giường.

trong tay cầm bản hợp đồng vừa ký.

cậu nhìn dòng chữ.

"nguyễn xuân bách."

rồi bật cười rất khẽ.

"chạy giỏi thật."

"để xem..."

"lần này mày còn chạy đi đâu được nữa."

ngoài khung cửa sổ.

ánh trăng lặng lẽ phủ xuống căn biệt thự.

không ai biết.

từ đêm nay.

cuộc sống của cả hai.

đã bắt đầu thay đổi theo một hướng hoàn toàn khác.

end 04

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com