Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

17

đêm đã khuya.

hành lang ngoài phòng thành công chỉ còn ánh đèn vàng nhạt.

xuân bách đứng bên cửa, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt bình thản nhìn thành công.

"vào đi."

thành công nói nhỏ.

xuân bách không đáp, chỉ bước theo cậu vào phòng.

cánh cửa khép lại.

căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

thành công đứng cạnh giường, hơi lúng túng.

rõ ràng chính cậu là người gọi bách lên.

nhưng đến lúc người ta thật sự đứng trước mặt rồi, cậu lại chẳng biết phải nói gì.

xuân bách nhìn cậu vài giây.

"cậu muốn tôi ở lại thật à?"

"ừ."

thành công đáp rất nhanh.

rồi như sợ bách không tin, cậu nói thêm:

"tao chỉ muốn ngủ thôi."

"tôi biết."

giọng xuân bách vẫn đều đều.

không có chút trêu chọc nào.

bách đi đến bên giường, kéo chăn lên rồi nằm xuống phía ngoài.

cậu cố tình giữ một khoảng cách vừa đủ.

thành công nhìn khoảng trống giữa hai người.

không hiểu sao lại thấy khó chịu.

"mày nằm xa vậy làm gì?"

"tôi sợ cậu không thoải mái."

"..."

thành công không nói nữa.

cậu nằm xuống bên cạnh.

cả hai cùng nhìn lên trần nhà.

một lúc lâu.

không ai nói gì.

thành công khẽ nghiêng đầu.

ánh mắt vô tình rơi xuống cổ xuân bách.

chiếc vòng da đen vẫn nằm ngay đó.

dưới ánh đèn ngủ, mặt dây chuyền bạc khẽ phản chiếu ánh sáng.

thành công nhìn chăm chú.

dòng chữ nhỏ được khắc trên đó hiện ra rất rõ.

nguyễn thành công.

cậu khựng lại.

đã nhìn thấy nó không biết bao nhiêu lần.

nhưng mỗi lần nhìn.

cảm giác vẫn rất kỳ lạ.

tên của mình.

lại đang nằm trên cổ của xuân bách.

"nhìn gì?"

giọng bách bất ngờ vang lên.

thành công lập tức quay mặt đi.

"không có gì."

xuân bách không hỏi thêm.

cậu chỉ đưa tay chỉnh lại chiếc vòng cổ.

ánh mắt vẫn bình thản.

thành công nhìn động tác ấy.

khóe môi bất giác cong lên.

"...cún."

xuân bách hơi nhướng mày.

"gì?"

"không có gì."

thành công kéo chăn lên ngang cằm.

"ngủ đi."

xuân bách nhìn cậu thêm vài giây.

rồi cũng nhắm mắt.

"ừ."

căn phòng lại chìm vào im lặng.

nhưng lần này.

thành công không còn thấy khoảng cách giữa hai người khó chịu như trước.

cậu từ từ nhắm mắt.

và trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ rất nhỏ.

cún của tao.

___________________

đèn trong phòng đã tắt.

chỉ còn một vệt sáng mỏng từ bên ngoài len qua khe rèm.

thành công nằm quay lưng về phía xuân bách.

hai mắt nhắm lại.

nhưng mãi vẫn không ngủ được.

cậu trở mình.

rồi lại nằm yên.

một lúc sau.

lại trở mình lần nữa.

phía bên kia.

xuân bách vẫn không động đậy.

hơi thở đều đặn.

bình tĩnh đến mức khiến thành công càng thấy khó chịu.

"..."

thành công mở mắt.

nhìn bóng lưng của bách trong bóng tối.

"mày ngủ chưa?"

không có câu trả lời ngay.

vài giây sau.

giọng xuân bách mới vang lên.

"chưa."

"vậy sao im ru?"

"cậu bảo tôi ngủ."

thành công nghẹn lời.

"...tao bảo vậy thôi."

"ừ."

lại im lặng.

thành công kéo chăn lên.

cậu nhìn khoảng cách giữa hai người.

chỉ khoảng một cánh tay.

nhưng chẳng hiểu sao lại thấy xa.

"bách."

"gì?"

"mày không thấy khó chịu khi ngủ chung với tao à?"

xuân bách im lặng vài giây.

"không."

"thật?"

"thật."

"vậy sao mày cứ nằm xa tao?"

xuân bách mở mắt.

nhìn lên trần nhà.

"vì tôi nghĩ cậu muốn vậy."

thành công khựng lại.

"...tao có nói đâu."

"nhưng tôi đoán."

"đoán sai rồi."

giọng thành công nhỏ hơn lúc nãy.

xuân bách quay đầu lại.

hai ánh mắt gặp nhau trong bóng tối.

"vậy cậu muốn tôi nằm gần hơn?"

thành công lập tức quay mặt đi.

"...tùy."

xuân bách nhìn cậu.

không nói gì.

một lúc sau, cậu vẫn không dịch lại.

thành công càng bực.

"mày đúng là..."

"là gì?"

"...thôi."

cậu kéo chăn lên tận mũi.

xuân bách khẽ nhếch môi.

nhưng không nói thêm.

vài phút trôi qua.

căn phòng lại yên tĩnh.

thành công nhắm mắt.

lần này.

cậu từ từ dịch người về phía xuân bách.

một chút.

rồi thêm một chút.

đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất nhỏ.

xuân bách vẫn nằm im.

không quay lại.

không hỏi.

cũng không đẩy cậu ra.

thành công khẽ thở phào.

bàn tay đặt trên chăn.

vô thức nắm lấy một góc áo của xuân bách.

cậu không biết tại sao mình lại làm vậy.

chỉ biết.

khi cảm nhận được người bên cạnh vẫn còn ở đó.

lồng ngực vốn căng cứng từ nãy đến giờ.

bỗng chậm rãi thả lỏng.

thành công nhắm mắt.

lần này.

cơn buồn ngủ cuối cùng cũng tìm đến.

còn xuân bách.

vẫn mở mắt trong bóng tối.

cậu cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm lấy áo mình.

ánh mắt vốn lạnh nhạt.

thoáng dịu đi.

nhưng chỉ trong một khoảnh khắc.

rồi lại trở về bình thản như cũ.

"ngủ đi."

xuân bách nói rất khẽ.

thành công không trả lời.

cậu đã ngủ mất rồi.

____________________

đêm càng về khuya.

căn phòng hoàn toàn chìm vào yên tĩnh.

thành công đã ngủ say từ lúc nào.

hơi thở đều đều.

bàn tay vẫn vô thức nắm lấy một góc áo của xuân bách.

xuân bách vốn đã nhắm mắt.

nhưng một lúc sau, cậu chậm rãi mở mắt.

cảm giác vướng ở vạt áo khiến bách cúi xuống nhìn.

bàn tay thành công vẫn ở đó.

nắm rất chặt.

như thể chỉ cần buông ra.

người bên cạnh sẽ biến mất.

xuân bách im lặng.

ánh mắt dừng trên gương mặt đang ngủ của thành công.

ban ngày cậu luôn nghĩ thành công là một người mạnh mẽ.

miệng lúc nào cũng cứng.

có chuyện gì cũng tự mình chịu.

thậm chí bị thương cũng chẳng chịu nói.

vậy mà lúc ngủ.

người này lại chẳng phòng bị chút nào.

xuân bách khẽ đưa tay.

định gỡ những ngón tay đang nắm áo mình ra.

nhưng vừa chạm vào.

thành công lập tức nhíu mày.

hơi thở trở nên gấp hơn.

"...đừng..."

xuân bách dừng lại.

thành công vẫn nhắm mắt.

có lẽ đang mơ.

"...đừng đi."

hai chữ rất nhỏ.

nhưng đủ khiến xuân bách im lặng thật lâu.

ánh mắt cậu tối xuống.

"tôi có đi đâu đâu."

không biết thành công có nghe thấy hay không.

nhưng vài giây sau.

hàng mày đang nhíu chặt dần giãn ra.

bàn tay cũng bớt siết.

xuân bách nhìn cậu.

rất lâu.

rồi cuối cùng không gỡ tay ra nữa.

cậu chỉ kéo chăn lên cao hơn một chút.

sau đó nằm xuống lại.

vẫn giữ khoảng cách như ban đầu.

nhưng lần này.

bàn tay xuân bách đặt ngay bên cạnh tay thành công.

không chạm vào.

chỉ ở đó.

như một lời đáp không thành tiếng.

rằng cậu vẫn còn ở đây.

một lúc sau.

thành công lại vô thức dịch gần hơn.

đầu cậu chạm nhẹ vào vai xuân bách.

xuân bách mở mắt.

nhìn xuống.

không đẩy ra.

cũng không nói gì.

chỉ khẽ thở dài.

"...phiền thật."

giọng nói nghe lạnh nhạt.

nhưng bàn tay lại chậm rãi kéo chăn phủ kín vai thành công.

rồi đặt xuống bên cạnh người cậu.

ngoài cửa sổ.

gió đêm thổi qua những tán cây.

ánh trăng nhạt rơi lên mặt dây chuyền trước ngực xuân bách.

dòng chữ "nguyễn thành công" hiện lên dưới ánh sáng mờ.

xuân bách cúi mắt nhìn nó.

một lúc lâu.

rồi khẽ nhắm mắt.

trong lòng cậu có một câu.

nhưng không nói ra.

"ít nhất đêm nay."

"ngủ đi."

"tôi vẫn ở đây."

___________________

sáng hôm sau.

ánh nắng nhạt xuyên qua khe rèm.

thành công khẽ nhíu mày rồi từ từ mở mắt.

cậu nằm im vài giây, đầu óc vẫn còn mơ màng.

đến khi cảm nhận được hơi ấm bên cạnh, thành công mới khựng lại.

cậu quay đầu.

xuân bách vẫn còn ngủ.

gương mặt lúc ngủ yên tĩnh hơn hẳn thường ngày. không còn vẻ lạnh nhạt khiến người khác khó đoán.

mái tóc hơi rối.

chiếc vòng cổ da đen vẫn nằm trên cổ.

mặt dây chuyền khẽ nghiêng sang một bên, để lộ dòng chữ quen thuộc.

nguyễn thành công.

thành công nhìn nó thật lâu.

khóe môi bất giác cong lên.

cậu nhớ đến tối qua.

nhớ mình đã chủ động kéo bách ở lại.

nhớ cả lúc bản thân vô thức nắm lấy áo người ta trong lúc ngủ.

"..."

tai thành công hơi nóng.

cậu định nhẹ nhàng rút tay ra.

nhưng vừa động.

xuân bách đã mở mắt.

hai người nhìn nhau.

vài giây trôi qua.

xuân bách là người lên tiếng trước.

"ngủ ngon không?"

"...ngon."

thành công đáp nhỏ.

bách ngồi dậy, đưa tay chỉnh lại chiếc vòng cổ.

mặt dây chuyền lại rơi xuống trước ngực.

thành công nhìn theo.

"cún."

xuân bách liếc sang.

"gì?"

"vòng cổ của cún."

"ừ."

bách đáp rất bình thản.

như thể chuyện mình là cún của thành công vốn chẳng có gì đáng để bàn.

thành công bật cười.

"cún của tao."

"biết rồi."

xuân bách đứng dậy.

giọng vẫn lạnh nhạt như thường.

"mười phút nữa xuống ăn sáng."

thành công nằm trên giường, nhìn bóng lưng bách.

"mày về phòng à?"

"ừ."

"rồi lát đi học?"

"chứ không lẽ nghỉ?"

thành công bĩu môi.

"tao hỏi thôi."

xuân bách mở cửa.

trước khi bước ra, cậu dừng lại.

không quay đầu.

"thành công."

"gì?"

"đừng ngủ quên."

"...biết rồi."

"tiết đầu hôm nay kiểm tra."

thành công lập tức bật dậy.

"cái gì?"

xuân bách cuối cùng cũng hơi cong môi.

"tôi biết ngay cậu quên."

"mẹ nó..."

thành công kéo chăn trùm lên đầu.

"để tao ngủ thêm năm phút."

"không."

"cún."

"không có tác dụng."

"cún của tao."

xuân bách im lặng hai giây.

rồi đáp rất bình thản:

"vẫn không."

cánh cửa khép lại.

thành công nằm trên giường, nhìn trần nhà.

một lúc sau.

cậu bật cười.

hôm nay vẫn phải đi học.

vẫn phải làm bài kiểm tra.

mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi.

chỉ là từ đêm qua.

cậu đã biết rằng.

khi mình tỉnh dậy.

người bên cạnh có thể khiến căn phòng trở nên yên bình đến thế nào.

và đâu đó trong lòng.

cậu đã bắt đầu mong chờ.

những đêm như vậy sẽ còn tiếp tục.

end 17

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com