Chap 2
Cả 2 chìm đắm trong trận chiến bất tận giữa nụ hôn cuồng loạn, vôi vã xoay trở men theo những bức tường bọc đệm đỏ thắm của vũ trường mà tiến về căn phòng lớn ở cuối dãy hành lang có cái biển vàng gắn 3 chữ V.I.P.
Cánh cửa tội nghiệp bung ra khi anh thô bạo dung chân mà mở cửa rồi cũng nhanh chóng đóng sập vào khi cậu mạnh bạo đóng cửa chỉ với 1 cái thúc đầu gối.
Chỉ khi cánh cửa căn phòng đã khép lại cả 2 mới tách nhau ra, đứng 2 phía gườm gườm nhìn nhau như kẻ thù ko đội trời chung.
Cậu dấn tới 1 bước, lột phăng cả áo khoác ngoài và chiếc áo thun, để lộ khuôn ngực trắng ngần rồi vênh mặt đứng nhìn anh ra chiểu thách thức.
Khuôn ngực săn chắc, cơ bụng 6 múi cùng với nước da nâu đồng bóng loáng của anh vô cùng gợi cảm trong ánh đèn mờ ảo của gian phòng. Nhưng cậu chỉ cười khẩy, tháo thắt lưng tuột cả quần ngoài lẫn quần trong rồi cầm cái nịt mà nhịp những nhịp khe khẽ như chờ đợi hành động tiếp theo của anh.
Cặp đùi thon gọn, trắng nõn, vòng eo nhỏ nhắn, đầu nhũ đỏ hồng, khuôn ngực mịn màng cùng gương mặt thiên thần nhưng mang cái biểu cảm khiêu khích trêu ngươi đầy gợi tình kia làm anh như muốn phát điên, chỉ muốn lao vào cấu xé. Nhưng chuyện đâu còn có đó, thứ tuyệt phẩm này đã ở ngay trước mặt, anh có cả 1 đêm dài để tận hưởng kia mà, không nên quá nóng vội và thô bạo, nhỡ làm đau vật báu này thì sao?
Chỉ cần anh thắng trong cuộc chơi này, bắt cậu phải công nhận bản lĩnh của anh, khuất phục đc cậu thì lo gì không được nếm món ngon mỗi ngày.
Không thèm để ý đến cử chỉ trịch thượng, châm chọc của YoSeob, Junhyung chỉ đơn giản là lột sạch quần áo rồi thản nhiên đứng chống nạnh trước mặt cậu.
Cái tên khốn này, sao hắn cái gì cũng to hơn của cậu. không những cao hơn, đô hơn, cơ bắp nhiểu hơn mà kể cả "cái đó" của hắn cũng làm cậu thấy tủi thân. Sao mà cậu ghét cái vẻ bình thản của hắn đến thế, phải chăng hắn thấy cậu nhỏ hơn mà không thèm sợ.
Cứ đợi đấy nhé, không phải cứ nhỏ hơn thì yếu hơn đâu, rồi cậu sẽ cho hắn biết đâu là đá, đâu là vàng.
YoSeob nhanh chân nhảy phóc lên giường nằm trước. "Tiên hạ thủ vi cường" mà. Kẻ hành động trước sẽ chiếm thế thượng phong. Mà trước giờ cậu cũng quen vậy rồi, chỉ toàn là cậu nằm trên giường rồi có kẻ tự nguyện đến hầu hạ cậu thôi. Bây giờ cậu cũng đã nằm trên giường trước rồi.
Nhìn cái dáng nằm nghiêng nghiêng, một tay chống đầu, tay kia đưa ra ngoắc anh lại, vẻ mặt thì hết sức phởn phơ, đắc thắng sao mà anh thấy "ghét" quá đi. Không phải tại anh đâu nhé, anh cũng đã kiềm chế rồi mà.
JunHyung bay thẳng lên giường mà không một lời báo trước. Nằm đè lên cả YoSeob, ghì chặt cậu xuống giường.
Bị cả cái thân xác nặng trịch đè lên người, YoSeob còn chưa kịp xoay trở thì đã thấy hơi thở mình bị cướp mất. Bờ môi dày kia đang áp chặt lấy môi cậu, cái lưỡi hư hỏng của anh thì đang xộc thẳng vào miệng cậu cố gắng tóm lấy lưỡi của cậu.
Vốn dĩ đâu phải kẻ gà mờ, YoSeob thừa biết trong trường hợp này để không bị ngạt thở thì phải đáp trả rồi dành lại thế chủ động.
Cậu dùng lưỡi quấn lấy lưỡi của anh, ra sức mút nó thật mãnh liệt hòng giữ nó thật chặt trong vòm miệng mình, không cho nó cơ hội phá phách nữa.
Quá tập trung với việc phải khóa chiếc lưỡi, YoSeob không nhận thấy rằng môi anh đang vẽ nên một nụ cười và tay anh đang chu du đến đầu nhũ nhỏ xinh của cậu.
- Ah! - YoSoeb la lên đột ngột để lạc mất chiếc lưỡi kia khi đầu nhủ bị anh véo một cái thật mạnh.
Anh nhanh chóng cướp lấy thời cơ, chồm lên cướp lại đôi môi cậu, lần này kéo hẳn chiếc lưỡi nhỏ, ướt mềm qua vòm miệng mình tha hồ mút mát.
Khẽ nhíu mày vì trận thua đầu tiên, YoSeob nhanh chóng triển khai chiến lược thứ 2. Cậu co chân lên, dùng đầu gối khẽ cạ vào chú nhóc của anh. Đều là đàn ông nên cậu hiểu, cái chỗ nhạy cảm này luôn là điểm yếu.
Bị kích thích đột ngột, anh rên lên trong vô thức, đồng thơi trả tự do cho cái lưỡi của cậu. Chẳng dại dột gì mà đâm đầu vào trận đấu mà biết mình sẽ thua, cậu đổi sang hạng mục khác, lật ngược lại đè anh xuống, trườn người xuống tấn công vào chiếc cổ. Hôn, nút lên những đường gân và mạch máu dọc theo cần cổ, bọn đàn bà luôn rên lên như lũ mèo khi cậu làm như thế. Và anh chắc cũng không ngoại lệ.
Quả thật cậu nghe thấy những tiếng rên trong cuống họng, quả táo adam của anh cũng rung lên khe khẽ. Khoái trá, cậu hơi nhổm người dậy định sẽ tấn công đến khuôn ngực vạm vỡ.
Chỉ phút chốc sơ sẩy khi cậu nhích người lên, giảm bớt trọng lượng đè lên anh, anh bật dậy. Lật ngược cả người cậu lại, nằm đè lên tấm lưng thanh mãnh. Ghì đôi tay đang vùng vẫy xuống giường rồi anh hôn lên gáy, lên vai, lên đường rãnh lưng gợi cảm.
Mỗi lần hôn là mỗi lần cơ thể cậu run lên, không chỉ vì cảm giác nhột nhạt mà còn vì một chút gì đó sung sướng thỏa mãn. YoSeob ah! Cậu cũng trở thành một con mèo thích vuốt ve rồi đấy.
Tay anh trượt xuống xoa bóp cặp mông căng tròn mà quên mất nhiệm vụ kiềm giữ đôi tay quậy phá. Cậu cũng đã bừng tỉnh vì nhận ra mông mình lần đầu tiên bị sờ mó một cách bạo dạn như vậy.
Chống cả 2 tay để nhổm dậy, đồng thời dùng chân đạp một cú vào vai anh. YoSeob hất JunHyung ngả ngửa trên chiếc giường lớn.
Anh đã dạy cho cậu biết, không có tay thật sự là rất khó phản công, cũng không thể dùng tay mình để kiềm chế đối thủ nếu không mình cũng sẽ mất đi sự chủ động. Vậy để khóa tay anh lại thì cậu dùng chân.
Nhanh như một con sóc, cậu trượt mình nằm lên người anh theo kiểu đầu cậu hướng về phía chân anh, còn đầu anh thì nằm giữa 2 chân cậu. Cậu dùng cả 2 chân mình để khóa tay anh xuống giường rồi nhổm người lên phía trên anh. Cậu nhìn anh qua 2 chân mình, nháy mắt một cách trêu chọc rồi nói.
- Bây giờ tôi sẽ cho anh biết, ai mới là người mạnh hơn.
Cậu đưa lưỡi đánh một vòng trên "cái ấy" của anh lúc này đã ngóc thật cao rồi đưa vào miệng mình mà muốt. Cậu đâu ngờ, "cái ấy" của cậu bây giờ cũng đang chĩa thẳng vào mặt anh.
- Ah... Ah... Ah...! - Cậu rên lên không kiểm chế rồi hốt hoảng cúi xuống nhìn.
Anh đang ngậm lấy "cái ấy" của cậu, cái đầu di chuyển lên xuống liên tục khiến cậu cảm thấy thật khó khăn để kiểm chế tiếng rên của mình. Mặc kệ, cứ coi như đây là một hiệp đấu đối kháng, kẻ nào ra trước sẽ là kẻ thua cuộc.
Cậu quay lại với thành viên của anh, tiếp tục cuộc tranh đấu của mình. Cậu gia tăng tốc độ nhanh dần nhân thật khó khăn làm sao khi thứ đó quá to và dài. Cơ miệng cậu mỏi nhừ, vòm họng thì khô khốc, đôi khi còn nghẹt thở vì thứ ấy thọc sâu đến tận cuống họng.
Trong khi đó, ở dưới kia, anh dù bị khóa cả 2 tay nhưng vẫn dễ dàng di chuyển với tốc độ mỗi lúc một nhanh, thậm chí đôi lúc còn đểu cáng dùng lưỡi và răng trêu chọc "nhóc con" của cậu. Hai chân cậu như đang nhũn ra, cơ bụng giật lên thon thót và các mạch máu thì đang căng phồng lên. Khi đến quá giới hạn của mình, cậu ra ngay trong miệng anh rồi gục xuống như một cây chuối đổ.
Anh đẩy cậu qua một bên rồi lồm cồm bò dậy lật ngược cậu lại. Vừa mới tới đỉnh điểm, cậu mệt tới mức chỉ có thể nằm im cố điều hòa nhịp thở, ánh mắt cũng như ngây dại đi.
-Em mệt rồi sao "bé cưng", đêm còn dài kia mà!
Anh tách 2 chân cậu ra đặt lên hai vai mình. Với lấy tuyp kem bôi trơn, anh vừa tự thoa cho mình, vừa nói chuyện với cậu.
-Sẽ thật nhẹ nhàng thôi! Nhưng anh sẽ cho em biết ai mới là người mạnh hơn.
- AAAAhhhh!
Anh trượt vào trong cậu chỉ với một nhịp đẩy, cậu oằn mình đau đớn, ứa nước mắt, chỉ còn biết vò chặt tấm trải giường.
Anh vội ôm lấy cậu hôn tới tấp lên khắp mặt mũi cố gắng xoa dịu nỗi đau. Còn cậu chỉ có thể nằm im mà thở hổn hền, thân dưới như tê liệt hết cả.
Một hồi sau khi đã quen dần, cậu bực tức cố phản kháng bằng đôi tay yếu ớt. Anh nhấp một nhịp làm cậu phải la lên vì đau rồi hạ tay xuống vò chặt tấm ra giường.
Với chất giọng đã trở nên khan đục, anh thì thầm:
- Anh chịu không nổi nữa rồi! Xin lỗi em, em sẽ quen dần thôi, rồi em cũng sẽ thích nữa!
1 nhịp, 2 nhịp, 3 nhịp rồi cứ thế tăng nhanh dần. Cậu đau đến phát khóc nhưng rồi cũng quen rồi thật sự thích.
-Sâu hơn nữa...mạnh hơn...chỗ đó....
Cái khoái cảm mãnh liệt này, lần đầu tiên cậu có. Mỗi cú đẩy của anh, cậu thấy như mình được lên thiên đường vậy.
-Ah...đúng rồi...chỗ đó...ah ah...ag.
- Ah Ahhhhhhhhhh!
- Ah Ahhhhhhhhhh!
Cả 2 cùng la lớn rồi ra cùng một lượt. Dung dịch trắng vươn vãi khắp nơi, nhễu tường vệt thật dài.
Không gian tràn ngập mùi vị ái tình. Anh ngã người xuống cạnh cậu, thủ thỉ bên vành tai.
-Thế nào? Em đã chịu thua chưa? Là anh mạnh hơn mà, đúng không?
Cậu mở đôi mắt mệt mỏi ra, liếc anh một cái sắc ngọt rồi càu nhàu.
-Không tính, lúc nãy là do tôi bất cẩn nên mới thua thôi. Tôi không nhận, thử lại đi.
- Thử lại ưh! - anh nhìn cậu một cách tinh quái.
- Em thích thì anh chiều!
- Ah...ah...không....không phải bây giờ.... - Cậu có la khan cổ cũng chả ai thèm nghe đâu YoSeob ah.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com