Tiểu An vô tình cứu mạng Tiểu Thất làm cậu ấy say đắm cô cho đến khi người bố của cô trong 1 lần uống rượu say đã lỡ tông chết mẹ Tiểu Thất khiến hắn hận cô ..
Người ấy không yêu tôi(Hắn không yêu ta)Tác giả: Trì Tổng TraEdit: SagittariusNguồn raw: http://khotangdammyfanfic.blogspot.com Thể loại: Thất niên chi dương, đã từng nghèo sau cao phú suất công x bạch phú mỹ tiểu thiếu gia thụ, hiện đại, gương vỡ lại lành, ngược, cẩu huyết, HEVăn án:Tần Thâm cho rằng hắn và Thạch Kha là tình địch.Kỳ thực, là Thạch Kha lừa hắn.Cậu chỉ thích Tần Thâm, từ đầu tới cuối đều chỉ có Tần Thâm.Thế nhưng, Tần Thâm lại không thế.…
HOÀNG GIA SỦNG TỨC Tác giả: Thải Điền《皇家宠媳》 / 作者:彩田 Thể loại: Trùng sinh - Cộng sinh - Sủng ngọt - Cung đấu Độ dài: 348 chương (Vì bên này đã đến giới hạn phần, nên mn đọc tiếp ở phần 2 nha.) Giới thiệu vắn tắt: Sau một lần mạc danh kỳ diệu gặp gỡ, Tiêu Thiểu Giác buồn bực phát hiện, hắn không thể không quan tâm cái tiểu nữ oa kia. Nàng đau hắn cũng đau, nàng bệnh hắn cũng bệnh, Một vị tổ tông sống như vậy, dám không sủng trong lòng bàn tay dốc lòng che chở sao? Đều nói Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, Huống hồ kiếp trước hắn tạo phản thất bại, phải chết sớm. Lục Thanh Lam nghĩ, phải triệt để phân rõ giới hạn với hắn, Nhưng phân rõ thì phân rõ sao quay tới quay lui lại chui vào tới tận trong chăn người ta? Mà Khánh Vương điện hạ đây có cầu tất ứng, nghìn thuận trăm theo, trừng mắt bao che khuyết điểm rốt cuộc là cái quái gì vậy... Tà mị lãnh khốc đâu? Đây là một chuyện kể về nữ chủ đoạt cơ hội sống lại của nam chủ, vì để trả nợ không thể làm gì khác hơn là lấy thân báo đáp đồng thời ân ái sinh tiểu bánh bao, từ nay về sau một đời dốc lòng cưng chiều. Đêm tân hôn. Tiêu Thiểu Giác: Đau không? Lục Thanh Lam: Đau! Tiêu Thiểu Giác: Mẹ nó, ta còn đau hơn nàng! PS: 1. 1V1, HE. Nam chủ âm ngoan đau nữ nhân. 2. Nam nữ chủ là quan hệ cộng sinh. --------------------------------Đọc tại: https://tieuphunghoang.wordpress.com/2017/08/19/hoang-gia-sung-tuc-thai-dien/…
Hoàng Ưu Lục vừa gặp Trình Song Song đã trúng tiếng sét ái tình, thề với bản thân mình rằng trong tim chỉ có một mình cô. Thế nhưng chuyện tình của hai người chưa bao giờ là được bình yên, còn biết bao khó khăn sóng gió đang đợi hai người vượt qua. Liệu Ưu Lục có chứng minh được tình yêu chân thành của mình với Song Song? Liệu Song Song còn cảm nhận được sự quan tâm nuông chiều của Ưu Lục đối với mình?Tác giả: Đông Liệt Nguyệt Song - SuniMoon(Truyện được đăng trên Wattpad là bản full được chỉnh sửa lại, các phiên bản được re-up trên các trang web là bản cũ không hoàn chỉnh.)…
“Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits.”_____Source: weibo/baidu/tianya/360doc/doubanTrans: Yingie (@YunJaeDB5K)…
Thông báo quan trọng: 1. Tui không có nhu cầu nghe góp ý chuyện cách dịch ntn, cho nên mn không cần phải nói về chuyện đó :)) không là tui sẽ block bạn, bất kể bạn là ai. 2. Nếu muốn truyện dịch theo ý bạn thì bạn tự lấy raw về tự dịch đi, hoặc là đi tìm nhà khác đọc cho hợp ý.--------------------Thể loại: Bách hợp, cung đình, cổ đại, 1x1, HE, có H(ít)Tình trạng: Hoàn, 165 chương + 1 PNCouple: Hạ Sí Mạch x Tuyên Cẩn - Thủy Khinh Linh x Tuyên Lưu Ly Văn án: Hạ Sí Mạch lần đầu tiên nhìn thấy Tuyên Cẩn là hồn phách bay lên mây, thề cuộc đời này phi khanh không cưới. Nhưng bọn họ, một là thái hậu buông rèm chấp chính; một là nữ phẫn nam trang, "Thúc thúc" của hoàng đế, quyền khuynh thiên hạ Cảnh vương... Tuyên Cẩn, dưới sự cưỡng bức của Hạ Sí Mạch mới bất đắc dĩ để con của mình làm hoàng đế, còn mình thì trở thành thái hậu. Một lòng nghĩ đây là thủ đoạn của Hạ Sí Mạch, lại không nghĩ rằng phía sau đúng là có hàm nghĩa khác. Càng không nghĩ tới chính là, nàng thế nhưng cũng động tâm với nam nhân làm nàng vừa yêu vừa hận... cho đến khi phát hiện nam nhân đó là nữ nhân... ~~~~~~~~~~~~~ Hạ Sí Mạch thề: Một ngày nào đó, ta muốn nàng lấy danh thái hậu cam tâm tình nguyện gả cho cho Hạ Sí Mạch ta! Tuyên Cẩn không hề đổi sắc: Si nhân nằm mơ.…