''Nếu hôm nay tôi không về... hãy nhớ một điều... Tôi đã yêu em, từ lâu rồi. Nhưng giữa chúng ta tồn tại một khoảng cách khiến tôi không thể nói sớm hơn''.[ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ ʟᴇᴠɪ ᴀᴄᴋᴇʀᴍᴀɴ] viết về sự cuồng của au về anh binh trưởng nào đó... Và dành cả cho những ai cuồng một người không có thật =))))))…
Tóm tắt:Nghe nói cậu cả nhà phú ông hư thân mất nết thành thói, tật xấu nào cũng đủ cả, ấy vậy mà cưới vợ một cái là thay tính đổi nết ngay.Nghe nói cậu cả nhà phú ông đã làm tới chức quan tam phẩm, làm rạng rỡ cả họ nhà Lê, tất cả là nhờ công lao uốn nắn chồng của cô vợ hiền.Thành ra một truyền mười, mười truyền trăm, nghe nói nhà ai mà có con trai hư thì cứ để nó cưới vợ, cưới vợ tức khắc sẽ ngoan như cậu cả.Lưu ý: Tác phẩm chỉ là trí tưởng tượng của tác giả.…
[Trích]Không nghe thấy tiếng trả lời, tôi thầm nghĩ có lẽ Khánh Duy đã ngủ. Nhưng gần mười phút sau, cậu ta lại bất ngờ lên tiếng."Có nhớ tôi từng nói với cậu không?""Nói gì?""Ở bên cạnh tôi cậu chỉ có thể gặp toàn may mắn.""Đến một ngày vận may đó hết thì sao?""Thì tôi sẽ tạo ra cho cậu.""Đến một ngày cậu không còn khả năng đó nữa thì sao?"Khánh Duy im lặng,một lúc lâu sau nó mới nói tiếp."Thì sẽ gom tặng cậu tất cả may mắn mà đời này tôi có, được chưa?"____20/1/202414/2/2024…
Giữa thời cuộc rối ren nơi Đằng Trong, hai gia tộc danh giá - Liễu gia và Hạ gia - luôn đứng ở hai đầu chiến tuyến. Liễu Thanh Vân, nữ phú hộ lạnh lùng, nguyên tắc, và Hạ Châu Anh, tiểu thư buôn vải lanh lợi, dịu dàng - vốn là đối thủ không đội trời chung.Một lần chạm mặt tưởng chừng chỉ là dò xét lẫn nhau, lại vô tình kéo theo những rung động khó gọi tên. Giữa danh phận, gia tộc và những quy tắc khắt khe của thời đại, tình cảm ấy dần lớn lên-lặng lẽ nhưng không thể dập tắt.Liệu họ sẽ tiếp tục là đối thủ... hay trở thành định mệnh của đời nhau?…
Tình yêu đầu đời thật kì lạ, chỉ có một câu nói, một lời bắt chuyện, đã khiến con tim không thể quên được nhiều năm sau đó. My ước gì có thể gặp Pavel bằng xương bằng thịt.Pavel hiểu rõ anh thích cô, nhưng khoảng cách địa lí làm anh chùng bước...Wroclaw, em sẽ tìm anh.Sài Gòn, hy vọng một ngày gặp lại em..."Sự nghiệp và tình yêu không hề đối lập nhau, chỉ là con người hay buộc chúng phải đứng trên hai chiến tuyến.""Cốc cà phê kem sữa để trong căn phòng máy lạnh một lúc thì hóa nguội ngơ, nhưng mà chất nó thì vẫn cứ ngọt." Hãy làm việc chăm chỉ cho ngày gặp lại...…
Hán Việt: Châu Ảnh Hậu Thị Cá Tiểu Sỏa qua [GL] Tác giả: Xuân Miên Bất Giác HiểuBản convert thuộc Dywind và Tammy Kim bên Wiki Dịch.Editor: PhuonganhshiraTình trạng raw/convert: Hoàn thành 119 chương+6 phiên ngoại.#Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại, Chủ thụ, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Giới giải trí, Nhẹ nhàng, Hài hước, Ấm ápLink edit chính thống: https://www.wattpad.com/ story/257496602-bhtt-edit-c%E1%BB%91- %E1%BA%A3nh-h%E1%BA%ADu-l%C3%A0- ti%E1%BB%83u-%C4%91%E1%BB%93- ng%E1%BB%91c -Nguồn tìm kiếm:wattpad.com\phuonganhshira\ [BHTT-EDIT] Cố ảnh hậu là tiểu đồ ngốc--------------Châu Thi Vũ sau khi chết mới biết được, tân ảnh hậu Vương Dịch, người đi đâu cũng muốn nhắm vào nàng, thì ra là yêu nàng đã lâu. Nhưng mà khi nàng trọng sinh về 3 năm trước, lại phát hiện dường như Vương Dịch căn bản không hề yêu nàng! Châu Thi Vũ: Trong phòng cô có gối ôm to bằng người hình của tôi là chuyện như thế nào? Vương Dịch: Làm bao cát.Châu Thi Vũ: Dán đầy vách tường ảnh chụp thì sao!Vương Dịch: Bia ngắm bắn phi tiêu, cô xem còn có mấy lỗ hỏng kìa.Châu Thi Vũ: Lẫn vào fandom của tôi nhiều năm thì giải thích như thế nào!Vương Dịch: Tài khoản kia...... Là của anh trai tôi, cô tin không? Châu Thi Vũ: Vương Dịch, cô đúng là đại ngu ngốc! Vương Dịch: Được rồi, nhưng đại ngu ngốc yêu chị. HE, chủ thụ. Ngọt muốn tiểu đường.------------* Chú ý của mình ( Xiao Haan )- Vì là lần đầu mình cover cho nên có sai sót gì thì mong mọi người thông cảm. Xin cảm ơn!…
Cp trong phim The Giftedkhông ai viết fic về cp này nên mình viết 😾 mình tin rùi một ngày sẽ gặp ai đó trong shipdom bé tý nì á 😥😭Timeline là sau ss2 nha mn (. ❛ ᴗ ❛.)Namtarn đang phục hồi sức khoẻ ở nước ngoài, còn Wave thì đang chưa tính chuyện tương lai.…