[muộiimoon] - trăng giữ mảnh tình
- này, hứa đi- hứa gì?- dù đoạn đường có khó khăn thế nào, đích đến vẫn phải có nhau- ...- được!…
- này, hứa đi- hứa gì?- dù đoạn đường có khó khăn thế nào, đích đến vẫn phải có nhau- ...- được!…
- thảo ơi thảo có thích em hông- có, thảo thích em…
Lamoon tự sự.…
hvtt × nldhkhó nói.warning: ooc, lowercase, truyện không có gì là thật ngoài tên nhân vậtĐừng mang fic lên các nền tảng mạng xã hội khác ạ.…
Có gì cần góp ý mọi người cứ nói tui nhaa…
"mãi mãi là bao lâu ?"nàng ơi, tim ta mục rỗng từ ngàn kiếp xa xăm trước rồi, dù cho nàng có hy sinh cả đời mình để cứu cũng chẳng có ích gì.lowercase; ooc.…
chuyện tình người ở một góc sa pa.warning:- ooc.- lowercase.- hư cấu.…
Thanh Thảo đã từng nghĩ đời mình chẳng có gì có thể cứu rỗi. Nhưng rồi âm nhạc đã đến kéo chị ra khỏi vũng lầy, đi cùng còn có cả Diễm Hằng...…
Chẳng biết từ bao giờ, Hồ Võ Thanh Thảo chỉ toàn mơ thấy ác mộng.…
viết cho chị thảo và em hằng.…
Câu chuyện ngắn này kể về một người cứng đầu - dù yêu biết bao nhiêu mối tình cũng chẳng đi đến đâu. Và một đứa trẻ - chập chững ở tuổi đôi mươi nên phải tập cách yêu một người trọn vẹn.Qua đó tác giả cũng muốn gửi đến một lời nhắn dịu dàng cho những ai đang tập lớn Đừng vội chạy theo những ồn ào của việc phải lớn.Thế giới này đủ rộng để ta tập yêu trước đã.Vì chỉ khi biết thương một ai,ta mới thật sự hiểu mình là ai trong cuộc đời này."Hãy tập yêu đi rồi hẳn lớn nhé."…
em muốn mua muôn ngày đưa đónngồi sau cài nón cho nhautình yêu nóng ran môi đỏ cháy lên mặt trời…
Cô bằng lòng, ôm lấy tất cả nỗi niềm của người cô yêu, đổi lấy sự êm đềm trong em.Cô bằng lòng, nhặt lại từng mảnh vụn vỡ trong em rồi vá lại, cẩn trọng và nâng niu, dù trong quá trình ấy cô bị mảnh vỡ cứa đứt tay....Em là mặt trời, tôi là hướng dương.Hướng dương sẽ mãi nhìn về phía mặt trời, nhưng này, có bao nhiêu bông hướng dương trên đời cơ chứ?...Thảo muốn nói với Hằng, cô quyến luyến tất cả mọi thứ nơi em. Đến nỗi đều muốn khảm tất thảy vào lòng mình.Dù em chưa từng nhìn lấy cô một lần, Thảo cũng cam lòng, cô cam lòng yêu em bằng những gì mình có. Rực rỡ như màu đỏ, ấm áp như màu cam, tươi mát như xanh lá hay êm ả như xanh lục. Tình yêu của cô gồm tất cả các gam màu đó. Dù ở trong hình hài nào cũng nguyện yêu em...."Em hãy cứ sống tốt cuộc đời của riêng em, đừng ngoái đầu, em nhé?"Chị yêu em.…
vì có em, những tháng ngày tẻ nhạt cũng trở nên ngọt ngào…
Tên truyện: So ĐậmThể loại: Bách hợp, Lãng mạn, HE (Happy Ending), Âm nhạcGiới thiệu nhân vật:Diễm Hằng (22 tuổi): Nhạc sĩ, ca sĩ, 1m65. Em hiền lành, đằm thắm, thùy mị. Vẻ ngoài có phần e thẹn, ngại ngùng nhưng lại có một trái tim chân thành và sâu sắc.Thanh Thảo (23 tuổi): Nhạc sĩ, ca sĩ, 1m76. Chị tài năng, lôi cuốn và có khiếu hài hước. Gương mặt không cần làm gì cũng khiến người khác phải bật cười. Chị mang một sự mạnh mẽ, quyết đoán nhưng lại rất chân thật trong cảm xúc.…
hằng không thích thảo có thể gọi là ghét luônnhưng mà thảo không để ý vẫn cứ ngốc mà quan tâm em.text + văn xuôi.…
"Hằng ơi? khi nào em về đây...""Chị Thảo, em không nghĩ rằng đấy là lần cuối..."_______ Đã đổi tên truyện "Một Mùa Không Trở Lại" -> "Bên Thềm Nguyệt Vắng"📌Truyện dựa trên trí tưởng tượng, không có thật, hoàn toàn hư cấu, không phản ánh đời thật. Nhân vật thuộc về chính họ ngoài đời thật, tác giả chỉ mượn hình ảnh để sáng tác...Tác Giả: _azvanCouple chính : Muộii x LamoonCouple phụ: Lyhan x Han SaraThể loại: Gl, đời thường, ,...Truyện được đặt trong những năm 1998, thời điểm giao thoa trước năm 2000, thuộc về quá khứ nhưng không quá xưa cũ._______Bên Thềm Nguyệt VắngNăm 1998, ở một ngôi làng nhỏ bình yên, Nguyễn Lê Diễm Hằng - cô gái bán trái cây hiền lành và ít nói - sống lặng lẽ bên người mẹ tảo tần và người cha suốt ngày say xỉn, cuộc đời em, như một sạp trái cây gọn gàng trong góc chợ, chẳng mấy ai để tâm nhưng luôn ấm áp và đủ đầy tình thương.Rồi một ngày, Hồ Võ Thanh Thảo xuất hiện - con gái nhà giàu, khí chất thành thị, sống tự do nhưng luôn che giấu một nỗi cô đơn khó gọi tên, Thảo về làng không vì ép buộc, mà để tìm kiếm điều gì đó, ở nơi mộc mạc ấy, cô không ngờ mình lại bị hút về phía một người hoàn toàn đối lập.Hai thế giới tưởng chừng chẳng liên can, dần bước vào nhau bằng những lần chạm mắt thoáng qua, những buổi sáng chợ sớm, những câu nói ít ỏi nhưng chân thành. Và rồi, giữa ruộng đồng xanh, mùi rơm khô, tiếng gió lùa qua rặng mít, một thứ tình cảm mong manh...…
"chị thảo sống khổ nên lông mài chị hay tự thương nhau vậy hả?""hùng khằng."_thanh thảo trước kia sợ nhất là bị chậm lương và đi toògiờ có hằng rồi, thảo sợ mất hằng hơn.…
| hồ võ thanh thảo ▪︎ nguyễn lê diễm hằng |duyên phận nếu đã được siết chặt, liệu có phép màu nào cho chúng ta.…
khong có gì cảaaaalưu ý: fic cover chưa có sự đồng ý của tác giả gốc.…