hiep dam
…
Nguồn: https://wikidth.com/truyen/hoan-my-bach-nguyet-quang-chuan-bi-tu-du-W4ZgdlS4CEZcXo~1Hán Việt: Hoàn mỹ bạch nguyệt quang đích tất bị tố dưỡng ( khoái xuyên )Tác giả: Tiểu Hài Ái Cật ĐườngTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Chương 121 phiên ngoại tamThời gian đổi mới: 29-07-2021Cảm ơn: 399 lầnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Hệ thống , Xuyên nhanh , Ngược luyến , Cung đình hầu tước , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , Ngược tra , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Bạch nguyệt quang , Xuyên gameMột giấc ngủ dậy, nhan một minh xuyên vào trước mặt nhất nhiệt Ất nữ trò chơi, trở thành bạch nguyệt quang nữ chủ hậu cung chi lộ chướng ngại vật, trở thành chú định bị các nam chính vô tình vứt bỏ Giáp Ất Bính Đinh.Hỏi xuyên tiến Ất nữ trò chơi pháo hôi muốn như thế nào sinh tồn? Hỏi công lược đối tượng trong lòng có cái bạch nguyệt quang rốt cuộc nên như thế nào lựa chọn?Nước chảy bèo trôi dựa theo nguyên cốt truyện phát triển, vẫn là từ bỏ các nam chính lại tìm đường sống?A Minh tỏ vẻ: Đương nhiên là đoạt nữ chủ bát cơm, liêu nữ chủ nam nhân, tiệt hồ kia mạt bạch nguyệt quang, từ đây trở thành bọn họ tân nốt chu sa.Truyện này còn có tên là 《 hôm nay cũng ở trở thành bạch nguyệt quang trên đường 》《 thề đem góc tường khai quật rốt cuộc 》《 nữ chủ coi trọng các nam nhân đều bò tường 》Ghi chú: 1v1, là mau xuyên, nhưng là thế giới bất biến, các nam chính bất biến, nguyên nữ chủ cũng bất biến, chỉ là nữ chủ ( Nhan Nhất Minh ) thân phận ở biến.Nữ chủ tra, trước tiên gỡ mìnNày văn đã tham gia…
Người lớn lúc nào cũng hiện hữu trong dáng vẻ đầy bận rộn, áp lực cùng những suy tư khó hiểu. Hồi còn bé, em chỉ thấy được sự hào nhoáng bên ngoài của ba mẹ, sự thoải mái của cô dì, sự tự do của chú bác hay sự lấp lánh của anh chị. Bởi thế em lại có một ước muốn sâu sắc - đó là trưởng thành. Em, một đứa trẻ vẫn còn sống dưới cái nôi an toàn của cha mẹ, sự quan tâm săn sóc của người lớn nên chẳng thể hiểu được cái vất vả, cực nhọc mà người lớn cố giấu phía sau nụ cười mỉm kia. Ấy vậy mà chỉ khi chạm chân tới cái tuổi mươi mấy đôi mươi, em dần cảm thấy sợ hãi hai chữ "trưởng thành", hai chữ mà em đã cố chạy theo năm xưa. Em vẫn thích sự lấp lánh, hào nhoáng, tự do tự tại của việc làm "người lớn" nhưng em lo mình không thể giấu đi những áp lực, khó khăn hay thử thách.Nói lo nói sợ là thể nhưng em vẫn phải lớn mà, và em chấp nhận việc em sẽ lớn, sẽ đi làm, sẽ tự lo cho bản thân và sẽ chẳng thể làm cô bé mè nheo của ba mẹ nữa. Và em cứ lớn, cứ lớn dần theo thời gian. Qua ngày này năm nọ, em đã không còn là một đứa trẻ vô tư chạy nhảy giữa cánh đồng xanh, thỏa sức đắm mình trong làn nước biếc hay nằm vắt vẻo trên cành cây. Em sẽ trở thành một thiếu nữ mới lớn, một cô nàng nhiệt huyết, một người phụ nữ lạnh đạm hay một người vợ, người mẹ của gia đình. Nhưng mà từ từ khoan đã, em vẫn chưa đi hết chặng đường ấy đâu, bây giờ em vẫn đang là một cô gái đầy nhiệt huyết, rực cháy với tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Nhưng em vẫn có những tâm tư, suy nghĩ thầm kín mà em c…