Bắt đầu vào mùa cuối mùa thu, kết thúc vào cuối mùa hạ. Thoáng cái hoàn thành chuyến tàu ba năm. Thanh xuân thì ai mà chẳng có nhưng để tận hưởng nó một cách chọn vẹn nhất thì không phải ai cũng làm được. Tại chiếc fic này, hãy cùng Nấm và HieuAnKhang của chúng ta trở về cái thời niên thiếu ấy. Về cái thời điểm vô âu vô lo, về cái ngày mà tiếng chuông vào lớp vẫn còn văng vẳng bên tai…
Cậu Vietnam năm nay 17 tuổi, con nhà làm nông (trại), ham học chăm chỉ. Rời nhà lên Hà Nội làm boy phố... à nhầm, rời nhà lên phố theo đuổi nghiệp tri thức ở một trường Chuyên Hà thành nổi tiếng nọ, bất đắc dĩ thành anh chàng độc thân chẳng có lấy mảnh tình vắt vai nhưng không sống một mình."Cậu làm gì mà tắm cho máy thế?" Anh thợ máy hỏi đùa.Vì sao ư?"Tại anh ta."Cậu hất ngón cái sang người đàn ông bên cạnh, hắn cong môi và đẩy cái thẻ ngân hàng ra một cách vô cùng tự nguyện."Cứ thoải mái tiêu tiền của tôi.""Anh làm như tiền anh là lá mít chắc?""Haha."Cười con khỉ. - Vietnam trừng mắt nhìn hắn.Thời đại hòa bình văn minh, công nghệ phát triển, văn hoá bản sắc truyền thống dân tộc được chú trọng gìn giữ và phát huy. Thế mà giờ cậu lại đang sống cùng với một con người mang một bụng rắc rối chẳng mấy ăn nhập với cái background trên, tên đàn ông ngoại quốc mà cậu gọi phải là "chủ nhà" - dù chẳng mấy khi thở ra được cái danh đó. Chậc. Thực ra là ngầy như trẻ con vậy.• Warning 16+ | Tuyệt đối nhẹ nhàng, tuyệt đối tình cảm!• Thể loại: Fanfic (Countryhumans), tình trai, lãng mạn, hài hước, đời thường.• Tình trạng: Đang fix, đăng lại từ 21/12/2024.Lưu ý: Bản đăng mới này sẽ có sự thay đổi đáng kể so với bản cũ, trung bình khoảng 50% nội dung khác.…
Khi chuyến đi nghỉ dưỡng của Gun Atthaphan lại biến thành chuyến sinh tồn nơi hoang đảo. Khi tại nơi đây cậu gặp được con người kì lạ - Off Jumpol. Nơi mà quý báu nhất chắc có lẽ là kho báu bị chôn vùi, được linh hồn của đảo canh giữ. Phải hiến tế một mạng sống mới có thể mở được cánh cửa dẫn tới tham vọng. Lời nguyền, một sự tái sinh.Liệu tất cả là hiện thực hay chỉ là ảo mộng? [Longfic]~Truyện do mình tự viết ra và chỉ đăng trên Wattpad và Mangatoon. Vui lòng không copy.Tác giả: LaAM.Mọi kinh nghiệm sinh tồn trong fic đều được tham khảo từ nhiều nguồn: chương trình sinh tồn cùng Ed Stafford, sinh tồn cùng Bear Grylls, một số kênh Youtube, google,.v.v.v…
Hán Việt: Tiền nam hữu bạn đào hậu ngã tuyển liễu tha chí hữuTác giả: Đào Hoa Tửu Nhưỡng NhưỡngEditor: Trammoc-----++++------Văn án:Tôi có một anh bạn trai là thanh mai trúc mã.Tôi khá chắc rằng tình cảm giữa cả hai rất là ổn định, nhưng bây giờ, hắn không chỉ gọi tôi là "con khỉ", mà còn hỏi tôi: "Có muốn để lại di ngôn gì không?"*Tôi không chết.Là vì được cậu bạn thân tóc trắng của hắn cứu.Theo như lời cậu chàng tóc trắng ấy nói, bạn trai tôi đang bỏ trốn, hiện đang là một nguyền rủa sư cực kỳ nguy hiểm, hơn nữa hắn còn đang rất muốn đưa tôi đi bán muối.Nói xong, quai hàm thiếu niên tóc trắng ấy giật giật, thái độ thiếu kiên nhẫn: "Nể mặt cô là bạn gái của tên kia, tôi sẽ bảo vệ cô một thời gian vậy."Sau đó, vào mỗi buổi sáng thức dậy, tôi đều có thể nhìn thấy người nào đó đang năm ườn trên sofa, vậy nên tôi đã chuẩn bị thêm một phần cho bữa sáng; Mỗi khi lên lớp, ngoái ra ngoài cửa sổ cũng có thể thấy người nào đó ngồi vắt vẻo trên cây cả ngày, vậy là tôi lại thay hắn viết bản kiểm điểm; Rồi đến lúc tan trường, tôi lại bị hắn bắt theo vào tiệm bánh ngọt, nếm chút đồ ngọt mà vốn tôi không hề thích, vậy mà còn bắt tôi trả tiền . . .Tôi nhìn ví tiền xẹp lép của mình với vẻ:?Vậy là tôi lập tức quyết định đuổi tên tóc trắng này đi càng sớm càng tốt.Kết quả là tối ấy tối ấy, tôi gặp lại tên bạn trai tính tình…
Link fic gốc: https://bitly.com.vn/cPelHTác giả: MiNguyn730 (nick watt) Đây là một fanfic mà mình rất yêu thích và đã được tác giả fic gốc cho phép chuyển ver. Một câu chuyện nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng không kém phần ngược tâm quằn quại. Thật sự cảm ơn cậu @MiNguyn730 nhiều lắm *thả tim*<3333. "Anh biết không Koon, em chẳng quan tâm ngày mai bản thân sẽ chết hay còn sống, em cũng chẳng cần biết tương lai là nước mắt hay nụ cười. Em đang sống cho hiện tại, em sống cho từng khoảnh khắc đang trôi qua; dù chỉ sống được một ngày, một giờ, một phút thậm chí là chỉ một giây cũng không quan trọng. Điều quan trọng là em đang ở bên anh, sánh bước trên con đường của em cùng anh và trong khoảnh khắc này em vẫn nhìn thấy khuôn mặt anh, nghe được giọng nói của anh, đôi tay em vẫn có thể chạm đến anh. Chỉ cần vậy là đủ"…
Tuy tuổi đã không còn nhỏ, Gun Atthaphan vẫn bị người ta nói là khờ. Dù có vậy, nhưng nhờ vào tâm hồn ngây ngô đó mà đã chinh phục được trái tim của chủ tịch Nerver Normal - Off Jumpol. Người mà hết lòng yêu cậu dù có thế nào đi chăng nữa.Truyện có lồng ghép một số moment phù hợp ở ngoài đời vào. Tất cả chỉ là tưởng tượng không áp đặt hình tượng nhân vật vào thực tế 🙏Truyện do mình tự viết ra và chỉ đăng trên Wattpad và Mangatoon. Vui lòng không copy.Tác giả: LaAM (tui đó).…
em kiều nay phải chăm thêm một em bé, em bé thành an của em, nó là của em (lowercase)__________25/12/24 - 29/12/24*Truyện không có thật, tất cả chỉ là sự tưởng tượng của tác giả…
Cánh tay dài nhợt nhạt với tới giành lấy Baam từ Rak. Koon sủng nịch ôm cậu vào lòng ngực hắn, lần cuối rồi, hắn không muốn cố kỵ tự lừa dối cảm xúc bản thân. Mặc cho ánh mắt không tin và sửng sốt của mọi người dành cho hắn, Koon chả để tâm, trong mắt Koon Aguero Agnis vĩnh viễn chỉ có Twenty-fifth Baam. Baam là hi vọng sống của anh ta, nếu Baam chết, chắc chắn Koon sẽ táng thân theo. Sống không chia, chết không rời. Thế nhưng để Baam sống, hắn nguyện ngu ngốc chọn cái chết. Vị thần toà tháp "Koon Aguero Agnis, cùng ta chơi một trò chơi. Tất nhiên ngươi không có sự lựa chọn. Vì uy quyền của ta là tuyệt đối."…
Vô tình nhặt được bé mèo xanh xinh đẹp bên vệ đường,liệu đây phải là là định mệnh không?Nuôi lớn em nó rồi bị em nó thịt!!!!!Mà đàn anh Khun kia cũng khiến Baam siêu lòng lắm.---------------------------Truyện chắc hơi OOC tíThể loại Vườn Trường,Hiện Đại,HEMong mọi người ủng hộ.…
*OOC, bối cảnh trong Tháp, không có nhiều logic lắm đâu, chỉ là có ý tưởng thì việc gì lại không ghi ra nhỉ mấy cô :)OTP tôi là BaamKoon, xin đừng lật thuyền =)…
Taehyung , em có biết hanahaki là gì không ?Là nỗi bi thương từ tình yêu không hồi đáp nàyLà mỗi ngày qua đi , những cánh hoa ấy lại càng nhạt màu.Lãng phí tuổi trẻ vào em , để đổi lại là trái tim và không khí trong lồng phổi anh bị rễ hoa quấn chặt , đau đớn như em , cũng ngọt ngào thơm ngát như em._HE_…
Người ta nói, nemophila là loài hoa tượng trưng cho tình yêu đầu đời, vừa ngọt ngào mà đôi lúc cũng thật đắng cay. Ở Nhật Bản có một đồi hoa nemophila xanh mướt tựa như phản chiếu bầu trời, là nơi người ấy ao ước được đến dù chỉ một lần.Giữa cái sương mù lạnh lẽo Luân Đôn, một bông nemophila bung nở, nhuộm xanh tâm hồn con người như bầu trời che chở mặt đất.…
🍀Tác giả : Nhược Ương Quân🍀Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Sủng🍀Trạng thái: Full🍀[Tác giả Nhược Ương Quân -- Thể loại: Đam Mỹ, Sủng ]🍀Văn ánTô Mộc Lạc là con phượng hoàng sót lại cuối cùng của Phượng tộc, cậu còn có một đối tượng liên hôn, chính là con rồng cuối cùng của Long tộc.Chỉ là con rồng của cậu đã lười trong trứng hết một nghìn tám trăm năm, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu phá vỏ.Một buổi sáng nọ, Tô Mộc Lạc nhìn chằm chằm trứng rồng hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, phải đi luộc nó.Nồi sôi ùng ục, ngay đúng lúc cậu chuẩn bị thả trứng rồng vào, quả trứng rồng trầm tư ngàn năm bất thình lình rắc một tiếng, nứt ra một khe hở.Chân long giáng thế, Cục trưởng Cục dị nhân nơm nớp lo sợ, dẫn người kính thăm.Thế rồi bọn họ nhìn thấy một con rồng đen bé tẹo quấn quanh cổ tay phượng hoàng, khạc một quả cầu lửa về phía bọn họ một cách cực kỳ hung bạo.Long Lăng: Cút, không được gặp vợ ta!Tô Mộc Lạc: ... Gì của ngươi?🍀 Siêu bá đạo siêu chiếm hữu siêu mạnh dính người giấm tinh hắc long công X siêu trẻ siêu đẹp mềm mại điềm đạm hòa nhã phượng hoàng thụ🍀Bối cảnh ma huyễn, không có thật🍀Linh dị, ngọt sủng, HE🍀Một câu tóm tắt: Vợ ta chỉ mình ta được nhìn!🍀Dàn ý: Nuôi trứng mở tiệm đi lên con đường làm giàu hạnh phúc🍀Bản gốc hoàn 66 chương +5PN🍀Tag: đam, cường cường, hiện đại, ngọt sủng, linh dị thần quái, tình hữu độc chung, điềm văn, ma huyễn, 1×1, HE.....…
Cứ ngỡ rằng đây sẽ là câu chuyện tình yêu bình thường ngọt ngào của đôi trẻ cho đến một ngày sự thật đau lòng được phơi bày ra trước mắt. Lúc ấy Off Jumpol đau, Gun Atthaphan cũng không hề thấy vui vẻ. ~"Nếu như em nói là... lúc đầu em chỉ giả vờ như vậy để "đi săn" anh thì sao?" "Những cô gái kia cũng thật đẹp nhưng mà ánh mắt tôi nhìn giữa em và nhìn họ, hoàn toàn không giống!" ~Ngược tâm, có chút ngược thân (tránh nhắc đến nhất có thể), HE.Không áp dụng hình tượng nhân vật vào thực tế 🙏Truyện do mình tự viết ra và chỉ đăng trên Wattpad và Mangatoon. Vui lòng không copy.Tác giả: LaAM.…
Truyện viết là để thỏa mãn trí tưởng tượng cụa mk 😌😌😌. Đói hàng quá nên phải tự đẻ hàng ra húp :)))))Truyện lấy giống như timeline chính rồi từ đấy mình vẽ tiếp ra (ง ͡ʘ ͜ʖ ͡ʘ)ง. Thêm nữa truyện mình sẽ khá xoay quanh hiểu lầm giữa Akai và Rei-----------------------Truyện đã DROP…
Tác giả: Nấm Số chương: 5Toàn bộ nội dung thuộc fanfic của Nấm. Tất cả chỉ là fanfic, vạch rõ giới hạn trước khi đọc. Nửa đêm chẳng ngủ được, lòng lại nặng trĩu một nỗi buồn không tên. Mang theo thính giác đã ong lên như bị nhiễu sóng, An một mình lưu lại một góc quán bar nhỏ. Một mình em ở đó, thưởng rượu, thưởng cho bản thân những giây phút hòa mình với thinh lặng. Thế rồi một bàn tay khẽ đặt lên vai em - "Lâu rồi không gặp, em khỏe không?". Đôi mắt em ngấn lệ, dòng ký ức xa xăm nào đó ùa về như thác đỗ. Là anh, người từng cùng em trải qua những năm tháng tươi đẹp…