Nơi nào dành cho em?..Chốn nào dành cho tôi?"Hai ta thật giống nhau,cậu thấy vậy không?"Tôi cười cười nhìn chàng trai trước mặt.Cả tôi và cậu ta sẽ là người tìm ra câu trả lời cho cuộc đời mình."..."Phải không,Severus Snape?___Nhân vật chính:Petunia Evans.-Couple:Petunia Evans x Severus Snape-Lưu ý: Truyện không dành cho mấy bạn simp Lily x Snape!Và 1 số tình tiết sẽ khác so với nguyên tác!-Tác giả:Ngọc Trâm or Nora.Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad.…
Summary: - nó từng thấy, bóng hình thấp thoáng của cô gái trong đôi mắt xanh kiaCouple : Cố Tinh Hải ☪ Long Hạo Thiên Thể loại : drama ,romantic, humorTác giả : @dhr.quynhchang ( SongHyeRi04)Tên cũ : Only You…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
"Nếu Hạ Vy là viên kẹo chanh chua chát, thì Khánh Dương chính là muỗng đường dịu ngọt pha vào cho vừa vị. Cô thích đâm chọc, cậu lại cười hiền như thể chẳng hề biết giận. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng cặp này chẳng hợp, nào ngờ lại tạo nên một công thức hoàn hảo đến kỳ lạ: chanh chua gặp đường ngọt, hóa ra là để yêu nhau."-Diệp Châu-…
Tác giả: Hòa ĐộEditor: Tiểu Đào Tử ( Mây )Bìa: Reine Phan(Cielo.RP)Note: Truyện hệ ngọt văn, chữa lành.Nguyên chủ và nữ chính đều bị tự kỷ, sau này bệnh sẽ dần chuyển biến tốt.…
Đây là ship từ contryhumans. Sẽ có popular ship and crack nên ai muốn thì tôi làm tất.This is a ship from contryhumans. There will be popular ship and crack so whoever wants it, I do it all.これはcontryhumansからの船です。 人気の船と割れ目があるので、誰でも好きな人は全部やります。…
Vô tình lướt qua nhau ở điểm hẹn 10 năm trước.. Lần này gặp lại hẵn là hữu duyên********Apo năng động nhưng thực chất rất cô đơn, yếu mềm..Liệu sẽ có ai phá vỡ được lớp vỏ bọc đấy của cậu ấy, để chàng trai này được trở về vui vẻ và hạnh phúc như xưa.Thế giới đầy bóng tối của Apo chính thức bị phá vỡ..bởi người đàn ông ấy. Rất vui, cảm ơn vì đã đến...P'Mile_____________________________[MileApo] Vì quá u mê hai anh nhà nên tác phẩm này mới ra đời, chủ yếu là để tự đọc..tay nghề còn non mong mọi người ko quá nặng lời vs mình..Chúc các bạn đọc truyện vui vẻTruyện dựa vào những gì mình và phần lớn là tưởng tượng của mình, có một số thông tin mình không biết chính xác của hai anh mong mn bỏ qua....nhắc lại truyện của mình có thể không giống thực tế, cân nhắc trước khi đọcYêu cầu ko reup dưới mọi hình thức, vì đây là tâm huyết của mình.Cảm ơn các bạn cúc cu nhiều nhé.…
Trương Tịch Du, một thiếu niên mười sáu tuổi bị trói buộc bởi còng sắt. Là tội phạm giết người nhưng không bị kết án do chưa đủ tuổi và có hồ sơ bệnh tâm lý.Bị họng súng chính nghĩa chĩa vào, nhưng chàng thiếu niên ấy lại chẳng hề nao núng, đón nhận sự chì chiết từ dư luận, hay cái giá phải trả cho tội ác đều không thành vấn đề.Điều đáng lo ở đây là không biết từ khi nào đêm đông mà anh đã dày công đắp nên lại lọt vào một nhành hoa xuân. Lạc Xuân Hi-cô gái đem lòng hoài nghi với kết quả vụ án năm xưa quyết tâm muốn đưa sự thật ra ánh sáng. Nhưng đáp lại cô, anh ta lại đinh ninh chắc nịch:"Tôi có tội."Thế là, vì muốn tìm ra chân tướng sự thật, Xuân Hi đã bằng một cách nào đó len lỏi vào cuộc sống của Tịch Du. Ngày qua ngày lẽo đẽo theo anh như một cái đuôi mặc cho thái độ không mấy mấy chào đón kia.Từ khi nào chẳng hay, cô đã muốn chơi đàn lại. Từ khi nào chẳng hay, anh lại muốn sống tiếp.Từ khi nào chẳng hay, mỗi khi anh đứng trên mép sân thượng, lại 'vô tình' có một cô gái nhỏ bằng đủ thứ lý do nhờ vả anh, chỉ để kéo anh xuống. -"Nhất niệm thành sơn, nhất niệm thành hải. Kình lạc thập lý, vạn vật trùng sinh."Bởi vì khi cá coi chết đi, xác của nó sẽ trở thành một ốc đảo nhỏ, dùng xương cốt làm chất dinh dưỡng ươm cho bông hoa của nó. Người ta gọi đó là sự dịu dàng cuối cùng của cá voi cho đại dương, cho bông hoa thuộc về nắng.…
Hoàng hôn đến nhuộm đỏ nền trời, trông thật đẹp nhưng cũng thật u buồn. Ánh nắng cuối ngày vẫn lưu luyến nơi trần gian, vẫn ở lại chơi đùa cùng vạn vật. Ngọn gió thổi qua làm cành cây đung đưa, tiếng xào xạc của cỏ cây tạo thành bản nhạc vô danh nhưng lại cuốn hút lạ thường.Một cô gái trẻ đang đứng giữa hoàng hôn vô tận. Mái tóc đỏ rực dài ngang hông của nàng khẽ bay trong gió như muốn hòa cùng vào nền trời đỏ thẫm. Đôi mắt xanh thẳm của cô gái hướng tới chân trời xa xôi rồi lại hướng tới chàng trai bên cạnh. Anh có nước da bánh mật khỏe khoắn cùng mái tóc vàng mang nét ngoại lai. Chàng trai ấy sở hữu gương mặt tuấn tú, sắc sảo và có sức hút đến lạ thường. Có vẻ như hoàng hôn kia cũng chỉ để làm nền cho nam nhân này."Amuro Tooru.""Hả?""Anh quả là một tên trộm lưu manh."Vì anh đã đánh cắp trái tim tôi rồi.....Tên truyện: Gửi Người Đánh Cắp Trái TimThể loại: FanfictionNgày đào hố: 29/5/2023Ngày lấp hố: ...Ai mà biết đượcRất mong các bạn ủng hộ tác phẩm mới của au!~Kinoshita Ayako~…
Truyện không dành cho con nít nhaThực ra tôi có viết truyện này trên Noveltoon nhưng mà cái nội dung đã bị Noveltoon từ chối nên là đăng bên đây thử, nếu không được tôi nghỉ luôn chứ mết lắm r 🤡Tớ có nhận đặt đơn nha nhưng mà chỉ có những OTP hoặc là những cặp tác giả thik thì mới nhận chứ NOtp thì không nhận mong mọi người hiểu cho ❤-UssrNaz-RusAme-UkrCan-AustraZealand-FraUK-ScotEngKOF-VietChi-MTVH-VietminhDonglaos-DainamQing-DaivietMing-JapTai-MacHong-NKSK-EgyptNekomi-VeneCuba-PolEast-CCCPWeimar-GerIta-IEJE-GExAH-RExPru-SpainPortur-SE x PE-UN, Nato, EU x Asean-FBI x WHO x CIA-NetherIndo-MyanThai-CamLaos-MalayPhilip-SingBru-Brazil x Agentina x Uruguay-Mexico x Peru x Chile-SweFinĐây là OTP của tác giả nha ❤❤❤✨…
Tác giả: Thanh Mỗi (tác giả nguyên tác Khúc biến tấu ánh trăng)Editor: Đại Minh Hân - 大明欣Số chương: 137 (chính văn) + 31 phiên ngoạiVăn án:Bạo!Thật · họa sĩ truyện tranh hường phấn đứng ở đỉnh kim tự tháp · A Trạch đột nhiên bỏ võ theo văn, sáng tác truyện tranh tình cảm trong sáng về đề tài thi đấu trượt tuyết ván đơn, đây là do người đến độ tuổi trung niên có lòng không có sức hay đột nhiên sáng dạ hưởng ứng lời kêu gọi "300 triệu người đi trượt tuyết?".Fan 1: Đề tài thi đấu coi bộ hay đó pà, vậy thì khi nào nữ chính cùng nam chính, nam hai lăn giường ó pà?Fan 2: Đề tài thi đấu nghe hay đó, nhưng mà nữ chính với nam chính, nam hai sẽ luyện tập bay nhảy xa mỗi ngày chứ không phải lăn giường hả pà?Fan 3: Thuốc xổ, người trong vòng, liên quan đến ích lợi, nặc danh. Vậy bà họa sĩ lấy đâu ra những phân tích về phương pháp dùng lực chuẩn hơn cả video hướng dẫn trượt tuyết?Một ngày nọ, tại một cuộc thi đấu trượt tuyết trong nước, ở hiện trường thi đấu hạng mục trượt tuyết ván đơn - big air.Máy quay vô tình lia đến Thiện Sùng - đại lão trượt tuyết ván đơn - big air giải nghệ 2 năm nay quay về thi đấu đi ra từ phòng nghỉ của tuyển thủ, ba giây sau có một cô gái nhỏ chỉ cao đến bả vai của anh vội vã chạy ra, trên khuỷu tay của cô gái nhỏ kia treo kính đi tuyết và một chiếc mũ bảo hiểm lớn.....Cô ấy đi hai ba bước thì đuổi kịp, kéo tay áo của người đàn ông, đợi anh quay người lại rồi cúi xuống như muốn nghe cô ấy nói gì đó...Cô nhón chân lên, tức giận muốn hộc máu mà đập mạnh chiếc mũ bảo h…
Tôi nhìn Nhật, một ý nghĩ mơ hồ chợt thoáng qua trong đầu. Không hiểu vì sao, tôi lại muốn hỏi một câu hỏi kỳ lạ như thế. Giọng nói bật ra khẽ khàng, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một cảm giác khó tả:"Nếu có một ngày tao rời đi thì mày sẽ làm gì?"Nhật hơi khựng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cậu bình tĩnh đến lạ, như thể câu hỏi ấy vốn chẳng cần phải suy nghĩ lâu."Thì tao sẽ đuổi theo mày."Tim tôi chợt khẽ rung lên. Tôi quay mặt đi, cố che giấu cảm xúc vừa thoáng qua trong lòng, rồi lại hỏi tiếp, như muốn thử xem câu trả lời của cậu có thay đổi hay không:"Nếu lỡ là một nơi rất xa thì sao? "Cậu im lặng trong chốc lát. Khoảng lặng ấy ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi bất giác nín thở chờ đợi.Rồi Nhật khẽ cười, giọng nói trầm xuống, chắc chắn đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ."Thì lúc đó tao vẫn sẽ đuổi theo mày, dù có là nơi nào trên thế giới này đi chăng nữa."Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng không dám nhìn thẳng vào cậu nữa. Không phải vì ngại, mà vì sợ rằng nếu nhìn lâu thêm một chút, tôi sẽ không giấu nổi cảm xúc đang âm thầm lan ra trong lòng mình.…
Thể loại: ngôn tình, học đường, ngược.Văn án. Tên của nó là Cao Nhật Hạ, nghĩa là ánh mặt trời rực rỡ, là ánh dương chói lọi như mật ngọt, hẳn là một cái tên rất ý nghĩa.Mà đáng lẽ là nó sẽ có một cuộc đời đẹp đẽ như thế.Cho đến mùa Hạ năm nó ba tuổi, biến cố ấy đã xảy ra.Cho đến mùa Hạ năm nó mười tuổi, em gái nó xuất hiện. Cũng là mùa hạ bắt đầu hằn in những vết thương lên người nó.Đớn đau thay ông trời lại vứt cho nó một chiếc kẹo ngọt vào ngày nắng cấp ba của nó. Chiếc kẹo đường ấy là Nguyễn Trần Anh Tuấn. Cậu ấy đến, chữa lành tất cả mọi thứ, để nó biết yêu và được yêu.Nhưng khi ngậm hết viên kẹo ấy, dư vị ngọt lại biến mất một cách chống vánh, nó lại lần nữa lâm vào bi kịch trong một mùa hè.Chính vì thế, nó đã khốn khổ biết bao nhiêu. Không biết khi nào mùa hạ sẽ tàn để cho nó sống yên ổn, đợi cho đến lúc đó, e rằng nó sẽ tàn trước.Ngày viết: 11/07/2025…
Chỉ là câu chuyện nhỏ nhặt mà tôi dùng cái thanh xuân nhỏ bé viết nên. Đây chỉ là câu chuyện teenfic mà tôi ảo tưởng trên phông nền xanh tôi và cái tuổi cùng nhau đeo đuổi. Đây là câu chuyện đầu tiên, là câu chuyện viết từ những lúc tôi còn ngơ.WARNING: đây là thứ đầu tiên tôi làm tên Wattpad. Có teencode, có sai chính tả, có những suy nghĩ ấu trĩ và ảo tưởng. Thế nên vì chúng mà tôi mới hiểu được nhiều hơn, cũng vì thế mà cố gắng. Nên các bạn đọc nhìn thấy lỗi trong truyện hãy cho tôi biết để khắc phục., yêu mọi người. Đừng ném đá vì tôi buồn, lần tợi ra trác phẩm sẽ cố gắng nhiều hơn…