Tag: Hiện đại, fanfic, Nguyệt Mộng, Thế Tử, chậm nhiệt, vạn nhân mêNội dung: "Trong mắt đựng ý cười, trong lòng chứa tình yêu."Từ khi đạt được nhận thức, thế gian trong mắt Hoa Vân Dương ngập tràn sắc màu rực rỡ. Cậu ôm ấp khát vọng muốn thông qua đôi mắt, thông qua điệu nhảy và tiếng ca của chính mình truyền tải sự đẹp đẽ của thế gian đến với mọi người.…
Tác giả: Chu Vãn DụcNgười dịch: Tặng cậu câu chuyệnVăn án:Tình yêu thầm kín vườn trường:Cậu ấy là ngọn cỏ dại trưởng thành phóng khoáng, còn tôi là bông hoa trong nhà kính.Tôi chẳng qua cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao thiếu nữ khác trong những năm tháng thanh xuân hoang đường, lén lút thầm thương trộm nhớ chàng trai đứng đầu đường hút thuốc nhả khói.Thể loại: Tình hữu độc chung, duyên trời định, cuộc sống thường ngày, vườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lâm Giáng, Giang Vi Phong, Thẩm Yến | Nhân vật phụ: quần chúng | Khác: Yêu thầm, thanh xuân vườn trường, cửu biệt trùng phùng.Câu vắn tắt: Anh là cỏ dại phóng khoáng, cô là hoa trong nhà kính.Lập ý: Yêu thầm cũng nên có kết quả.…
Title: Cậu Chủ Hồ ĐồAuthor: Tinh Dã AnhDịch giả: Lục HoaPairing: Nhân DuyLength: Long ficThể loại: AU, hỗn hợp, hài, HEWarning: Fic về tình yêu boy x boy, sau này sẽ có cảnh H, ai không đọc được vui lòng click back ^^. Đây vốn là ngôn tình, mọi bản quyền thuộc về tác giả và dịch giả ở trên, tôi đã lật tung cả Google lên nhưng không biết xin per kiểu gì, ở đâu và như thế nào, nếu có bạn nào biết thì nhớ nhắc để mình xin per tác giả nhé.FIC CHUYỂN VER CHƯA XIN ĐƯỢC PER. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU…
Vì thấy cái kết của phim Ỷ Thiên 2019 quá nhanh và quá chóng vánh, cảm thấy chưa trọn vẹn lắm nên dùng chút tâm ý để viết nên fanfic này :DHoan nghênh ý kiến đóng góp của mọi người 🥰…
Hạnh Phúc Bất Thị Tình Ca 幸福不是情歌Tác giả: Đạm Nguyệt Vi Minh 淡月微明Thể loại: Hiện đại, Lãnh khốc tinh anh Tổng tài Công X Chủ cửa hàng bánh ngọt Nhân thê Thụ, Công sủng Thụ, HENguồn raw + QT: GekkabijinEdit: Maru, QT đại ca, GG lão gia và nhiều nhiều người trợ giúp nữa.Beta: MsRam (Chan)Spell-check: Ramen-chan, Thảo ManduWattpad: Tờ Giấy Trắng---Văn án:Thế giới của Tô Nhạc vẫn luôn đơn giản như vậy. Ban đầu cậu mong muốn có một tiệm bánh ngọt, sau lại mong muốn mẹ mình tỉnh lại, hai người sẽ cùng trải qua một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng rồi việc Diệp Duy Chi xuất hiện đã khiến cậu thay đổi, cậu cảm thấy chính mình ngày càng tham lam, Diệp Duy Chi ôn nhu như nước, một khi đã lún sâu vào sự quan tâm chăm sóc dịu dàng của anh ta, cậu sẽ không thể nào thoát ra khỏi vòng tay đó được nữa. Chính cậu rốt cuộc có thể hi vọng vào hạnh phúc này sao?…
Có những tình yêu ngay từ khi bắt đầu đã là một sai lầm của định mệnh.Tình yêu đó tồn tại tựa như hai hành tinh lạc quỹ đạo, càng tiến gần lại càng chỉ thấy sự hủy diệt và khoảng cách không thể lấp đầy.Sự hiện diện của đối phương giống là một loại độc dược ngọt ngào-vừa khao khát có được, vừa đau đớn đến tận cùng khi chạm vào.Không ai sai, chỉ là không thể, vĩnh viễn không thể.…
Chỉ là một câu chuyện nói về những suy nghĩ trong lòng một thiếu nữ cấp ba khi lỡ thương thầm một cậu bạn học lớp bên cạnh. Cô gái rất muốn nói hết cho chàng trai biết tình cảm của mình thế nhưng lại sợ...một thứ cảm giác rất hiển nhiên mà ai yêu đơn phương cũng biết đó là sợ bị từ chối. Đến cuối cùng tình cảm từ từ ngày một lớn, mỗi ngày cô chỉ mong gặp người đó một lần cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.... Tình cảm không thể nói ra khiến cô cảm thấy có chút vướng nên cô muốn viết nó thành một câu chuyện và thỏa sức ảo tưởng đến những điều tưởng chừng như không có thật... Và lại thêm nhiều diễn biến khiến cô không thể đoán trước được...…
"Ta chẳng qua chỉ lấy trộm một cái nỏ, nhưng nàng lại lấy trộm cả trái tim ta". •Tên truyện: Châu Thuỷ kỳ duyên. •Tác giả: Dã Thảo Mùa Hạ. •Thể loại: dã sử, phóng tác, đồng nhân. •Rating: [T] không dành cho trẻ dưới 13 tuổi. •Tình trạng: đang sáng tác. •Chống chỉ định: thành phần quá nhạy cảm với những tình tiết hư cấu, thích tỏ ra ta đây là nhà sử học uyên bác.•Ghi chú: viết là nghề tay trái, vì vậy không có nhiều thời gian để viết và ra chương mới rất chậm, nhưng mình không có khái niệm drop truyện giữa chừng.…
[HOÀN] Lịch sử quốc gia, mỗi lần nhắc đến tên nàng đều là một lần như muốn ghi sâu thâm thù đại hận. Có chăng là do chính nàng, mà bản quốc rơi vào ách đô hộ trong suốt hơn 200 năm sau đó. Mỵ Châu, có ngàn lần vạn lần cũng không thể ngờ mối tình nàng trân quý lại trở thành một nước cờ cho cuộc chiến quốc gia... - Vui lòng không re-up mà không báo trước cho tác giả, mình xin cảm ơn -…
Nàng đến từ tro tàn của một gia tộc bị tru di. Chàng là Thái tử máu lạnh, kẻ mà nàng thề sẽ trả thù. Nhưng khi hai kẻ thù đối diện, trò chơi bắt đầu - thù hận chạm mặt yêu thương, trò chơi nào mới là thật?Lâm Tịch Ngưng - đích nữ của Định Quốc Công, sống sót sau vụ tru di cửu tộc. Sau biến cố gia tộc nàng vô tình mang danh "thần nữ" có thể biết được huyền cơ, biết từng bí mật của cả triều đình sau một lần đọc. Lớn lên trong thân phận con nuôi một thương hộ giàu có, nàng dựng lên mạng lưới gián điệp kín đáo, tay trắng xây dựng cơ đồKhuất Tuấn Dương - tam thái tử đương triều, người mà thiên hạ đồn là "bệnh dâm, tàn bạo, máu lạnh". Lớn lên trong cung cấm đầy rẫy mưu mô, giả điên, giả bệnh suốt mười một năm để sống sót. Câu chuyện về những lời nói dối hoàn hảo đến mức trở thành sự thật và cái kết không ai có thể lường trước.…
Vì "nhớ thương" cái ông "áo sơ mi trắng " quá nên đành viết truyện về ổng! Mà thật ra đó là truyện bịa !Bịa về những con người "ngây thơ chong xáng", về mối tình thầy trò siêu siêu cư te theo phong cách của Pea đây !Thôi thì cứ đón xem! ✧ω✧"Ê ê đó là anh thầy mới của trường mình đó !""Ế ổng hả!??? " ...."Nghe đồn anh thầy "đập choai" dạy toán trường mình tên là Huỳnh Dương Khanh""Dương Khanh cái gì chứ? Sở Khanh thì có!" ["Thầy À ? Tôi Hổng Quen!"]⛔ Truyện của tớ chỉ được phép đăng trong tường nhà tớ thôi! Đăng tải duy nhất tại Wattpad @thichanduale. Cấm Mọi Hình Thức Sao Chép Hoặc Chuyển Ver :>Nguồn ảnh: @EPcat1201…
Highest rank in Fanfiction : #299Disclaimer:"Tôi chẳng sở hữu gì ngoài cốt truyện. Còn nhân vật, họ thuộc về nhau." .Tôi, Bùi Tiến Dũng này xin thề trọn bằng thể xác lẫn tâm hồn. Trọn đời trọn kiếp cùng cả nhiệt huyết sân cỏ chỉ yêu mỗi Hà Đức Chinh em...Gửi trong một thoáng làn gió sân cỏ còn vương vấn chút nắng từ nụ cười em, tôi yêu em.…
Chuyện mà Lăng Mặc hối hận nhất trước khi chết là đã tin tưởng hai chữ "tình thân", mười năm mạt thế dạy cho cậu cái gì gọi là lãnh tâm nhưng đó là cha mẹ và chị gái kêu cậu làm sao lãnh cho được. Nhưng cái giá phải trả cho phút yếu lòng đó chính là cả mạng sống của cậu, cảm giác bị chính chị gái ruột thịt đẩy vào đàn tang thi tươi sống bị cắn xé mà chết.…