|đoản| |1107| Nhớ
Em vẫn ổn, chỉ là rất nhớ anh.…
Em vẫn ổn, chỉ là rất nhớ anh.…
Do quá là mê Đại đế với Ét Tê nên đây là sự lí do ra đời của cái bộ này._ _ _Bối cảnh thời xưa.Cậu hai Lê Trường Sơn con nhà họ Lê, nhà có vựa gạo nổi tiếng nhất tỉnh. Nhà giàu khỏi nói. Cậu hai Sơn ở trên thành phố làm mấy ngàn một tháng, vậy mà cậu nằng nặc đòi nghỉ về quê ở nhà với tía má. Mà cũng ngộ, cậu hai Thạch con ông lớn Nguyễn cũng làm ở trển, kiếm tiền không thua kém gì cậu hai Sơn nhà ông bá hộ Lê. Mà mắc cái mớ gì cũng nghỉ về quê cùng một hôm với cậu Sơn. Hai người này nổi tiếng không ưa nhau ra mặt, vậy mà người này vừa về được nửa tiếng, nửa tiếng sau đã thấy xe người kia đậu trong sân rồi. Kể cũng ngộ.Mà ngặt một nỗi không ai biết lí do gì người này với người kia không nhìn mặt nhau tận mười mấy năm, người ta nhớ hồi xưa còn thấy hai cậu chơi với nhau cái hồi 2,3 tuổi. Vậy mà năm hai cậu 15 tuổi đùng một cái không nhìn mặt nhau nữa.Ai cũng thắc mắc mà không dám, tại cậu hai Sơn nổi tiếng cọc cằn, ai chạm điểm ngứa là cậu chửi cho. Còn cậu hai Thạch im im nhưng mà nguy hiểm, người ta cũng không dám.Vậy mà tới một ngày, người trong làng lại thấy hai người đó như bóng với hình không tách rời._ _ _Vì là một người rất thích tiếng miền Tây với lại đây cũng là bối cảnh lấy cảm hứng miền quê miền Tây. Nên xuyên suốt sẽ có những từ, câu nó rất là miền Tây luôn nha. Tui sẽ ráng lồng ghép nó vào cho nó chân thật nhất nha 😘Mong mọi người sẽ ủng hộ ạaaaaa…
Duy Thuận và Tăng Phúc yêu nhau thời niên thiếu, những ngày ấy tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đôi ta có nhau, có những buổi chiều đi dạo dưới hàng cây, có những lời hứa ngọt ngào về một tương lai bên nhau, không biết rằng rồi một ngày, tất cả sẽ chỉ còn lại trong ký ức.Ngày hôm nay, khi anh đã là một ông lão tóc bạc phơ, những bước đi đã không còn nhanh nhẹn như xưa, anh lại vô tình gặp lại bóng dáng của em. Nhưng em không thay đổi. Em vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, vẫn đầy sức sống.Dưới bóng cây tùng, nơi chúng ta từng ngồi trò chuyện, em đứng đó, mỉm cười nhìn anh. Em không nói gì, nhưng ánh mắt em đầy ắp yêu thương, như thể muốn nói rằng: "Anh đã đến rồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em."Anh đứng đó, bất động, như thể thời gian đã quay lại, như thể mọi thứ quanh mình chỉ là ảo ảnh. Anh mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ, bởi vì trong giây phút này, anh biết rằng tình yêu này sẽ không bao giờ kết thúc.Em vẫn là em, mãi mãi, trong ký ức và trong trái tim anh.…
Thể loại: Truyện ngắnBy: MạnLúc đầu mình tính đặt tên cho tác phẩm là "Đến trước không bằng đến đúng lúc" vì nó khá phù hợp với nội dung câu chuyện. Nhưng khi chuẩn bị đăng lên, mình lại có phân vân một chút. Và cuối cùng lại chọn hình ảnh hoa giấy xuất hiện trong tác phẩm làm tên của nó luôn. Hì Hì.Thực ra thì theo mình, khi bạn gặp được người mà bạn cho người này là sai người sai thời điểm, đó là do bạn chưa gặp đúng người vào đúng thời điểm thích hợp. Thượng đế để cho bạn từ chối người này có nghĩa là tạo cơ hội để cho bạn tìm được người phù hợp nhất, vào lúc thích hợp nhất.…
Tên gốc: Thanh Bình Bất Nhạc - 清平不乐Tác giả: Ba Tức - 吧唧Giới thiệu:Phò mã của ta là một người vô cùng dịu dàng. Dịu dàng đến nỗi nha hoàn cận thân của ta bò lên giường của hắn, hắn cũng không nỡ trách móc. Thậm chí thấy nàng không mặc quần áo, sợ nàng cảm lạnh, còn ôm nàng ngủ một đêm.Hắn đối với ta cũng hết sức dịu dàng. Hắn biết ta sợ đau, đêm động phòng cũng không nỡ đụng vào ta, mặc nguyên quần áo nằm cạnh ta mà ngủ.Một người dịu dàng như vậy thật đúng là cực phẩm nhân gian. Nếu không phải phụ hoàng có một đôi hỏa nhãn kim tinh, sao có thể tìm được hắn giữa biển người mênh mông kia cơ chứ.Gả cho hắn đúng là phúc phận tu ba kiếp mới có được.…
Tên gốc: 少年白马醉春风: 朱颜醉Tác giả: 作者: 舒清好Nguồn: ihuaben…
chuyện kể về tình cảm của cặp đôi Pnhi Khánh Linh vượt qua nhiều khó khăn để được bước tiếp cùng nhau…
🌷Truyện ngắn Zhihu: Hoán Phong Hoa🌷Tác giả: Một Tách Trà🌷Dịch: Khủng Long Mũ Xanh🌷Raw: Khủng Long Mũ Xanh🌷Số chương: 18___Văn án~Phu quân của ta dắt về một đứa bé.Ta coi nó như con đẻ, dạy nó đọc sách, lễ nghĩa. Khiến nó trở thành một công tử văn võ song toàn.Sau khi có địa vị tôn quý, nó giam cầm ta dưới địa lao u ám. Hai tay nó bóp nát cằm ta "Mẫu thân ta bị ngươi hại chết"."Độc phụ như ngươi cũng xứng làm nương ta?"Phu quân ta đứng ở một bên nhìn, tay chắp trước ngực "Sương nhi, vong linh của nàng trên trời cũng nên an nghỉ rồi"Sau khi bị ngược đãi tới chết, ta lại trùng sinh.Đối mặt với đứa bé phu quân đem về, ta vẫn cười nói như trước "Được, sau này nó chính là con trai của thiếp."…
Đây là các mối tình đơn phương của nhân vật Lan những cảm xúc không thể thổ lộ,những người đi qua đời nhau trong lặng lẽ, truyện có kể đến tôn giáo mong mn cân nhắcTruyện hư cấu không có thật mn nên đọc vui thôi đừng toxic mik nha 🥺 c. ơn mn nhiều, mong mn ủng hộ truyện…
Bản dịch thô/convert…
ở đây tớ nhận xét về tác phẩm của cậu, bất kể cậu là ai.…
Tác giả: Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Toàn điềm khổ lạt hàm liễu)Editor: MelodysoyaniNguồn raw: Tấn GiangNguồn edit: http://diendanlequydon.com/index.phpThể loại: sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng, HEGiới thiệu:Nam chủ đối với người ngoài là một nam thần tài giỏi lạnh lùng, đối với nữ chủ là một người thích làm nũng đòi ôm ấp.Nữ chủ lý trí thông tuệ khiêm tốn đối với người ngoài, đối với nam chủ lại sủng lên tận trời đến nỗi không còn nguyên tắc.Một người là diễn viên chỉ diễn nhân vật không có cảnh tình cảm thân mật.Một người là chủ trì đứng đắn của tiết mục giải trí mỹ thực trong đài truyền hình của một quốc gia.Sổ thu chi hằng ngày ---- Ngược? Không tồn tại!Không có cơ cấu phức tạp, không có thù sâu oán nặng, không có tiểu tam!Mà là cuộc sống gia đình rất ngọt ngào của nhân vật chính~Nhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ: Kiều Ngọc…
Chương 1-30: click back trang chủ để đọc đã editỞ đây chỉ copy từ chương 31-> tác giả đang ra Truyện convert giành cho người quá hóng…
Cậu là cả thế giới của tôi nhưng tôi không phải là cả thế giới của cậu!…
Đây là một cái oneshot series, tức là tổng hợp nhiều mẫu truyện ngắn mà mình viết, nó không quy chuẩn theo nhau (có một vài chương ngoại lệ, mình đã có đánh số hoặc chú thích ở tựa đề), tức là, mọi người có thể đọc chương nào tuỳ thích mà không sợ không hiểu nội dung câu chuyện.Mọi người có thể nghe nhạc hoặc không, nhưng dù sao văn chương của mình cũng cần có chúng để trông không có vẻ khô héo quá. Cảm ơn mọi người. *Vui lòng không mang truyện đi bất cứ đâu.…
Fiction: "Đừng khóc nữa, tớ ở đây..."Author: Jin (Sunguyn3)Parings: Lân - Phúc.Summary: Truyện kể về một cặp đôi trong lớp 7A3 trường LSTS để thoả mãn trí tưởng tượng của một đứa hủ. Đương nhiên là cái này là do tưởng tượng mà ra. Rating: KCategory: Tình yêu tuổi học trò, nhẹ nhàng, trong sáng. Open EndingStatus: - Ai dị ứng hoặc không thích BL, click back.- Không gây warXin cám ơn.…
Trẻ tuổipond thích nếm thử không mục đích gi mà mạo hiểm, cái này ở trấn trên là nổi danh. Mọi người từ sâu không thấy đáy kênh đào vớt qua nhảy xuống tìm Bạch tuộc chính hắn, từ cao vút trong mây dưới cây già cứu giúp qua bởi vì treo ngược ở đầu cành lâu lắm mà lớn sung huyết não rơi xuống hắn, từ rừng sâu núi thẳm trong sưu tầm qua một cái người đến đóng quân dã ngoại kết quả lạc đường ba ngày ba đêm không có về nhà hắn...…
Bản dịch thô/convert…
sẽ có nhiều nhân vật hưu cấu xuất hiện, Banji cứ sống ,cả Izana , và kazutora sẽ không bị bóc lịch…