Tác Giả: Asher141Cecilia luôn bị so sánh với chị gái Bella Swan của mình nhưng khi Edward rời bỏ Bella, Cecilia bị chú ý và buộc phải chọn về phe trong một thế giới mới mà cô khó biết. Những người Cullens mang vẻ mặt vui vẻ nhưng luôn giấu kín những bí mật với cô ấy hay nhà Volturi một đế chế bí ẩn hoàn toàn không giống như họ và chàng trai bí ẩn đang bắt Cecilia gia nhập vào cõi vĩnh hằng cùng anh ta.Bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả.…
Pairings: MeanieSummary: "Hoa xuyên tuyết mọc rồi cậu ơi"Category: AngstWarning: AU, OOC, SE.Note: Galanthus là tiếng Hy Lạp có nghĩa là loài hoa xuyên qua nền tuyết bung nở vào cuối mùa đông.…
❝ 𝗧𝗛𝗜𝗦 𝗜𝗦 𝗡𝗢𝗧 𝗔 𝗙𝗔𝗜𝗥𝗬𝗧𝗔𝗟𝗘-𝗜𝗠 𝗡𝗢𝗧 𝗔 𝗣𝗥𝗜𝗡𝗖𝗘𝗦𝗦𝗪𝗔𝗜𝗧𝗜𝗡𝗚 𝗧𝗢 𝗕𝗘 𝗥𝗘𝗦𝗖𝗨𝗘𝗗𝗕𝗬 𝗦𝗢𝗠𝗘 𝗟𝗢𝗩𝗘𝗦𝗧𝗥𝗨𝗖𝗞 𝗙𝗢𝗢𝗟 ❞P/s: Lại một câu chuyện khác đầy thú vị mà tôi sắp trans. Hi vọng mọi người sẽ thích…
Nói chung mị lên ý tưởng fic này khi em gái mị xem 6 chàng trai 1 cô gái, và sau đó mị nghĩ đến video Gửi Cho Anh và truyện Một Đêm Giông Bão...Nếu mọi người nói mị lấy một chút hình ảnh từ Warm Bodies hay Horns thì cũng đúng lun.Ơ ? Mị có nói là mị spoil nội dung đâu ?Whatever, happy birthday to me -v-…
Một công tử thế gia cuộc sống nhàn hạ, nhờ miếng ngọc hộ thân mà gặp mặt cậu thương nhân yêu tiền như mạng. Từ đây khởi nguồn những truyền kỳ bí ẩn chốn phồn hoa.…
Vào một buổi chiều năm tiểu học, cái nắng gắt của mùa hạ tháng sáu khiến tiết trời oi ả. Tiếng ve kêu râm ran hoà lẫn với những tiếng bút sột soạt trên trang giấy.Tôi nhớ rất rõ. Tôi nhớ rằng khi ấy, những tia nắng xuyên qua khung cửa sổ, rơi đầy trên quyển vở chẳng có mấy nét bút của tôi, rồi lại trượt dài lên tấm bảng đen viết kín những công thức tiếng Anh, sau đó rơi xuống nền đất, và rơi đến trên đầu cậu.Một thằng nhóc khó ưa, với bờ môi dày như hai cây xúc xích chụm lại.Khó nhìn chết đi được.Tôi cũng chẳng nhớ tên cậu nữa. Chỉ nhớ rằng khi ấy, tôi vẫn hay đợi cậu ở gốc cây xoài to tướng phía sau khu nhà cũ. Nắng vàng xuyên qua kẽ lá, lấm chấm rơi xuống đất, rồi lại rơi lên đầu tôi..Tôi không nhớ lúc đó là lớp mấy, cũng chẳng nhớ là tháng mấy. Nhưng tôi nhớ rất rõ-đó là một buổi chiều đầy nắng.Trời nhiều nắng. Nhiều đến mức rơi vãi lung tung. Những tia nắng rơi trên nền lớp học, len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào trái tim tôi, và cũng rơi vào ánh mắt cậu.Một cô nhóc khó ưa, kiêu căng và ngạo mạn, chỉ được mỗi đôi mắt là đẹp.Tôi nhớ rõ tên cậu. Chỉ một âm tiết thôi, mà sắc đến mức xước xát cả tâm hồn tôi. Khi ấy, cậu đứng đợi tôi dưới gốc cây, cây gì thì tôi chẳng nhớ rõ. Chỉ nhớ rằng tôi đã nhìn thấy cậu, và lại một lần nữa, giọt nắng ấy rơi vào trái tim tôi...và rơi vào ánh mắt của cậu.."Mình thích cậu." "Cảm ơn, mình cũng thích mình lắm."…
Nếu một năm sau Dipper và Mabel quay lại Gravity Falls, và có một người đang đợi tình đơn phương của mình quay lại Gravity Falls, thì câu chuyện tiếp theo sẽ ra sao ?Truyện lấy bối cảnh trong Twin Cipher AU.…
_ Xin chào, fic này để mình đẻ hàng cho mấy ships yêu thích của mình trong Metal Cardbot (MCB)._ Xoay quanh mấy thg cu robot và những câu chuyện hài hước kèm sự ngọt ngào của bọn nó <3_ Đây là lần thứ 3 mình viết nên còn ngôn từ còn hơi nhạt.WARNING :+ OOC, đừng mong đợi bias của bạn sẽ giống với bản gốc <3+ Đôi lúc sẽ có teencode hoặc viết tắt vì tui lười.+ Bọn robot không phải trẻ con, tất cả đều là người trưởng thành. Đừng có lôi mấy cái 'ủa A là trẻ con mà?' vào đây. + Mấy ships liên quan đến mấy thằng robot hầu như là tui nuốt được hết. Ví dụ : bạn thấy A và B là cha con? Kệ bạn vì mình cũng ship hai thằng đó với nhau ;-;..không ăn được thì né, không tiếp gạch đá hyhy L:…
(Xin chân thành cám ơn bạn Nguyễn Thùy Dung đã đóng góp và giúp đỡ cho cuốn sách này) Người xưa có câu, nghề chọn người chứ không bao giờ có chuyện người chọn nghề cũng có cái lí của nó. Con người ta sinh ra trên cõi đời này, phàm là kẻ có tám lỗ thì chắc chắn là có một mục đích riêng mà họ đã được gán vào để sống cho trọn kiếp người. Cũng chính bởi cái lí do đó, mà không ít kẻ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn tự hỏi lòng mình rằng mục đính sống trên đời này là gì? Nhưng ngược lại có những kẻ thì lại nhận ra được múc đích sống của mình trên đời này, để rồi họ phải tốn không biết bao nhiêu nước mắt và máu để thực hiện cái mục đích mà ông trời đã ban cho. Và có đôi khi, những kẻ đã nhìn ra được mục đích tồn tại của mình trên cõi đời này rồi thì họ lại muốn ruồng bỏ nó, thật đúng là cuộc đời đầy éo le mà.…