12cs ; text / strawberries and cigarettes
anh ơi, đừng hút thuốc nữa.…
anh ơi, đừng hút thuốc nữa.…
Chúng ta đã từng trải qua những câu chuyện mà trong đó có những thổn thức, có những giọt nước mắt, những cảm xúc mới lạ, hay những ngày bình yên trôi qua. Ở đây cũng vậy, mười hai con người đều trải qua những thứ được gọi là thanh xuân, hay như tiêu đề - "chuyện của chúng ta"…
như một điều tự nhiên đã được lên kế hoạch...…
những bức thư mình dành cho người mình không thể gửi tới nữa (và có thể là do mình không dám). nên mình mong vũ trụ gửi nó tới người mình muốn, dù không biết bằng cách nào, và không gửi cũng không sao.mình chọn đăng vì mình muốn, vì cũng không ai biết mình là ai hì hì…
Truyện tớ viết theo motif teenfic, nếu có đọc mọi người đừng suy nghĩ nhiều quá nhé =))…
Tác giả chính: ftherainTruyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả chính. Cấm mang đi dưới mọi hình thức. Tác giả chính có thấy thì mong chị thông cảm cho em cái nhen. Tại truyện chị hay quá.Những ai ghét
Chàng trai tôi thầm thương trộm nhớ, như là tia nắng sáng chiếu vào bóng râm nơi tôi đang đứng. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ tình tôi, tôi lại từ chối. "Mày cũng thích tao mà, Quách Tuệ Như." Hoàng Bách kéo tay tôi, vẻ mặt khó hiểu đến khờ khạo. Tôi cúi mặt xuống, cố gắng không để ánh mắt trống rỗng của mình chạm phải Hoàng Bách. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nói những lời khó nghe với đối phương: "Chỉ là những lời nói đùa trong lúc chán nản thôi, mày dễ tin người quá rồi." Tôi cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bách siết lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã thả lỏng ra, có thể là sợ tôi đau. Nó cười một cách chế giễu: "Mày nghĩ tao không nhận ra được mày đang đùa hay không sao? Đây không bị ngu nhé." "Quách à, nói gì đi chứ." Nó vẫn nắm tay tôi, chỉ là di chuyển từ cổ tay sang nắm lấy lòng bàn tay."Tao thích mày, tao rất thích mày, cực kỳ thích mày, mày thích tao, vậy sao mày lại từ chối? Có ai đe doạ gì mày à?" Tay trái của Bách như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi nhanh chóng né đi sự đụng chạm ấy, rụt người lại. Sau đó kiếm một lý do nghe có vẻ hợp: "Không phải làm bạn cũng rất tốt sao, vì mày là bạn của tao nên tao mới thoải mái như vậy, chứ tao không có thích mày." Ba từ "không thích mày" được dứt ra khỏi họng. Tôi thầm nghĩ, nếu như nói dối sẽ bị sét đánh vào đầu thì tôi chắc chắn rằng mình bị sét đánh ngay lập tức tại thời điểm nói."Không thích tao? Thế là ghét tao chứ gì?" Bách buông tay tôi ra, xoay người đi. Hèn mà, tôi đâu dám hét lớn phản kháng, chỉ có thể yếu ớt nắm lấy ống tay áo của B…
Chỉ là chuyện đời thường thôi chẳng có gì cả...The story is written for me to talk about myself...so that I can comfort myself…
vẽ và vẽ…
Nguyễn Ngọc Hoàng Minh là một cậu học sinh cấp 3 như bao cậu học sinh khác. Vào đầu năm học 12, một cô gái chuyển từ Nha Trang vào lớp cậu với tên Phan Than Mỹ gợi lại cho cậu nhiều kỉ niệm từ mối tình đầu 6 năm về trước...…