📸 CHỤP LẠI EM, MỘT LẦN CUỐI"Nếu một ngày em tan biến, anh có còn nhớ em không?""Anh sẽ chụp lại em... một lần cuối."Santa - một chàng trai không rõ nguồn gốc, không có quá khứ, xuất hiện giữa hoàng hôn Pattaya như ánh bình minh cuối cùng của đời Perth.Còn Perth - nhiếp ảnh gia từng đánh mất cảm xúc, lại vô thức giữ lấy nụ cười của người không thuộc về thế giới này.Họ gặp nhau như định mệnh, yêu nhau như mộng tưởng... và chia tay nhau bằng một lời hứa:"Chụp lại em, một lần cuối - để nhớ."Nhưng khi tình yêu chạm đến tận cùng nỗi đau, liệu một phép màu có thể khiến linh hồn không hoàn chỉnh kia trở nên thật sự... thuộc về nhau mãi mãi?…
---> "Cậu ta là một quả bom sống. Tôi chỉ là một cô gái bình thường. Nhưng định mệnh lại bắt chúng tôi va vào nhau."Bakugou Katsuki - cái tên mà chỉ cần nghe thôi đã thấy áp lực.Cậu ta nóng nảy, khó gần, lúc nào cũng gào lên với thế giới như thể nó mắc nợ mình.Một người như thế, tôi từng nghĩ, chắc chắn sẽ không bao giờ có điểm gì đáng yêu.Tôi là Uraraka Ochako - một cô gái đơn giản, đến U.A. với ước mơ trở thành anh hùng để giúp đỡ gia đình. Tôi luôn nghĩ mình sẽ đi một con đường yên ổn, kết bạn, học tập, rồi tốt nghiệp.Nhưng rồi... tôi va vào cậu ta. Không phải theo nghĩa đen, mà theo cách kỳ lạ nhất mà số phận có thể sắp đặt.Ban đầu là tranh cãi. Sau đó là những trận huấn luyện căng thẳng. Rồi đến những khoảnh khắc... mà tôi không thể ngừng nghĩ về ánh mắt đó, ánh mắt của một người mang trong mình nỗi cô đơn mà không ai thấy.Dần dần, tôi nhận ra rằng, sau lớp vỏ ngoài khắc nghiệt kia là một trái tim biết quan tâm, dù cách thể hiện có phần... bốc cháy.---Tôi bắt đầu thích cậu ấy.Không phải vì cậu ấy là một anh hùng mạnh mẽ.Mà vì trong cậu ấy, tôi thấy chính mình - cũng đầy khuyết điểm, nhưng không ngừng cố gắng.Đây là câu chuyện của tôi và Bakugou Katsuki.Về những lần cãi nhau đến muốn nổ tung.Về những khoảnh khắc tưởng chừng như trái tim không chịu nổi nhịp đập.Và về tình yêu... sinh ra từ hỗn loạn, như chính con người cậu ta vậy.…
Một cô gái kể về cuộc đời ngắn ngủi của mình, tình yêu của cô và cách anh ra đi, trong truyện này mình sẽ xưng là tôi nhé các bạn! Mong các bạn ủng hộ.…
Nội dung sơ lược: Gray một chàng trai trẻ không có niềm tin trong tình yêu. Rồi thì những điều lạ kì trong cuộc sống đã xảy ra, không biết đây là may mắn hay sự xui xẻo nhưng với cậu sự thay đổi này là một bước tiến lớn trong cuộc đời. Đó là vào một ngày khi cậu tìm ra cái máy siêu dị, một ý tưởng mà khoa học chưa thể làm được dựa vào sự thông minh của mình... Lần đầu tiên cậu biết cảm giác yêu một người là như thế nào... Và rồi mọi chuyện sẽ như thế nào?…
Hóa ra mọi thứ không phải đơn thuần như tôi nghĩ. Hóa ra đem lại niềm vui cho người khác không phải sở trường của tôi. Hóa ra muốn em hạnh phúc ngược lại đã cướp mất hơi thở nơi em. Tôi xin lỗi. Liệu có quá muộn hay không ?…
*Lưu ý: Lấy cảm hứng từ bộ phim "Đường lên Điện Biên" và trận Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu năm 1954. Truyện được lấy cảm hứng từ lịch sử nhưng không mang yếu tố mô phỏng hoặc kể lại về cuộc đời của bất cứ ai, hầu hết các tình tiết xảy ra trong truyện đều là giả tưởng và là suy nghĩ, cái nhìn của tác giả, vì vậy người đọc vui lòng không coi đây là tài liệu lịch sử, không coi hành động hoặc diễn biến trong truyện là lịch sử. Để có được cái nhìn khách quan và những mốc thời gian lịch sử rõ ràng nhất hãy tìm đọc những nguồn sách chính thống. Sơ lược: (1)Tôi là một cô gái bình thường của thế kỷ 21.Tôi sống vô lo vô nghĩ, tận hưởng mọi thứ, mưa không tới mặt, nắng không đến đầu.Còn anh là bộ đội thuộc tiểu đoàn 5 lẫy lừng, anh gan dạ, tình cảm, ấm áp như ánh dương. Khi thời không đảo lộn mang tôi tới bên anh, cho tôi nhặt được tình duyên của đời mình.Mưa bom bão đạn, chiến trận ngập lửa, thao trường đẫm máu, rừng thiêng nước độc, gian khổ, bi thương, loạn lạc, lầm than....Giữa chiến sự ngổn ngang, lòng người vô thường, anh thề nắm chặt tay tôi qua vòng xoáy giống tố, đưa tôi về ngày Tổ quốc chiến thắng.Tình yêu của tôi chẳng hề yên bình như tôi hằng mơ, nhưng lại ngông cuồng và tươi đẹp đến lạ. Yêu của chúng tôi là mang tình thương và để dành nỗi nhớ. Kiếp này em nguyện ở lại nơi em chẳng thuộc về, nguyện dâng hiến trái tim, khối óc của mình, trước tiên với đất nước và sau đó là với anh.…
Uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, đc gặp lại m.n con t/g nã loz zuiiiii_iii lắmmmmmmmmmmmmmm. Au thý đứa nào chả bt tên t/g òi nên đổi nick làm cái mom j :-)))))…
Nước mắt cô rơi ướt hai bên má, ngày mẹ đi cả thế giới như địa ngục, ngày anh đến cả thế giới như nở hoa nhưng cuối cùng anh không ra đi như mẹ nhưng sao em lại cảm thấy thế giới của mình như sắp chết rồi....…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
''Kẻ làm tôi khóc '' là bộ chyện kể về tình yêu trắc trở của 12 sao , đặc biệt là song tử . Nói về sự đau khổ khi yêu và niềm hạnh phúc khi được yêu .. Kể về cuộc sống, tinh thần của họ .. bla bla...…
"Mùa hạ năm ấy, chúng tôi bên nhau dưới bầu trời lam tím... Và rồi, cậu rời đi, để lại tôi với những lời chưa kịp nói."Trần Hiểu Minh - một học sinh trầm lặng, sống trong áp lực học tập và bóng tối.Lục Thần Hi - một cô gái như ánh mặt trời, lấp lánh và ngắn ngủi.Họ cùng nhau trưởng thành qua những năm tháng trung học: cùng trốn học, cắm trại, ôn thi, hứa hẹn tương lai... Cho đến ngày hoa lam tinh rụng rơi, và cô để lại anh một vòng tay cùng câu hẹn:"Hẹn gặp lại nhau sau 129600 năm nữa, ở nơi chúng ta từng gặp."Một câu chuyện thanh xuân, lãng mạn và đầy tiếc nuối - nơi mặt trời và mặt trăng chỉ gặp nhau khi hoàng hôn buông xuống trong khoảnh khắc.Liệu một lời hứa tuổi 18 có thể giữ lại một linh hồn mãi mãi ở bên người?…